๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực và Ôn Vô Ngu thân hình nhỏ nhắn linh động, tốc độ lại nhanh, không bao lâu đã đến dưới ngọn núi nứt ra làm hai kia.
Vị trí ngọn núi này nứt ra không theo quy luật nào, thế núi hiểm trở uốn lượn, vách núi đứt gãy đan xen, cực kỳ phức tạp.
Dưới Tiên điện, từng tia sáng mờ lượn lờ giữa dãy núi nứt ra, chuyển động nhẹ nhàng, biên độ không lớn.
Trần Thực đi dưới hào quang, bỗng nhiên dừng bước.
Hắn thấy phía trước có một cỗ thi thể, thi thể hẳn là Quỷ thần của Thương Nhĩ tộc, chủng tộc này mặt người tai chuột, đầu nhỏ thân lớn, rất dễ phân biệt.
Trên bụng Quỷ thần Thương Nhĩ tộc còn đeo một cái sọt, trong sọt là ba tiểu Dạ Xoa, lúc này cũng đã biến thành thi thể.
Thi thể của ba tiểu Dạ Xoa và Quỷ thần Thương Nhĩ tộc, máu thịt thường chỉ còn lại một nửa, nửa thân thể biến mất kia chỉ còn lại xương cốt, toàn bộ cơ quan khác đều không thấy tăm hơi, cũng không có máu chảy ra.
Tình trang cái chết lúc này giống hệt cái chết của lão quốc chủ Thiên Trì quốc trước kia!
Rõ ràng bọn họ đều là do chạm vào hào quang nên mới xảy ra loại biến hóa kỳ dị này.
“Chẳng lẽ chính là loại hào quang này đã giết chết Tượng Phó quốc chủ?”
Trần Thực nhìn về phía từng đạo hào quang buông xuống, cố gắng nhìn ra huyền cơ gì đó, thế nhưng loại ánh sáng kỳ diệu này dường như chẳng có ảo diệu gì.
Ánh sáng mê hoặc, khiến người ta không nhịn được muốn chạm vào.
Loại dụ hoặc này cực kỳ nguy hiểm, nếu không khống chế được bản thân rất dễ trúng chiêu!
Bọn họ đi về phía trước, lại thấy mấy chục cỗ thi thể.
Những thi thể này hẳn không phải chết cùng một lúc, chủng tộc đủ loại đều có, nhưng kỳ lạ là không hề thối rữa.
Bọn họ cũng giống như cỗ thi thể lúc trước, chỉ còn lại nửa thân thể.
Trong Tiên điện phía trên vang lên từng trận âm thanh kỳ diệu, giống như có người đang tụng niệm trong Tiên điện.
Xiềng xích khóa chặt Tiên điện thỉnh thoảng lại rung lên ầm ầm, giống như Tiên điện đang phát lực, cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc.
“A...”
Trên không trung vang lên một tiếng kêu thảm thiết, Trần Thực ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một vị Quỷ thần từ trên không trung rơi xuống, thân thể khá khôi ngô.
Tu vi của người này cao thâm, tuy là bị người đánh rơi xuống, nhưng vẫn liều mạng tránh né từng đạo hào quang lộn xộn.
Hắn là Quỷ thần của Đại Hi tộc, đầu heo thân người, bụng phệ, có thần lực vô song, nhưng thân thể thực sự không linh hoạt, bị một đạo hào quang quét trúng, lập tức nửa người không còn chút máu thịt nào, chết thảm!
Trên eo hắn đeo hai tiểu Dạ Xoa, tay cầm hương khói, run rẩy theo hắn, cùng nhau rơi từ trên không trung xuống.
Thấy bọn họ sắp bị hào quang quét trúng, một tiểu Ngưu Đầu đạp trên lôi quang xuyên qua trong hào quang dày đặc, bắt lấy hai tiểu Dạ Xoa.
Thân thể hai tiểu Dạ Xoa run rẩy, bị tiểu Ngưu Đầu kia mỗi tay túm một đứa, liên tục xoay chuyển trên không trung, tránh đi từng đạo hào quang, ầm ầm rơi xuống đất.
Tiểu Ngưu Đầu kia chính là Trần Thực, lách mình tránh né thi thể Quỷ thần Đại Hi tộc rơi xuống, lúc này mới thả hai tiểu Dạ Xoa xuống.
Hai chân hai tiểu Dạ Xoa vẫn còn run rẩy.
Ôn Vô Ngu đứng trên một con đường núi vẫy tay với hắn, nói: “Bên này có đường!”
Trần Thực đang định đi qua, bỗng nhiên một tiểu Dạ Xoa vội vàng chạy lên trước, duỗi hai tay ra cản trước mặt hắn, lắc đầu nói: “Ộp ộp!”
Trần Thực dừng bước, một tiểu Dạ Xoa khác thì ở phía trước chạy chậm một mạch, đến trước một con đường núi khác không dễ phát hiện, nói: “Ộp ộp ộp!”
Ôn Vô Ngu đi tới, kinh ngạc nói: “Chúng nó nói gì vậy?”
Trần Thực cùng nàng đi lên một con đường núi khác, nói: “Chúng nó nói con đường ngươi vừa đi là đường chết, đi lên trên đó hào quang sẽ bay qua, chặn đường núi, rất nhiều cao thủ đã chết ở trên đó. Con đường khác mới là đường thông lên đỉnh núi.”
Ôn Vô Ngu kinh ngạc nói: “Không ngờ cứu đám nhóc này, còn có chỗ tốt như vậy. Chúng nó vẫn còn đi theo chúng ta! Chúng nó còn đốt hương cho ngươi!”
Trần Thực quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai tiểu Dạ Xoa bám sát theo sau bọn họ, trong tay mỗi đứa đều cầm một nén hương, hương khói đang bay về phía Trần Thực.
Trần Thực lắc đầu nói: “Chủ nhân của các ngươi đã chết rồi, các ngươi được tự do rồi, có thể rời đi.”
“Ộp ộp!”
Hai tiểu Dạ Xoa lắc đầu, rất cố chấp muốn đi theo hắn.
Trần Thực lấy ra mấy tờ tiền giấy nhét vào tay chúng nó, phất tay nói: “Ta không cần các ngươi, phía trước quá nguy hiểm, các ngươi đi đi, đi tìm việc gì đó bớt nguy hiểm một chút.”
Hai tiểu Dạ Xoa lắc đầu, không nhận tiền của hắn, vẫn cầm hương đi theo bọn họ.
Ôn Vô Ngu cười nói: “Chúng nó muốn báo đáp ân cứu mạng của ngươi đấy.”
Trần Thực nghi ngờ nói: “Tiểu Dạ Xoa cũng biết trọng nghĩa khí à?”
Ôn Vô Ngu nói: “Có đứa rất trọng nghĩa khí. Những tiểu tử này rất khó lớn lên, trong một trăm tiểu Dạ Xoa có thể sống sót được ba năm đứa, đã là rất giỏi rồi. Nhưng ngươi đối xử tốt với chúng nó, chúng nó sẽ một lòng một dạ đi theo ngươi.”
Nàng đã từng biến thành tiểu Dạ Xoa, rất hiểu Dạ Xoa tộc.
Phía trên vang lên từng đợt tiếng đánh nhau, chắc là hai bên vẫn còn đang giao chiến.
Con đường thông đến Tiên điện cực kỳ hiểm trở, thỉnh thoảng có hào quang quét tới, chặn đường đi, cực kỳ nguy hiểm, phải dừng lại chờ những hào quang này bay qua mới có thể tiếp tục đi tới.
Hai tiểu Dạ Xoa khá quen thuộc nơi này, trước khi hào quang đến đã ngăn bọn họ lại, bảo bọn họ chờ một lát, quả nhiên có hào quang từ phía bên kia vách núi bay tới, nếu cứ thế đi qua chắc chắn sẽ bị cắt thành hai nửa.
Còn muốn bay qua dãy núi, càng đừng hòng mơ tưởng, hơi chút bất cẩn sẽ bị hào quang di chuyển không theo quy luật quét trúng, lập tức bỏ mạng.
Ôn Vô Ngu thầm nghĩ: “Nếu không cứu hai tiểu Dạ Xoa này, e rằng sẽ lãng phí không ít thời gian.”
Gần đến vị trí Tiên điện, Tượng Khôn liên tục lùi về phía sau, mãi đến mép đài, suýt nữa thì rơi xuống, vội vàng đứng vững, cố chịu đựng lực phản chấn này, khóe miệng trào máu.
Đối thủ của hắn vỗ cánh bay lượn, vòng quanh một vòng trên đài nhô ra khỏi vách núi này, hóa giải lực phản chấn, tiếp tục đáp xuống đài.
Cái đài này là nơi buộc dây xích, dây xích cực kỳ to lớn, xuyên qua từ dưới đài.
Đường núi thông đến chính cái đài này, lúc này trên con đường núi này cũng có mấy Quỷ thần mọc cánh, chặn đường lui của đám người Tượng Khôn.
Tượng Khôn, Hữu Phi cùng những người khác bị rất nhiều cao thủ trẻ tuổi của Vũ quốc chặn lại trên đài này, đám người Hữu Phi đều đã bị thương, dựa lưng vào vách núi, Tượng Khôn chắn trước mặt bọn họ, bảo vệ bọn họ.
Xích Tôn tính tình nóng nảy nhất bị đánh gãy một chân, quỷ oa oa của Diễm Vu chết quá nửa, trên người toàn vết thương do đao chém, lục lạc trên rốn của Hữu Phi bị giật xuống, máu me đầm đìa, Cẩu Hỉ trúng độc, ngã trên mặt đất...
Người chặn bọn họ lại là cao thủ trẻ tuổi của Vũ quốc, phần lớn là Quỷ tộc mọc cánh chim, cầm đầu là nam tử Già Lâu tộc, đầu chim thân người, trên mặt toàn lông vũ màu xám.
Còn có Vũ Xà tộc, đầu người thân rắn cánh chim.
Tương Hoằng tộc thì là đầu người chân chim hai cánh.
“Tượng Khôn, nghe nói phụ thân ngươi đã chết rồi, tân Thiên Trì quốc chủ không phải ngươi, mà là một Khô Lâu quỷ tộc.”
Nam tử Già Lâu tộc kia cười nói: “Thiên Trì quốc các ngươi nhất định sẽ suy tàn, ngay cả Khô Lâu tiểu quỷ cũng có thể làm quốc chủ! Trước kia ta đã đánh giá cao các ngươi rồi, không ngờ các ngươi còn không bằng cả Khô Lâu tiểu quỷ!”
Tượng Khôn toàn thân thần quang rực rỡ, xông lên phía trước, quát: “Lâu Xa, có gan thì một chọi một, quyết một trận tử chiến!”
Nam tử Già Lâu tộc mỉm cười, hai bên trái phải đều có một cao thủ Tương Hoằng tộc và Vũ Xà tộc xông ra, thực lực của hai người này chỉ kém Tượng Khôn một chút, hai người hợp lực, áp chế thế công của hắn.
Tượng Khôn chống đỡ trái phải, dùng thân thể cứng rắn đỡ đòn vây công của bọn họ, cao thủ Tương Hoằng tộc và Vũ Xà tộc cánh chim như đao, đuôi dài như roi, móng vuốt sắc bén, răng độc, đều là vũ khí, đánh cho hắn liên tục lùi về phía sau, lại một lần nữa suýt nữa bị bức nhảy xuống vách núi! Hắn gầm lên giận dữ, áp chế xúc động muốn hiện nguyên hình.
Hắn là Tượng tộc, da dày thịt béo, thần lực vô song, là chủng tộc cao cấp trong Quỷ tộc, hoa văn trên người có lực phòng ngự rất mạnh.