๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Cảnh Hồng Chưởng giáo tử vong, Thiên Tai lập tức biến mất, Ngọc Linh Tử tỉnh lại từ trong trạng thái mê man, kinh hô một tiếng, chỉ thấy bản thân mình trần như nhộng, vội vàng che chỗ kín, tùy tiện tìm một cái túi da, cởi quần áo của người nọ mặc vào người.
“Người ta sống trên đời, vốn dĩ đến trần truồng, đi cũng trần truồng, hà tất phải xấu hổ?”
Một giọng nói già nua vang lên, Ngọc Linh Tử nhìn theo tiếng nói, người nói chuyện là Cảnh Thái đạo nhân, một trong Thái Hoa Tứ Lão.
Lão đạo sĩ này trần truồng đứng trên cao dưới ánh mặt trời, không hề xấu hổ nào.
Hắn nhìn về phía nơi Cảnh Hồng Chưởng giáo chết, nơi đó, máu thịt bao phủ trên núi, vẫn còn đang ngọ nguậy.
Ngọc Linh Tử tùy tiện tìm một bộ đạo bào, cởi ra, đi tới, khoác lên người Cảnh Thái đạo nhân.
“Ta không thích mặc.”
Cảnh Thái đạo nhân trừng mắt thổi râu, run run vai, hất bộ đạo bào xuống, cười lạnh nói: “Ta lớn tuổi như vậy rồi, trần truồng thì đã sao? Ta không được trần truồng sao? Ta sinh ra vốn dĩ đã trần truồng rồi.
Ngọc Linh Tử nói: “Sư thúc tổ nói đúng. Chẳng qua y phục vốn là vật để chống lánh ưởi ấm, kiêm luôn cả lễ nghi, nếu không mặc, e là bất kính.”
Cảnh Thái đạo nhân còn chưa kịp nói, lúc này lại có một giọng nói già nua vang lên: “Con người mới sinh ra, làm gì có lễ nghi?”
Ngọc Linh Tử quay đầu lại, chỉ thấy Cảnh Nhạc đạo nhân, một trong Thái Hoa Tứ Lão cũng trần truồng, ung dung đi tới, đứng sóng vai cùng Cảnh Thái đạo nhân.
Ngọc Linh Tử đau đầu, vội vàng nói: “Trẻ con mới sinh, không cần ai dạy cũng biết khóc, sinh ra đã biết bú sữa mẹ, ỷ lại vào mẹ, đó chẳng phải là lễ nghi sao?”
“Nói năng linh tinh, ngươi biết cái quái gì!”
Cảnh Đông đạo nhân, một trong Tứ Lão cũng đi tới, trần truồng đứng sóng vai cùng hai lão đạo sĩ kia, nói: “Lão Chưởng giáo chết rồi.”
“Chết rồi.” Cảnh Sơn đạo nhân cũng đi tới, bốn lão đạo sĩ trần truồng đứng thành một hàng, nói: “Đáng tiếc, không kịp nghiệm chứng con đường của lão Chưởng giáo có thật sự có thể phi thăng thành tiên hay không.”
Cảnh Nhạc đạo nhân thở dài nói: “Ta luôn cảm thấy, con đường của lão Chưởng giáo, có lẽ là một con đường khả thi. Chẳng qua dốc Tuyệt Vọng nhúng tay vào, không có cơ hội thử nghiệm.”
Mấy lão đạo sĩ đều thở dài nói đáng tiếc.
Ngọc Linh Tử đứng cách xa bọn họ một chút, thầm nghĩ: “Bốn vị sư thúc tổ liều cả tính mạng vì phi thăng.”
Nhưng mà, người tu đạo vốn không màng danh lợi, mục đích tu hành đầu tiên chính là thành tiên, tuổi thọ của Thái Hoa Tứ Lão đã đến giới hạn, không còn sống được bao lâu nữa, cho nên mới liều mạng thử một lần.
Thậm chí Ngọc Linh Tử còn hoài nghi Tứ Lão còn chưa ra tay đã rơi vào tà biến, liệu có phải là do bọn họ chủ động từ bỏ chống cự hay không.
Trường Doanh đạo nhân cũng tỉnh táo lại, hắn ăn mặc chỉnh tề, đang bận rộn điều động những đạo nhân đã tỉnh lại chăm sóc đồng môn.
Ngọc Linh Tử tiến lên hỗ trợ, Trường Doanh đạo nhân liếc hắn một cái, hạ giọng nói: “Rất nhiều đạo nhân trẻ tuổi đã chết.”
Trong lòng Ngọc Linh Tử chùng xuống, hỏi: “Đã chết bao nhiêu sư đệ sư muội rồi?”
Trường Doanh đạo nhân gánh vác trách nhiệm của Chưởng giáo, không được tự do tự tại như Tứ Lão, càng coi trọng được mất của môn phái, đã sai người thống kê số người chết.
Nhưng trên núi khắp nơi đều là những lớp da lột xác, sinh động như thật , trong thời gian ngắn rất khó thống kê.
“Chắc cũng phải ba thành. Bọn họ cũng không thể gọi là chết, chỉ là trong quá trình lột xác thì biến mất hoàn toàn.” Trường Doanh đạo nhân nói: “Không tìm thấy thi thể, không tìm thấy hài cốt, cũng không tìm thấy hồn phách, Nguyên Thần, cứ thế biến mất hoàn toàn, giống như hóa thành hư không, hoàn toàn không tồn tại.”
Ngọc Linh Tử im lặng, đi giúp đỡ những đạo nhân khác, dọn dẹp những lớp da lột xác này, tìm kiếm quần áo, chữa trị cho người bị thương.
Trong thành U Châu cách đó mấy trăm dặm, Phó Hưu cũng đã tỉnh táo lại, trải qua biến cố, hắn trầm ổn hơn rất nhiều, trước tiên trấn an các Phù Sư phân đà U Châu của Hồng Sơn đường, ổn định cảm xúc của bọn họ, sau đó dẫn dắt bọn họ đi giúp đỡ bá tánh thành U Châu.
Thiên Tai lần này kéo dài không lâu, trước sau chưa tới một canh giờ, nhưng lại gây ra ảnh hưởng rất lớn, không ít người và gia súc sau khi lột xác vài lần thì biến mất không dấu vết, cứ như chưa từng xuất hiện trên đời.
Còn có không ít người sau khi lột xác vài lần, thân hình trở nên thấp bé , thân thể giống như già đi mười mấy tuổi, trở nên yếu ớt bệnh tật.
Phó Hưu dẫn theo các phù sư của Hồng Sơn đường, đi khắp nơi vẽ bùa, chữa bệnh cứu người, bổ sung nguyên khí cho mọi người.
Bọn họ bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt, không kịp ăn cơm nghỉ ngơi, rất nhiều tu sĩ bị bọn họ cảm động, đến giúp đỡ, đội ngũ Phù Sư cũng ngày càng đông.
Phó Hưu chia ra mấy đội người ngựa đến các thôn trấn lân cận, cứu chữa cho người dân ở nông thôn, bận rộn đến nửa đêm mới trở về phủ nha U Châu.
Hắn đến phủ nha, đang định tế lên Vạn Hồn phiên, treo trên không trung để tránh tà ma vào thành, lúc này lại nhìn thấy Tri phủ U Châu Hạ Phong Hoa thất hồn lạc phách ngồi trên bậc thang đá của phủ nha.
Hai khuỷu tay Hạ Phong Hoa đặt trên đầu gối, cứ như già đi rất nhiều tuổi, hai mắt vô thần, Phó Hưu gọi hắn mấy tiếng, hắn mới hoàn hồn, nhìn chằm chằm Phó Hưu.
“Là Phó Tri sự à. Ngươi đã về rồi?” Hạ Tri phủ lại cúi đầu xuống.
“Đại nhân, chẳng phải ngươi đã mang theo cả nhà chạy trốn rồi sao?” Lời nói của Phó Hưu có chút tức giận xen lẫn mỉa mai: “Bây giờ Thiên Tai đã qua, đại nhân lại trở về làm Tri phủ à?”
Hạ Tri phủ chậm rãi lắc đầu: “Không làm nữa, không làm nữa. Ta đã mất hết tất cả rồi, không làm gì nữa...”
Phó Hưu sững sờ.
Hạ Tri phủ cười thảm nói: “Ta mang theo vợ con già trẻ muốn bay ra khỏi phạm vi Thiên Tai, bay được một lúc, ta đã bị Tà hóa, rơi từ trên không trung xuống. Phó Tri sự, ta đã mất hết tất cả rồi, vợ con già trẻ, ta mất hết rồi!”
Hắn ôm đầu khóc rống. Hắn là cao thủ Thần Hàng cảnh, rơi từ trên cao xuống cũng không sao, nhưng vợ con già trẻ nhà hắn lại đang trong quá trình lột xác, bị rơi xuống đất nát bét.
Hắn bị ngã đến choáng váng, loạng choạng đứng dậy, lại phát hiện Thiên Tai đã biến mất, bản thân đã trở lại bình thường, mà xung quanh hắn, trong phạm vi mấy dặm, khắp nơi đều là thi thể của vợ con già trẻ nhà hắn!
Hạ Phong Hoa gần như phát điên, gào khóc thảm thiết ở nơi đó, xé tóc, chỉ trời mắng đất, ôm thi thể người thân khóc lóc cầu xin trời cao, nhưng tất cả đều vô ích.
Hắn không biết mình đã trở về phủ nha bằng cách nào, cũng không biết mình đã ngồi ở đây bao lâu, trong đầu trống rỗng.
Phó Hưu nhìn Hạ Tri phủ, biết người này đã hỏng rồi, không trông cậy vào hắn trấn thủ U Châu, cứu giúp bá tánh nữa.
Phó Hưu đi vào phủ nha, tế lên Vạn Hồn phiên, dâng hương cho Vạn Hồn phiên, khom người bái lạy, nói: “Các vị tiền bối trong cờ lúc sinh thời tuy là cường đạo, nhưng sau khi chết vào cơ, che chở bá tánh, lại có công đức lớn. Mong các vị tiền bối che chở U Đô, ngăn chặn tà ma xâm nhập, bảo vệ tính mạng cho vạn dân! Cờ này có công đức lớn, sau này ta sẽ xin lệnh cho các vị, đổi Vạn Hồn phiên thành Vạn Dân phiên!”
Mặt cờ nhẹ nhàng lay động, Quỷ thần trong phiên rất hài lòng với hắn.
Phó Hưu rời khỏi phủ nha, nói với Hạ Tri phủ: “Đại nhân, U Đô Địa Thư ở đâu? Muốn cứu lê dân bá tánh, không thể không có Địa Thư!”