๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Quỳnh Dương tổ sư mang theo mọi người bay qua sườn núi bên cạnh Càn Dương sơn, đột nhiên bị dốc đất vàng ảnh hưởng, suýt nữa rơi xuống, vội vàng ổn định thân hình, miễn cưỡng đáp xuống bên ngoài thôn Hoàng Pha.
Nàng tuy là cao thủ tuyệt đỉnh Đại Thừa cảnh, nhưng sườn núi đất vàng ảnh hưởng đối với nàng cũng rất lớn, bay qua từ trên sườn núi đất vàng, rất dễ bị kéo xuống.
Bên ngoài thôn Hoàng Pha, sĩ khí của mọi người Thiên Đình đều có phần sa sút, mục tiêu lần này của bọn họ là đến Thiên Ngoại, xem thử rốt cuộc Chân Thần Thiên Ngoại đã xảy ra chuyện gì. Có điều cho dù bọn họ bay ra khỏi Tây Ngưu Tân Châu đến vũ trụ, nhưng lại phát hiện tất cả chỉ là phí công.
Tà khí ở Thiên Ngoại quá nặng, khiến bọn họ tự bảo vệ mình còn khó chứ đừng nói là đi kiểm tra Chân Thần ở Thiên Ngoại.
Nhật nguyệt xoay tròn xung quanh bọn họ, âm dương nhị khí không ngừng luyện hóa, sắc mặt của bọn họ cũng có vẻ sáng tối bất định dưới ánh sáng của nhật nguyệt.
Tư Đồ Ôn xốc lại tinh thần, lớn tiếng nói: “Chư vị, chúng ta còn có thể tạo ra một cơ quan! Nhân lực vật lực của Thiên Đình đều còn, tạo ra cơ quan không khó! Lần này chuẩn bị không đầy đủ, lần sau chúng ta chuẩn bị thỏa đáng, có thể lại đi một chuyến tới Thiên Ngoại! Lần sau, chúng ta nhất định sẽ tiếp cận Chân Thần!”
Ngọc Linh Tử lắc đầu nói: “Tà khí ở Thiên Ngoại quá nồng đậm, chỉ cần chúng ta đến Thiên Ngoại là sẽ bị Tà hóa. Khi đó, chúng ta hoàn toàn không khống chế nổi chính mình.”
Hắn nhớ tới Cảnh Hồng đạo nhân đã Tà hóa, thở dài nói: “Chỉ cần Tà biến, chúng ta sẽ rơi vào tự giết lẫn nhau, thậm chí không thể tự vệ.”
Những người khác trong lòng nặng trĩu.
Mọi người im lặng, ánh mắt Hồ Phỉ Phỉ nhìn vào người Trần Thực, nhẹ giọng hỏi: “Bước tiếp theo nên làm gì?”
Những người khác cũng nhao nhao nhìn về phía Trần Thực.
Trong Thiên Đình, Trần Thực có biệt hiệu Chân Vương, là người tâm phúc của bọn họ. Bọn họ không đưa ra được chủ ý, cũng chỉ có thể ký thác hy vọng vào Trần Thực.
Lý Thiên Thanh ánh mắt nóng bỏng: “Tiểu Thập, ngươi luôn có ý tưởng. Lần này ngươi nghĩ cách đi, chúng ta đều nghe theo ngươi!”
Ngọc Thiên Thành cười nói: “Ngươi là Chân Vương của Thiên Đình, ngươi nắm giữ Chân Vương ngọc tỷ và bản đồ năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu, ngươi có quyền phong thần, chắc chắn ngươi có ý tưởng đúng không?”
Tư Đồ Ôn cười nói: “Công tử lợi hại như vậy mà còn bị ngài giết, ngài quá lợi hại! Chắc chắn lần này ngài cũng có biện pháp! Ngài nói làm sao làm chúng ta sẽ làm như vậy!”
Trần Thực há miệng, muốn nói gì đó, lại không biết nên đưa ra chủ trương gì.
Vu Khinh Dư không đành lòng, nói: “Chư vị, nó mới mười ba tuổi, các vị còn không đưa ra được ý tưởng, sao lại làm khó một đứa trẻ mười ba tuổi?”
“Nhưng ngài ấy là Chân Vương mà!” Tư Đồ Ôn có chút bối rối, nói: “Ngài có thể đánh chết cả Công tử, cũng có thể thi đậu Trạng Nguyên, chắc chắn ngài có biện pháp đúng không? Ngài cảm thấy chỉ cần dùng Xu Cơ và Bách Biến lô là có thể bay lên trời, chúng ta dựa theo ý tưởng này bay lên trời, thậm chí bay đến Thiên Ngoại! Ngài lại nghĩ ra một ý tưởng, chúng ta nhất định sẽ có cách làm được!”
Đám người Ngọc Linh Tử, Ngọc Thiên Thành dồn dập gật đầu.
Quỳnh Dương tổ sư cười nói: “Nó là tú tài thần đồng, còn là cháu trai của Trần Dần Đô, chắc chắn sẽ nghĩ ra biện pháp giải quyết!”
Trần Thực tâm loạn như ma, trong đầu tuôn ra các loại suy nghĩ không thực tế, nhưng lập tức bị hắn phủ định.
Hắn thấp thỏm lo âu, cảm thấy ánh mắt chờ mong của mọi người phảng phất biến thành một áp lực khó có thể tưởng tượng, đặt ở trên người hắn, đặt ở trong lòng hắn, ép tới hắn nhịn không được muốn khom người xuống, muốn quỳ trên mặt đất thở dốc, muốn quay người bỏ chạy.
Áp lực này khiến hắn không thở nổi.
Trần Đường nắm tay hắn, trầm giọng nói: “Chư vị, Tiểu Thập không còn là tú tài thần đồng nữa, Tiên Thiên Đạo Thai của nó đã bị người ta đào đi rồi, nó đã chết tám năm, nó không phải là người các ngươi muốn tìm.”
Ngọc Thiên Thành nổi giận: “Hắn là tú tài thần đồng! Vì sao Thiên Ngoại Chân Thần lại không cho ta Tiên Thiên Đạo Thai? Không cho những người khác. Cũng bởi vì hắn lợi hại! Đầu óc hắn linh hoạt! Chắc chắn hắn có cách!”
Ngọc Linh Tử cười nói: “Hắn là sư thúc của ta, hắn không có cách nào thì ai có thể có cách? Bản lĩnh của hắn cao hơn ta nhiều, hắn giết con cháu cốt cán của mười ba thế gia ở Tây Kinh, thậm chí còn có thể thoát thân an lành!” Lòng khâm phục của hắn phát ra từ nội tâm, không hề có chút giả dối.
Nhưng càng như vậy, Trần Thực lại càng thêm sợ hãi.
“Đúng vậy! Hắn là Chân Vương, hắn có được Tây Vương ngọc tỷ! Hắn còn mang theo tất cả cử nhân chúng ta vượt qua trung bộ Tây Ngưu Tân Châu, mang chúng ta tới Tây Kinh mà không chết một ai!”
“Không sai! Hắn còn mang theo chúng ta vượt qua Địa Ngục Phật Môn, đi ra từ cõi âm! Hành động nghịch thiên như vậy, thậm chí chưa có người kể chuyện nào từng kể!”
“Hắn còn là Khô Lâu Vương của Thiên Trì Quốc!”
------
Vu Khinh Dư không nhịn được nói: “Nhưng Tiểu Thập vẫn chỉ là một đứa trẻ, các ngươi không thể ép hắn như vậy! Chuyện mà Chân Vương cũng không làm được! Sáu ngàn năm qua, ai có thể làm được...”
“Mẹ. Không cần nói nữa.”
Trần Thực buông tay Trần Đường ra, đi qua bên cạnh Vu Khinh Dư, nhẹ giọng nói: “Chu tú tài giao Tây Vương ngọc tỷ cho con, Chân Vương giao Giang Sơn Xã Tắc đồ cho con, giao lăng mộ Chân Vương giao cho con, vậy thì con phải làm chút chuyện.”
Vu Khinh Dư ngẩn người, còn định nói gì đó, Trần Đường đi đến bên cạnh nàng, ôm lấy vai nàng, khẽ lắc đầu.
Vu Khinh Dư im lặng, không mở miệng nữa.
“Chư vị.”
Trần Thực nhìn quanh một vòng, ánh mắt đón lấy từng đôi mắt mong chờ, trầm giọng nói: “Có thể ta sẽ khiến các vị thất vọng, có thể ta không cách nào xoay chuyển tình thế, có thể không cách nào để cho bầu trời một lần nữa có lại mặt trời. Ta chỉ là một phàm nhân, một kẻ phàm phu tục tử bị người ta cắt mất Thần Thai, từ cõi chết trở về, sống lại lần thứ hai! Được các vị yêu mến, trở thành Chân Vương trong miệng các vị. Chư vị, có lẽ còn bảy ngày, có lẽ sau bảy ngày mặt trời sẽ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh trăng treo trên bầu trời. Các vị hãy trở về, để cho các phù sư Hồng Sơn đường ở các nơi cố gắng chuẩn bị lương thực, thu thập vật tư, săn bắt dị thú, tích trữ cả xương thịt da, chuẩn bị cho mùa đông.” Mọi người đều cảm thấy chấn động.
Chuẩn bị cho mùa đông?
“Các vị phải chuẩn bị thật tốt để trải qua mùa đông. Sau bảy ngày mùa đông sẽ đến, mùa đông này có thể sẽ rất dài, có thể sẽ lạnh bất thường. Hoa màu không thể mọc ra, không có gì thu hoạch, sẽ có rất nhiều người chết đói, rất nhiều dị thú sẽ chết.”
Trần Thực nhìn khuôn mặt của bọn họ, khuôn mặt mọi người dưới ánh trăng lúc sáng lúc tối. Hành động của hắn không phải là cứu thế, mà là hành động để bảo toàn tính mạng.
“Mùa đông này có thể sẽ có rất nhiều dân chúng đói chết cóng ở bên ngoài. Có thể tà khí tràn ngập thiên địa, chính khí không còn, tà ma khắp nơi. Có thể sẽ có ma hoa nở rộ, ma quỷ đi lại ở nhân gian.”
“Cũng có thể sẽ có âm sai xuất hiện ở dương gian, đi săn bắt quỷ hồn lang thang, Quỷ thần chiếm núi xưng vương, quỷ quái khắp nơi. Ranh giới của hai giới âm dương có thể không còn rạch ròi. Thậm chí có khả năng con người chính là tai họa, sẽ ăn thịt người.”
“Sẽ có rất nhiều đôi mắt mang theo địch ý nhìn chằm chằm vào ngươi và đồ ăn của ngươi, có thể ngươi chính là đồ ăn của bọn chúng, có thể sẽ có kẻ cường đại gây rối, có thể chúng sinh rẻ mạt như cỏ rác. Ta không yêu cầu các vị quá nhiều, không yêu cầu các vị làm anh hùng, chỉ yêu cầu các vị tự bảo vệ mình trước đã.”