๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lúc hừng đông, hai vầng thái dương treo trên bầu trời, vầng trăng cũng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng trong trẻo.
Tuy là chuyện vui của Trạng Nguyên lão gia, nhưng mọi thứ đều giản lược, buổi trưa Tiểu Đoạn tiên tử đã được đưa vào kiệu, khiêng vào cửa lớn Trần gia. Sau đó là tiệc chiêu đãi khách khứa, gánh hát thổi sáo gảy đàn, vô cùng hăng hái, đợi đến lúc hoàng hôn, chính là thời điểm âm dương giao hòa, bởi vậy gọi là hôn lễ, đây là giờ lành để bái đường thành thân.
Trần Thực đến kiệu hoa nắm tay Tiểu Đoạn tiên tử, bị Ngũ Trúc lão thái thái vỗ vào tay, đưa cho hắn một đoạn lụa đỏ, bảo hắn dùng lụa đỏ dẫn nữ tiên xuống kiệu bái đường.
Cái gọi là bái đường, một bái trời đất, hai bái tổ tông, phu thê giao bái, rồi vào động phòng, chỉ vậy mà thôi.
Trần Thực và Tiểu Đoạn tiên tử được đưa vào động phòng, động phòng kia quả nhiên là một cửa tròn như trăng khuyết, khung cửa màu đỏ, treo lụa đỏ.
Bước qua cửa Nguyệt Động, trong động phòng bày một đấu ngũ cốc, ngụ ý ngũ cốc phong đăng. Hai bên góc tường cạnh cửa sổ đều đặt một chiếc gương đồng, bên trái là Chiếu Yêu kính, bên phải là Chiếu Tà kính, nếu có yêu ma quỷ quái nào biến thành tân lang hoặc tân nương, bị ánh gương chiếu vào, liền sẽ hiện nguyên hình.
Ngọc Châu nãi nãi lấy cung tên treo trên tường động phòng xuống, bảo tân lang quân giương cung bắn bạch hổ, miệng lẩm bẩm: “Một tên bắn thiên tai không dám đến. Hai tên bắn binh đao tương ngộ! Ba tên bắn dọa tà ma quỷ thần! Bốn tên bắn quan gia cầu thái bình!”
Trần Thực bắn xong bốn mũi tên, có người nhận lấy, vẫn treo cung lên tường, nói: “Treo ở đây để trừ tà.”
Tiếp đó, lũ trẻ trong thôn ào ào xông tới, nhào lên giường, tranh nhau kẹo mừng, táo đỏ và lạc trên chăn uyên ương đỏ, miệng hô: “Sớm sinh quý tử, ngọt ngào hạnh phúc!”
Sau một hồi náo nhiệt, các ông bà lão trong thôn bắt đầu đuổi người, đuổi hết người ngoài ra khỏi động phòng, Ngũ Trúc lão thái thái đi cuối cùng, lén nhét cho Trần Thực một quyển sách đã ố vàng, nhỏ giọng nói: “Nếu lão gia không biết phải làm thế nào thì cứ theo cách trong sách dạy! Nhớ kỹ, nhớ cho kỹ!”
Trần Thực cười nói: “Ta là Trạng Nguyên, ta có gì mà không biết?”
Ngũ Trúc lão thái thái buông rèm cửa Nguyệt Động xuống, rồi đóng cửa phòng ngoài, trong động phòng chỉ còn lại Trần Thực và Tiểu Đoạn tiên tử.
Trần Thực nhìn tiên tử đội mũ phượng khăn quàng vai ngồi bên giường, tim đập loạn, chỉ thấy môi khô họng khát.
“Bành Kiểu của ta, nhất định là đang làm phép sau lưng ta...”
Hắn ngồi bên giường, giai nhân ở bên cạnh, mặc y phục đỏ, chỉ có đôi tay trắng như ngọc lộ ra ngoài.
Nhưng Trần Thực nhìn sang, vẫn thấy được cổ và khuôn mặt nàng ửng hồng dưới lớp khăn voan đỏ.
Thân thể Tiểu Đoạn tiên tử có hơi cứng đờ, tim đập thình thịch, cảm thấy mông Trạng Nguyên lão gia đang nhích từng chút về phía mình, càng lúc càng gần.
“Từ hôm nay trở đi, ta chính là thê tử của hắn.” Nàng nghĩ thầm, trong lòng vừa ngọt ngào vừa hoảng sợ.
Nàng căng thẳng đến mức đầu óc choáng váng, chiếc khăn voan đỏ che khuất mặt nàng, che khuất tầm nhìn, khiến nàng không biết Trần Thực đang làm gì.
Đột nhiên, mặt Trần Thực thò vào dưới khăn voan đỏ, khiến nàng giật mình.
Trần Thực cười tươi, lộ ra hàm răng trắng: “Nàng có căng thẳng không?”
Tiểu Đoạn cũng bật cười, gật đầu.
Nàng suýt chút nữa đã giật khăn voan đỏ xuống, nhưng lại nhớ lời Ngũ Trúc lão thái thái dặn, tân nương không được tự mình vén khăn voan, phải đợi tân lang đến vén, đây là tục lệ hôn nhân, tân nương tự vén là điềm xấu. Nàng chỉ vào khăn voan, Trần Thực hiểu ra, hai tay nắm lấy một góc khăn voan, nhẹ nhàng nâng lên, một đôi môi đỏ mọng hiện ra trước mắt.
Trong lòng Trần Thực lại đập thình thịch, tiếp tục vén lên.
Khuôn mặt dưới khăn voan thật xinh đẹp, da như ngọc, trắng trẻo không tì vết, mũi cao thanh tú, như tiên nhân trong truyền thuyết, không thấy cả lỗ chân lông.
Nàng e lệ thẹn thùng, mắt cúi xuống, đợi đến khi khăn voan đỏ vén lên đến mi mắt mới chậm rãi mở ra, đón ánh mắt của Trần Thực.
Hai ánh mắt chạm nhau, Trần Thực chỉ cảm thấy tim đột nhiên hẫng một nhịp, rồi lại đập loạn xạ.
Giờ khắc này, giai nhân thật đẹp.
Nhất định là Bành Kiểu đang điên cuồng gõ vào tim hắn, mới khiến tim hắn đập nhanh như vậy.
Nhất định là Bành Kiểu đang thì thầm bên tai hắn, mê hoặc hắn, dụ dỗ hắn, hắn mới dễ dàng quên đi đại họa sắp đến, mới quên tu hành, quên đi ảo diệu của đại đạo.
Hắn nhìn nàng thật lâu, đột nhiên hôn lên đôi môi đỏ của cô gái đối diện, mềm mại thơm tho, như mang theo một chút vị ngọt, vị ngọt mà hắn chưa từng nếm thử.
Thân thể Tiểu Đoạn mềm nhũn, hô hấp có phần khó khăn, chỉ cảm thấy dần dần mất hết sức lực, bất giác ngã xuống chiếc chăn uyên ương đỏ thẫm.
“Ư...m...”
Nàng thở hổn hển, nói từng chữ một.
Tim đập nhanh quá, nhanh đến mức muốn vỡ. Đại khái là ý tứ là như vậy.
Trần Thực bò lên người nàng, Tiểu Đoạn làm bộ muốn đẩy hắn ra, nhưng nghĩ đến chuyện trước đó ở Giới Thượng Giới, nàng đã lỡ tay đẩy Trần Thực một cái, khiến hắn phải nằm mấy ngày mới hồi phục nên không dám đẩy nữa.
“Ta không biết tiếp theo phải làm gì.” Trần Thực đột nhiên nằm xuống bên cạnh nàng, cười nói: “Mấy quyển sách Chu tú tài dạy ta, không có nói đến chuyện này. Ngươi có biết bước tiếp theo không?”
Hắn nghiêng người.
Tiểu Đoạn cũng nghiêng người, hai khuôn mặt đối diện, khoảng cách rất gần.
“Sách.” Tiểu Đoạn nói.
Hơi thở của nàng đã ổn định, để lộ tu vi cường đại đến khó tin. Trần Thực vô cùng khâm phục, tim hắn vẫn còn đập loạn.
“Đúng! Quyển sách Ngũ Trúc lão thái cho ta!”
Trần Thực lấy quyển sách đã ố vàng kia, thấy bìa sách đã rách gần một nửa, không biết là do giở nhiều hay bị sâu cắn, trên đó viết hai chữ “Phòng Trung”, chắc là còn một hai chữ nữa nhưng đã bị mờ tịt. Tiểu Đoạn tiến lại gần, hai người nằm trên chăn uyên ương đỏ, Trần Thực mở sách Phòng Trung ra, thấy bên trên có tranh minh họa, có cả chữ viết.
Hai người ngơ ngác xem hai trang, dần dần hiểu ra, không khỏi đỏ mặt tía tai.
Tiểu Đoạn xấu hổ đến đỏ cả cổ, vội vàng không dám nhìn nữa, như con lươn chui xuống chăn, che kín mình.
Trần Thực lại xem hai trang, lẩm bẩm: “Ngũ Trúc lão thái cho cái sách gì vậy? Không đứng đắn gì cả, không hay bằng sách thánh hiền.”
Hắn lại lật thêm vài trang, khom người dậy, không thể nằm sấp trên giường được nữa, vội vàng khép sách lại, cười nói: “Ta chợt nhớ ra, chúng ta vẫn chưa uống rượu hợp cẩn mà!”
Hắn cong người đi đến trước bàn, rót hai chén rượu, cười nói: “Tiểu Đoạn, nàng xuống đây, chúng ta cùng nhau uống rượu hợp cẩn.”
Tiểu Đoạn trùm chăn kín mít, ra sức lắc đầu.
Trần Thực không thấy, tiến lên kéo chăn ra, cười nói: “Uống rượu hợp cẩn rồi mới là phu thê.”
Tiểu Đoạn đã xấu hổ đến đỏ cả chân, ngượng ngùng đi theo hắn, rụt rè đến bên bàn.
Trần Thực đưa cho nàng một chén rượu, tự mình cầm một chén, hai người vụng về đan cánh tay, ngửi thấy mùi rượu cay nồng, chưa uống đã hơi say.
Uống xong rượu hợp cẩn, Tiểu Đoạn chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng.
Trần Thực bèn ôm lấy nàng, đặt lên giường, cười nói: “Chúng ta cứ thử theo sách xem sao, thế nào?”
Tiểu Đoạn lắc đầu trong lòng hắn.
Trần Thực dụ dỗ: “Chỉ thử hình thứ nhất thôi, ta không thử hình thứ hai... Ta thề! Nếu ta thử hình thứ hai, trời đánh thánh vật!”
Tiểu Đoạn không đáp.