๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Đối với dân chúng vùng Càn Dương sơn mà nói đêm hôm đó rất dài, ngoài thôn trang vang lên tiếng rống kỳ quái, gió lạnh tà khí không ngừng thổi qua, lạnh lẽo khủng khiếp. Bọn họ vượt qua một đêm trong nỗi trong kinh hồn bạt vía, cuối cùng cũng chờ tới hừng đông.
Đám người Trần Đường, Hồ Phỉ Phỉ lập tức ra ngoài, đi tới các thôn trấn, di chuyển dân chúng.
Nhân lúc ban ngày, cố gắng di dời dân chúng đến dãy núi nơi miếu Càn Dương Sơn Quân, đến buổi tối sẽ có Càn Dương Sơn Quân che chở.
Điều quan trọng hơn là, nơi đó có ánh mặt trời chiếu ra từ trong miếu, có thể chiếu rọi toàn bộ ngọn núi, là bảo địa sinh tồn khó có được.
Nhưng muốn mang những người mang theo gia đình này từ trong trấn di chuyển đến trong núi, cũng không phải là một chuyện dễ dàng, có người nhớ thương gia sản, có người luyến tiếc nơi ở cũ, có người theo phong trào, còn có người bàn điều kiện với quan phủ, đưa tiền mới chuyển, còn có người muốn mang theo tất cả gia sản của mình, đủ loại chuyện kỳ quái kiểu gì cũng có. Hồ huyện lệnh dứt khoát gọi hồ ly tinh ở gian nhà của lão Hồ giađến, một đám yêu quái khống chế yêu phong, cuốn mọi người lên, đưa vào trong núi.
Về phần xây dựng phòng ốc trên núi, khai khẩn đất hoang, đó là chuyện sau này, trước hết cứ vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt rồi tính.
“Công lao của Phỉ Phỉ tỷ không nhỏ.”
Trần Thực cũng mang theo Tiểu Đoạn, cùng nhau hỗ trợ di chuyển dân chúng, trấn an lòng dân, nhìn thấy Hồ Phỉ Phỉ bận tới bận lui hắn không khỏi khâm phục vạn phần.
Cuối cùng, Hồ Phỉ Phỉ điều động hồ ly tinh của lão Hồ gia, chuyển nha môn Tân Hương huyện đến đây, đặt nha môn lên đỉnh núi.
“Trong loạn thế, nếu không có uy quyền tất sẽ sinh loạn, lòng dân tan rã sẽ khó tụ lại. Phỉ Phỉ tỷ có tài trị thế.”
Sắp xếp ổn thỏa lê dân bách tính của Tân Hương huyện, đã sát giờ mặt trời xuống núi, Trần Thực và Tiểu Đoạn đi tới dưới cây liễu già ở dốc đất vàng, ngồi bên cạnh mẹ nuôi bia đá, nhìn ánh mặt trời cuối cùng này.
Hoàng Pha thôn cũng đã di chuyển, ngay cả mẹ nuôi Tang Du cũng theo đó dời đến đỉnh núi Sơn Quân.
Nơi này chỉ còn lại bia đá mẹ nuôi, cây liễu già, cùng với Chu tú tài.
Trần Thực tế Thiên Đình lệnh, mở ra Tiểu Chư Thiên, đi vào nha môn lục bộ Thiên Đình, nơi này vắng vẻ, không còn cảnh tượng náo nhiệt như ngày xưa.
Tiểu Chư Thiên cũng trở nên u ám, bị âm khí xâm lấn. Đám người Trần Thực đã thử nghiệm qua, Tiểu Chư Thiên có thể kết nối năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu ở dương gian, nhưng ở cõi âm lại không có tác dụng này.
Trần Thực đi tới trước một bức họa, chỉ thấy trên họa bích có người dùng tàn hương viết: “Chư vị Thiên Đình, các ngươi có ổn không? Thiên Đình Điển Sứ - Gia Cát Kiếm, lưu chữ.”
Trần Thực đứng trước bức tường này, nhìn chữ viết của Gia Cát Kiếm, trong lòng có một loại cảm xúc khó tả dâng trào.
Hắn cầm lên một ít tàn hương.
“Chỉ cần còn hy vọng, ắt có tiền đồ! Chư vị chờ ta. Thiên Đình Chân Vương - Trần Thực, lưu chữ.”
Một mình hắn đi trong Thiên Đình vốn đã xây dựng được quy mô ban đầu, cảm giác như gương mặt của mọi người Thiên Đình vẫn còn ngay trước mắt.
Trần Thực rời khỏi Tiểu Chư Thiên.
Bên ngoài, bầu trời lưu lại vệt lửa, hỏa diễm như máu phủ kín bầu trời.
Trần Thực ngước nhìn cảnh tượng này.
Chu tú tài cũng ngơ ngác nhìn lên bầu trời.
“Ánh nắng chiều chưa bao giờ đẹp đến vậy.” Hắn hạ giọng nói.
Trên dãy núi xa xa, đại xà Huyền Sơn ngẩng đầu lên, nhìn mây lửa phun trào trên không trung, áng mây đó dần dần trở nên đỏ sậm.
Trang bà bà cách đó không xa mỉm cười nhìn mấy Linh thể đến thăm viếng bà cắm hương vào trong lư, bà ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh nắng chiều biến mất.
Nàng dời ánh mắt, nhìn về phía đại xà Huyền Sơn trên núi cách vách.
“Lão hữu, bảo trọng.”
Bầu trời dần dần trở nên ảm đạm, khoảng cách giữa hai ngọn núi càng ngày càng xa, từng ngọn núi mông lung lần lượt xuất hiện ở giữa hai ngọn núi, từng vị Quỷ thần kỳ dị mà cường đại sừng sững trên đỉnh núi, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng hô kinh thiên động địa.
Trên bầu trời, mây lửa tan đi, một vầng trăng sáng to lớn buông xuống, treo ở phía sau mây lửa.
Đêm đầu tiên khi mặt trời biến mất.
Bóng dáng Càn Dương Sơn Quân hiện ra, tọa trấn trên đỉnh Càn Dương sơn, dưới chân là Hoàng Hổ phủ phục, sau đầu hào quang thành quầng.
Xung quanh hắn tràn ngập mùi thuốc súng tiêu thạch, trong vầng sáng là Cửu Dương Lôi Hỏa đang rung chuyển, phát ra tiếng sấm ầm ầm.
Khoảnh khắc sau thân hình của hắn hiện lên, trên từng tòa Âm Sơn xung quanh, từng vị Quỷ thần bị đánh cho mặt mũi bầm dập rối rít khom người, bái lạy hắn, thể hiện ý thần phục.
Hồ Phỉ Phỉ tiến lên dâng hương, cắm vào lư hương đầu tiên trong miếu Sơn Quân.
Hương khói lượn lờ bay vào trong miếu, hòa vào thân thể Càn Dương Sơn Quân.
“Ông!”
Nóc miếu thờ bùng lên ánh sáng, ánh mặt trời từ đỉnh điện chiếu rọi xuống, xua tan âm khí bốn phía, khiến cho hầu như tất cả dân chúng Tân Hương trên núi đắm chìm trong ánh mặt trời.
Miếu thờ càng lúc càng lớn, tựa như một bầu trời xanh bao trùm cả dãy núi, mọi người trong núi ngẩng đầu nhìn lên, có thể thấy được ánh mặt trời ấm áp đến từ một thời không khác, ôn hòa, tưới nhuần thân thể và hồn phách của bọn họ.
Hồ Phỉ Phỉ thở phào nhẹ nhõm, giọng nói trong trẻo loáng thoáng truyền vào tai mọi người.
“Từ hôm nay trở đi, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, cố gắng không rời khỏi ngọn Sơn Quân này.”
Nàng điều động phù sư của phân đường Hồng Sơn đường và nha môn, xây dựng học đường, lại điều động dân chúng, xây dựng phòng ốc, thu tất cả lương thực vào kho phòng huyện nha, phân phối đồ ăn, bận tối mày tối mặt.
Tân Hương huyện Càn Dương sơn là địa phương nguy hiểm nhất trong năm mươi tỉnh Tây Ngưu Tân Châu lần này, bởi vì nơi này có hai tầng Địa Ngục, quỷ quái đến từ thời tiền sử chiếm cứ nơi đây, hung thần ác sát, lại có Ma xuất quỷ nhập thần. Ra khỏi Càn Dương sơn, địa phương khác tính ra cũng an toàn hơn nhiều.
Nhưng Càn Dương sơn ngược lại là nơi an toàn nhất, bởi vì có Càn Dương Sơn Quân tọa trấn, lại có Quỷ thần Thiên Trì Quốc che chở, dân chúng nơi này thương vong ít nhất.
Cùng là Tân Hương, tỉnh thành Tân Hương cũng rơi vào trong đêm trăng, mặt trăng trên đỉnh đầu trông lớn chừng bốn năm trượng, treo trên bầu trời, có thể đọc sách viết chữ dưới ánh trăng.
Nhưng ánh trăng lạnh lẽo, không cảm nhận được hơi ấm.
Bên bờ biển, biên quân trấn thủ tỉnh thành Tân Hương chậm rãi đẩy gương đồng cao hơn một trượng, chiếu về phía mặt biển đen kịt.
Nơi ánh sáng chiếu rọi, trên Hắc Ám hải như có vật thể khổng lồ cuộn mình, lăn lộn trên mặt biển, dường như đang lao tới bờ biển.
Chỉ có điều tất cả ánh trăng đều chiếu trên Tây Ngưu Tân Châu mà không thể chiếu vào biển rộng, chỉ dựa vào ánh sáng của gương đồng không nhìn ra được cảnh tượng đó rốt cuộc là ảo giác hay là thật.
Một tướng sĩ biên quân trong đó cố hết sức đẩy bàn kéo, gương đồng chậm rãi hướng lên trên, chỉ thấy ánh sáng của gương chậm rãi dâng lên từ mặt biển, vẫn chỉ chiếu được mặt biển đen kịt, vẫn là có thân thể khổng lồ đi về phía bờ.
Tướng sĩ quân đội bên kia tiếp tục đẩy bàn kéo, kính chiếu tới chỗ cao hơn, không chiếu vào không phải mặt biển mà là một cái đầu thật lớn, mặt người, tóc rong biển râu lớn như xúc tu.
Tướng sĩ quân đội bên kia khó nhọc đẩy bàn kéo, ánh gương chậm rãi đảo qua không trung, từng bóng dáng ma quái khổng lồ như ma thần xuất hiện trên mặt biển, như thủy triều tràn ra bờ biển.
“Địch tập kích!”
Hắn phát ra tiếng hò hét đinh tai nhức óc, ma quái trong biển như thủy triều dâng trào, một tiếng nổ ầm ầm đụng vào tường thành cao ngất, chẳng bao lâu sau bao phủ tường thành, đột phá phòng tuyến biên quân, bao phủ từng trạm gác biên quân, nhảy vào trong thành. Mà ở Tân Hương tỉnh đến biên giới Củng Châu, từng trạm gác biên quân bị công hãm, ma quái như thủy triều tiến quân thần tốc, đánh vào Tây Ngưu Tân Châu.