๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực thu luồng kiếm khí đã chém chết Mục quỷ vào trong cơ thể, luồng kiếm khí này ẩn chứa tinh lực của Mục quỷ cực kỳ hùng hồn, lúc dung luyện vào trong cơ thể, trên xương cốt của hắn vậy mà xuất hiện những hoa văn kỳ dị, đan xen vào nhau, lập lòe không yên!
Trần Thực kinh ngạc không hiểu, đầu bay lên từ trên cổ, đến trước người sau lưng, xem xét những hoa văn kỳ lạ này.
“Giống với những hoa văn kỳ dị trên người mà Mục quỷ đã dùng để ngăn cản ta!”
Hắn cẩn thận quan sát, hắn sớm đã chú ý tới hoa văn kỳ dị trên người Mục quỷ, những hoa văn kia có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, có thể ngăn cản kiếm khí của hắn, khiến kiếm khí không thể làm Mục quỷ bị thương mảy may.
Kỳ lạ hơn là hoa văn trên người Mục quỷ và hoa văn trên Trượng Thiên Thiết Xích hẳn là cùng một nguồn gốc!
Chỉ có điều hoa văn trên Trượng Thiên Thiết Xích càng thâm ảo khó hiểu, thông tin chứa đựng cũng càng phức tạp.
“Kỳ quái.”
Trượng Thiên Thiết Xích rõ ràng là di vật thời tiền sử, hoa văn trên đó hẳn cũng là dấu vết của nền văn minh tiền sử.
Mà những hoa văn này lại ở trên người Mục quỷ.
Trần Thực không hiểu chút nào, văn minh tiền sử tại sao lại giống với hoa văn kỳ dị trên người Mục quỷ? Hắn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo, chẳng lẽ văn minh tiền sử vẫn chưa bị diệt vong?
Thực ra nền văn minh này vẫn luôn tồn tại, sinh vật cõi âm chính là hậu duệ của bọn chúng?
Nhưng ý nghĩ này quá hoang đường, Trần Thực bật cười, lắc đầu, thầm nghĩ: “Sinh vật cõi âm là quỷ quái, vừa nhìn đã biết là chủng tộc man hoang, sao có thể là chủng tộc đã sáng tạo ra nền văn minh tiền sử huy hoàng được?”
Sắc máu trên xương cốt của hắn biến mất, những hoa văn kỳ dị kia vẫn còn, kéo dài một lúc mới dần dần mờ nhạt.
Trần Thực khẽ thúc giục Huyết Hồ Chân Kinh, hoa văn kỳ lạ trên xương cốt lại lần nữa sáng lên!
“Chẳng lẽ Huyết Hồ Chân Kinh đã hấp thu năng lực của Mục quỷ à?”
Trần Thực suy tư, hoa văn trên người Mục quỷ chắc là lực lượng huyết mạch mà Bằng Cử đã nói, là lực lượng ẩn giấu trong huyết mạch.
Chủng tộc cõi âm thường có được loại lực lượng kỳ diệu này, trưởng thành đến một độ tuổi nhất định, lực lượng trong huyết mạch sẽ thức tỉnh, khiến bản thân có được năng lực đặc thù nào đó.
Huyết Hồ Chân Kinh có thể hấp thu huyết mạch chi lực của kẻ địch, Trần Thực chưa từng nghe tới loại công pháp này!
Huyết khí dư thừa chảy xuống xương cốt hắn, chảy vào trong vũng máu sau đầu.
Vũng máu của hắn lại lớn hơn không ít, e rằng chỉ cần thêm một hai ngày nữa là có thể tu thành Huyết Trì.
Trần Thực thấy trong vũng máu giống như có quỷ quái đang giãy giụa, tháo đầu xuống nhìn, mơ hồ thấy hình dáng của Mục quỷ, chỉ có điều toàn thân là huyết dịch, nhìn không rõ ràng.
Mục quỷ dường như đang giãy giụa muốn thoát ra khỏi vũng máu nhưng lại bị một lực lượng thần bí kéo trở lại vũng máu hết lần này đến lần khác.
Trần Thực rùng mình một cái, môn công pháp này thật quá quỷ dị.
Nhưng uy lực cũng rất lớn, tốc độ tu luyện cũng rất nhanh!
Khoảng thời gian này, Bằng Cử đã lần lượt chém giết hết Sinh Sinh còn lại, cánh chim hấp thu huyết khí của Sinh Sinh, tôi luyện bản thân.
Hắn tu luyện Huyết Hồ Chân Kinh, cách thức có phần khác biệt so với Trần Thực.
Một phần huyết khí hắn hấp thu được dùng để nâng cao huyết mạch của thân thể, lực lượng huyết mạch được kích hoạt. Trên hai cánh của Bằng Cử, phần chóp lông chim biến thành màu vàng kim óng ánh, cực kỳ sắc bén.
Còn lông vũ ở những nơi khác vẫn là màu nâu đất và màu đen, thỉnh thoảng còn có vài sợi lông tạp.
Huyết Hồ Chân Kinh nâng cao huyết mạch của hắn, đồng thời cũng cường hóa thân thể hắn, khiến hắn trở nên cường tráng mạnh mẽ hơn trước.
Bằng Cử lo lắng nhìn quanh bốn phía, nơi này có không ít tộc nhân Bằng Điểu.
Lũ Bằng Điểu thích xem náo nhiệt, vừa rồi bọn họ đánh giết Mục quỷ và Sinh Sinh, những Bằng Điểu này đều đã nhìn thấy.
Mục quỷ là người chăn nuôi gia súc cho nhà giàu, đám nhà giàu nhất định sẽ tìm đến, chỉ cần điều tra thêm một chút là có thể biết được hình dáng của hung thủ.
Trần Thực có chút áy náy, nói: “Bằng Cử, chuyện này là ta liên lụy ngươi...”
Bằng Cử lắc đầu nói: “Ngươi có thể đọc hiểu công pháp gia truyền của nhà ta, lại truyền công pháp cho ta, có ơn lớn với ta, sao có thể nói là liên lụy? Bằng Điểu rất nhiều, Bằng Điểu ở đây cũng không nhận ra ta. Chúng ta mau chóng đi thôi!”
Hai người vội vàng lên đường, đám Bằng Điểu trên cây nhìn theo bóng dáng bọn họ khuất xa.
Lại đi hơn nửa ngày, Bằng Cử vui mừng nói: “Phía trước chính là nhà ta!”
Lúc này, một di vật thời tiền sử khổng lồ lọt vào tầm mắt Trần Thực.
Đây là một cái đai đỉnh bốn chân, toàn thân được đúc bằng sắt đen, rỉ sét loang lổ, nghiêng ngả, ba cái chân cắm sâu vào chân núi, bị dãy núi vùi lấp hơn phân nửa.
Bọn họ đi ngang qua phía trước đỉnh sắt bốn chân, bên trong đỉnh có một bộ xương khô ngồi ở đó, vẫn cao đến mấy trăm trượng, bị xiềng xích khóa chặt, trói ở bên trong đỉnh.
Tuy bộ xương khô rất lớn, nhưng đỉnh sắt còn lớn hơn.
Bộ xương tỏa ra khí tức ngập trời, trông vô cùng nguy hiểm.
Khi bọn họ đi ngang qua, xiềng xích phát ra tiếng leng keng, đầu lâu của bộ xương chậm rãi chuyển động trên xương cổ, trong hốc mắt u ám có ngọn lửa bập bùng, dường như đang nhìn bọn họ.
Bằng Cử cố gắng cách xa bộ xương khô này một chút, dường như lo lắng vật này có thể sống lại bất cứ lúc nào, chỉ vào một gốc cây hòe lớn phía trước, nói: “Làng của chúng ta ở đó! Ta là người bay nhanh nhất trong làng cho nên mới có thể tìm được công việc chạy vặt ở Đông Cung!”
Trần Thực thu hồi ánh mắt, nói: “Ngươi làm việc ở Đông Cung không có thần chức à? Ta thấy Mục quỷ chăn nuôi nào cũng có Tiểu Dạ Xoa thắp hương cho hắn.”
Bằng Cử lắc đầu nói: “Chúng ta làm người chạy việc đưa tin, sơ sẩy một chút là sẽ chết ở bên ngoài, có thần vị gì chứ? Ta làm người đưa tin ở Đông Cung hai năm, tổng cộng có bảy người làm người đưa tin cùng ta, chết đến giờ chỉ còn lại một mình ta.”
Trần Thực kinh ngạc, sống ở cõi âm sao còn thê thảm hơn ở dương gian?
Cuối cùng bọn họ cũng đến nhà Bằng Cử.
Nhà Bằng Cử ở trên một cây hòe trước vách núi, trên cây hòe này treo ba bốn mươi cái nhà hình dạng giống như tổ chim, không khác biệt mấy so với tổ chim nhìn thấy trên đường.
Bằng Cử vỗ cánh bay lên, Trần Thực đi theo hắn, đến trước một cái tổ chim.
Bằng Cử cười nói: “Muội muội, ta sống sót trở về rồi!”
Hắn đi vào trong phòng nhưng không tìm thấy muội muội, nói: “Trần Thực, ngươi ở đây đợi ta một lát, ta đi hỏi hàng xóm xem bọn họ có biết muội muội ta đi đâu không.”
Trần Thực gật đầu.
Bằng Cử vỗ cánh bay về phía những tổ chim khác.
Trần Thực quan sát trong tổ chim một lượt, tổ chim có thể nói là trống trơn, ba gian phòng, hai gian là chỗ ngủ của hai huynh muội, chỉ là dùng cành cây khô và cỏ khô dựng thành ổ, không có bất kỳ đồ trang trí nào.
Một gian khác là phòng bếp kiêm phòng khách, được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Muội muội của Bằng Cử hẳn là một Bằng Điểu yêu sạch sẽ, tuy trong nhà đơn sơ nhưng lại gọn gàng ngăn nắp.
Hắn đi ra ngoài tổ chim, lại nhìn về phía cái đỉnh bốn chân khổng lồ kia, thầm nghĩ: “Khí tức của di vật thời tiền sử này mạnh thật, rốt cuộc bộ xương khô trong đỉnh kia là ai? Tại sao lại bị trấn áp trong đỉnh?”
Càng khiến hắn cảm thấy kỳ quái là, bộ xương trong đỉnh vẫn tỏa ra khí tức ngập trời, chẳng lẽ bộ xương khô này còn sống?
Hắn vừa nghĩ đến đây thì bỗng nhiên cảm thấy sau lưng có khí tức dị thường, quay đầu nhìn lại, không khỏi há hốc mồm.