๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thiên Trì quốc chủ đột nhiên băng hà, Đông Cung Thái tử lập tức suất lĩnh cao thủ trong cung, chạy tới cung điện Quốc chủ. Việc này vừa để ổn định lòng dạ các Quỷ thần trong nước, vừa để tiếp quản binh quyền, tránh bị Quỷ thần khác có ý tranh đoạt ngôi vị Quốc chủ thừa cơ làm loạn.
Đông Cung Thái tử Tượng Khôn đã sớm có dã tâm, bấy lâu nay đã tụ tập một nhóm lớn Quỷ thần thực lực cao cường làm thủ hạ ở Đông Cung, chỉ đợi ngày trừ khử lão Quốc chủ để tự mình đăng cơ.
Có điều lần này lão Quốc chủ đột ngột băng hà nằm ngoài dự liệu của hắn.
Ở Thiên Trì quốc, hắn có rất nhiều đối thủ cũng nhăm nhe ngôi vị Quốc chủ. Nay lão Quốc chủ vừa mất, bọn chúng chắc chắn sẽ thừa cơ gây khó dễ!
Thiên Trì quỷ quốc không câu nệ lễ nghi luân thường của dương gian, nơi này lấy thực lực làm trọng. Tượng Phảng quỷ tộc của Tượng Khôn là bộ lạc lớn nhất, Quỷ thần đông đảo, ngày thường có lão Quốc chủ trấn áp mới đủ sức chế ngự các bộ lạc khác.
Nhưng nếu lão Quốc chủ không còn, mà Tượng Khôn không nhanh chóng nắm quyền, không có đủ ủng hộ, thế thì Tượng Phảng quỷ tộc chưa chắc giữ được ngôi vị Quốc chủ! Tượng Khôn vừa mừng vừa lo, vội vã vào cung. Tướng quốc Thiên Trì quỷ quốc vội vàng nghênh đón, khom người nói: “Điện hạ nén bi thương.”
Tượng Khôn không kịp hàn huyên, hỏi ngay: “Gần đây thân thể phụ vương ta thân thể luôn khỏe mạnh, tuổi thọ dồi dào, sao lại đột nhiên băng hà?”
Tướng quốc đáp: “Mấy ngày trước, Bệ hạ dẫn theo vài vị Đại tộc lão trong tộc vội vã ra ngoài, vốn nói sẽ trở về trước Vụ Nguyệt, nhưng mãi đến đêm Vụ Nguyệt mới về, vừa về đã nguy kịch.”
“Đêm Vụ Nguyệt mới về?”
Tượng Khôn giật mình. Trong Vụ Nguyệt cực kỳ hung hiểm, Quốc chủ luôn sáng suốt cẩn thận, tại sao lại mạo hiểm trở về quốc đô vào đêm Vụ Nguyệt?
“Vài vị Đại tộc lão trong tộc đâu?” Hắn vội hỏi.
Tướng quốc chần chừ một chút rồi nói: “Chỉ thấy Bệ hạ trở về, còn các Đại tộc lão khác đều bặt vô âm tín…”
Lòng Tượng Khôn chùng xuống. Mục tiêu chuyến này của hắn chính là các Đại tộc lão, muốn nhanh chóng đến cung để được họ ủng hộ.
Nếu các Đại tộc lão đã chết, thì Tượng Phảng quỷ tộc chưa chắc đã giữ nổi ngôi vị Quốc chủ!
Hắn trấn tĩnh lại, nói: “Tướng quốc, việc này chỉ ngươi ta biết, tuyệt đối không được tiết lộ cho ai, nếu không tất sẽ đại loạn!”
Tướng quốc nghiêm nghị gật đầu.
Tượng Khôn vội vã vào cung, rốt cuộc cũng thấy thi thể Thiên Trì quốc chủ.
Chỉ thấy vị Quỷ thần mạnh nhất Thiên Trì quỷ quốc này giờ đây một nửa thân thể còn nguyên vẹn, nhưng lại chi chít vết thương do cắn xé, nhìn mà kinh hãi. Còn nửa thân thể kia chỉ còn trơ lại bộ xương trắng, không còn máu thịt! Tượng Khôn hãi hùng khiếp vía, cẩn thận xem xét chỗ hai nửa thân thể tiếp giáp. Mặt cắt cực kỳ chỉnh tề, như được cắt gọt tỉ mỉ, nhưng kỳ lạ là không hề tổn hại đến xương cốt, chỉ lấy đi toàn bộ máu thịt, nội tạng.
Trên mặt cắt máu thịt của Thiên Trì quốc chủ, những sợi hào quang kỳ dị như làn làn hói ráng chiều biến ảo không ngừng, trông vô cùng mê hoặc.
“Điện hạ chớ chạm vào!” Thấy hắn định đưa tay chạm vào hào quang, Tướng quốc vội ngăn lại: “Loại hào quang này cực kỳ nguy hiểm!”
Hắn gọi một tiểu Dạ Xoa trong cung lại, ra hiệu cho nó chạm vào hào quang.
Tiểu Dạ Xoa không dám trái lệnh, dè dặt đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào hào quang.
Hào quang bỗng bùng lên, tiểu Dạ Xoa sững người rồi từ từ ngã xuống.
Tượng Khôn kinh hãi, chỉ thấy nửa người bên trái tiểu Dạ Xoa vẫn còn nguyên vẹn, còn bên phải chỉ còn lại bộ xương trắng!
Tiểu Dạ Xoa bị luồng hào quang kỳ dị kia cắt đôi theo đường chính giữa, không lệch một li!
Ngay cả Quỷ tăng hành hình tỉ mỉ nhất Thiên Trì quỷ quốc cũng không thể cắt gọt hoàn mỹ đến vậy.
“Đây là do loại công kích nào gây ra?” Tượng Khôn khẽ hỏi.
Tướng quốc chần chừ một chút rồi đáp: “Điện hạ, thần không rõ. Nhưng trước lúc lâm chung, Bệ hạ có nói một câu.”
Tượng Khôn vội hỏi: “Nói gì?”
“Trong sương mù có Tiên.”
Sắc mặt Tượng Khôn đại biến.
Quốc chủ muốn nói, đêm hôm Vụ Nguyệt, trong sương mù có Tiên nhân xuất hiện ư?
Nhưng tại sao Tiên nhân lại xuất hiện trong sương mù?
Trong truyền thuyết xa xưa của Thiên Trì quỷ quốc, thế giới của họ vốn có mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Khi đó, họ sở hữu sức mạnh phi thường, có thể tu hành phi thăng đến một thế giới khác.
Họ gọi những người phi thăng đó là Tiên.
Tiên có thể giáng xuống từ thế giới khác, truyền thụ kiến thức huyền diệu cho người đời.
Nhưng không biết từ khi nào, nhật nguyệt tinh tú đều biến mất.
Tiên nhân cũng không còn thấy nữa.
Chỉ còn lại Vụ Nguyệt mỗi tháng một lần, bao trùm toàn bộ Quỷ quốc.
Khi sương mù kéo đến, chỉ còn lại những binh khí khổng lồ, những bức tường thành đổ nát, những kiến trúc cổ xưa bảo vệ người dân Thiên Trì quỷ quốc.
“Lẽ nào Tiên nhân vẫn chưa biến mất?”
Hắn nhớ đến Bằng Cử, tên Quỷ tộc hạ đẳng đang bị giam giữ ở Đông Cung, trong lòng không khỏi nóng lên.
Bằng Cử chỉ là một tên đưa tin trong phủ hắn. Khi hắn liên lạc với các Quỷ thần khác ở quá xa thì cần đến những tên đưa tin giỏi bay lượn như vậy để truyền tin.
Mỗi lần truyền tin cần đến bảy tám tên đưa tin, bay cùng một địa điểm nhưng theo những lộ trình khác nhau.
Bởi vì vùng Âm sơn quá nguy hiểm, Bằng Điểu tuy nhanh nhẹn nhưng thực lực yếu ớt, rất dễ bị quỷ quái khác bắt ăn thịt, hoặc chết vì những nguyên nhân kỳ lạ nào đó.
Nhưng Bằng Cử lại may mắn lạ thường, làm việc ở Đông Cung hơn một năm mà vẫn bình an vô sự, ngay cả Quản sự muốn bớt xén tiền công của hắn cũng không có cơ hội.
Tượng Khôn cũng lấy làm lạ.
Nhưng lần trước Bằng Cử đi đưa tin, mấy ngày liền không thấy quay lại, Tượng Khôn cứ tưởng hắn đã hết vận may chết ở bên ngoài, nào ngờ hắn lại sống sót trở về phục mệnh.
Lần này Bằng Cử trở về có phần khác lạ, hắn mang theo Huyết Hồ Chân Kinh, khiến cả Đông Cung chấn động, suýt nữa gây ra đại loạn.
May mà Tượng Khôn phản ứng nhanh, bắt giữ Bằng Cử rồi giết sạch những kẻ biết chuyện nhưng không biết giữ miệng trong cung, chỉ giữ lại người của mình.
“Chỉ cần cạy miệng Bằng Cử, học được Huyết Hồ Chân Kinh, ta sẽ vô địch thiên hạ! Còn ai dám dòm ngó ngôi vị Quốc chủ?”
Đông Cung được xây dựng dựa vào một đồng tiền lớn cắm sâu dưới đất, cao như núi, ở giữa có một lỗ vuông, không rõ do ai để lại.
Đồng tiền này sẽ phát sáng vào đêm Vụ Nguyệt, chiếu rọi khắp nơi. Đông Cung nằm trọn trong vùng ánh sáng của đồng tiền, khiến sương mù không thể xâm nhập.
Lúc này, Đông Cung đã bị phong tỏa nghiêm ngặt, hai Quỷ thần đứng canh gác hai bên cổng.
Hai Quỷ thần này là Đại Phúc, cao khoảng bốn trượng, không có cổ và đầu, chỉ có lồng ngực to lớn, mặc áo ngắn, bụng phệ.
Mắt chúng mọc ở vị trí hai đầu ngực, miệng mọc ở rốn, rộng ngoác đầy răng nanh, bụng đầy nếp nhăn.
Chúng cầm trong tay chùy đầu thương, một cây sào sắt dài bốn năm trượng, đầu gắn chùy sáu cạnh cực nặng.
Trên bụng chúng có thắt lưng da trăn, treo vài chiếc sọt, trong sọt là những tiểu Dạ Xoa đang ngồi ngay ngắn dâng hương cho chúng.
Một trong hai tên Đại Phúc xoay người, nhìn chằm chằm ba tiểu quỷ đang đi tới trên đường. Một tên là bộ xương khô trang điểm lòe loẹt, eo nhỏ uốn éo theo từng bước đi, váy áo cũng đong đưa theo.