Linh Quan miếu 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Đúng là Hạ Thiên Kiệt tiến bộ rất nhiều, vượt xa lúc ở Giới Thượng Giới. Đợi thêm một thời gian, có lẽ hắn thật sự có thể vượt qua tổ tiên Hạ gia.”

Trần Thực tập trung tâm thần, gọi U Tuyền Du Long kiếm về, cùng Tiểu Đoạn tiên tử đi ra ngoài Phụng Dương sơn trang.

Hạ Thiên Kiệt cho rằng có thể bù đắp chênh lệch với Trần Thực, bởi vậy sau khi thấy Trần Thực tàn sát Quỷ thần Hạ gia ở Phụng Dương sơn trang, chẳng những không bỏ chạy, ngược lại ở lại, định giết chết Trần Thực, chứng minh thành quả khổ tu của mình trong thời gian này.

Lúc này, thi thể hắn đang nằm cách đó hơn mười dặm. Hắn không ngừng tấn công, pháp thuật thần thông của Bát Uy Triệu Long Quyết không thể trúng Trần Thực, khiến hắn ý thức được sự chênh lệch giữa hắn và Trần Thực quá lớn, chết không nhắm mắt. Nhưng trong lòng Trần Thực, chênh lệch giữa hai người không lớn như vậy. Điểm mạnh của hắn so với Hạ Thiên Kiệt là công pháp hắn tu luyện tốt hơn một chút, công pháp và pháp thuật hắn biết nhiều hơn một chút, lĩnh ngộ được nhiều hơn Hạ Thiên Kiệt một chút.

Hắn tu luyện chính là tân phù thứ sáu ghi lại trên Trượng Thiên Thiêt Xích, công pháp hắn học được là công pháp trong kho báu Chân Vương, lĩnh ngộ được cũng chỉ là biến hóa sáu mươi tư quẻ tìm hiểu được từ trong Thái Thượng Bát Quái Hộ Thân lục, từ trong quẻ tượng diễn sinh ra sáu mươi tư loại lĩnh vực Quỷ thần. Nếu Hạ Thiên Kiệt chịu học thêm một chút, lĩnh ngộ nhiều hơn một chút, vậy thì hươu chết về tay ai còn chưa biết được.

Nhưng đến cảnh giới của bọn họ, mỗi thứ đều nhiều hơn một chút, chênh lệch biểu hiện khi thực chiến có thể cực kỳ kinh người.

Ví dụ như Tạo Vật Tiểu Ngũ lĩnh ngộ ra Quỷ Thần Tam Biến đánh với các lão tổ mười ba thế gia, có thể đè những lão già này trên mặt đất đánh đập, dù là bọn họ đông người cũng không hề sợ hãi. Nhưng tu vi của Tạo Vật Tiểu Ngũ, thực ra cũng không vượt qua những lão tổ này.

Đương nhiên, trên cùng cảnh giới mà muốn hơn người khác một chút, có thể nói còn khó hơn lên trời.

Cho dù là trí tuệ vô cùng vô tận, dốc hết tinh lực cả đời để lĩnh ngộ, cũng chưa chắc có thể làm được nhiều hơn một chút đó.

“Tiểu Ngũ bá bá có Quỷ Thần Tam Kinh Biến, Càn Khôn Biến chỉ là thô thiển nhất trong đó.”

Trần Thực thầm nghĩ: “Cao thâm hơn chính là Âm Dương Biến và Chu Thiên Biến. Tiểu Ngũ bá bá vẫn rất mạnh.”

Lĩnh vực Âm Dương Biến này, Trần Thực đã bắt đầu tiếp xúc sơ bộ, nhưng chỉ là da lông, còn về Chu Thiên Biến, vì liên quan đến hai ngàn bốn trăm phù văn biến hóa của thần linh Hoa Hạ, thật sự quá phức tạp, càng không thể nào lĩnh ngộ.

Từ điểm này, cũng có thể thấy được sự cường đại của Tạo Vật Tiểu Ngũ.

Tạo Vật Tiểu Ngũ chính là Trần Dần Đô trong trạng thái hoàn mỹ, dồn tất cả sức lực vào việc tiến bộ nghiên cứu đạo pháp, không để ý đến đạo đức trói buộc.

Nơi xa, xe gỗ vẫn đang bắt giữ Mục quỷ cùng Chung thú khắp nơi, ăn như gió cuốn, còn về Hắc Oa thì không thấy bóng dáng.

Bây giờ hai giới âm dương dung hợp, thực lực của Hắc Oa rất mạnh, sau khi hiện ra chân thân, cho dù là Quỷ thần của Hạ gia cũng không phải đối thủ của nó, bởi vậy Trần Thực cũng không lo lắng.

Lọng che của hắn cũng ở bên ngoài, dưới khống chế của hắn đã đuổi giết đến hơn một ngàn dặm.

“Trước khi thời đại của chúng ta kết thúc, cũng xuất hiện tình hình tương tự. Nhưng lần đó, còn khủng khiếp hơn.”

Giọng nói của Tiểu Đoạn tiên tử vang lên.

Trần Thực hơi ngẩn ra, quay đầu nhìn về phía nàng.

Tiểu Đoạn tiên tử luôn lạnh lùng như băng, trước kia luôn lạnh nhạt với hắn vì hắn và Tiểu Đoạn quá thân cận, rất ít khi chủ động tới tìm hắn nói chuyện, đây vẫn là lần đầu tiên.

Tiểu Đoạn tiên tử ngửa đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời, hơi thở như hoa lan, nhẹ giọng nói: “Lần đó, đầu tiên là ánh trăng xảy ra tà biến. Mặt trăng ban đầu biến mất, thay vào đó là một con mắt thật lớn. Chính khí trong thiên địa cũng xuất hiện vấn đề. Đến một ngày, mặt trời mọc ra xúc tu, máu thịt bao trùm cả bầu trời.”

Trần Thực nhớ tới Vụ Nguyệt xuất hiện trong Thập Vạn Đại Sơn, dò hỏi: “Vụ Nguyệt xuất hiện trước khi thiên địa đại biến?”

Tiểu Đoạn tiên tử gật đầu, nói: “Thời đại đó tu luyện thành tiên vẫn rất bình thường. Nhưng sau khi Vụ Nguyệt xuất hiện, mặt trời bị ô nhiễm, thiên địa chính khí biến thành tà khí, cho dù là tiên nhân cũng không thể ngăn cản được tà khí ô nhiễm. Rất nhiều tiền bối bị mặt trời làm cho phát điên.”

Nàng lộ vẻ sợ hãi, hiển nhiên những màn thảm kịch năm đó, đến nay vẫn còn rõ mồn một trước mắt.

Trần Thực thỉnh giáo: “Mặt trời của thời đại các ngươi làm sao khôi phục bình thường?”

Tiểu Đoạn tiên tử lắc đầu, nói: “Trong luồng hoảng sợ, ta đã phong ấn chính mình, vẫn chưa thấy mặt trời khôi phục bình thường ra sao. Đến lúc ta tỉnh lại, đã là cái gọi là thời đại Chân Vương của các ngươi.”

Trần Thực dò hỏi: “Thời đại Chân Vương cũng xuất hiện tình huống tương tự à? Mặt trời thời đại Chân Vương khôi phục như thế nào?”

Tiểu Đoạn tiên tử quả quyết nói: “Tuy chỉ là thoáng nhìn nhưng ta có thể thấy được, mặt trời của thời đại chúng ta kia và mặt trời thời đại Chân Vương, không phải cùng một mặt trời.”

Trần Thực trong lòng chấn động, không phải cùng một mặt trời?

Đúng rồi!

Mặt trời bị ô nhiễm ở bên ngoài bầu trời, hẳn là mặt trời thời đại tiền sử!

Nói cách khác, ở thời đại Tiểu Đoạn tiên tử sinh sống, còn chưa từng có Thiên Ngoại Chân Thần!

Thiên Ngoại Chân Thần là sau đó mới xuất hiện!

Hắn hơi sửa sang lại một chút.

Thời đại thứ nhất là thời đại tiền sử. Thời kỳ Ân Thương, thương nhân chiến bại, bị người Chu trục xuất, xuyên qua Hắc Ám chi hải, đến Tây Ngưu Tân Châu.

Lúc này mặt trời mặt trăng là thật, về sau Vụ Nguyệt xuất hiện, thay thế mặt trăng ban đầu, sau đó mặt trời bị ô nhiễm, biến thành Huyết Nhật. Tai biến bùng nổ, vô số người Thần tộc tiền sử tử vong, biến thành Quỷ tộc hôm nay.

Thời đại thứ hai là thời đại Chân Vương. Tam Bảo thái giám dẫn dắt tướng sĩ Đại Minh đến Tây Ngưu Tân Châu, phát hiện hai con ngươi của Thiên Ngoại Chân Thần hóa thành hai vầng mặt trời, con mắt dựng thẳng ở mi tâm hóa thành một vầng trăng sáng, trên mặt đất tai họa khắp nơi, ma quái hoành hành, vì vậy mở ra thời đại Chân Vương. Nhưng lúc này mặt trời và mặt trăng đã không phải là nhật nguyệt thật sự. Cuối thời đại Chân Vương, xuất hiện tình hình tương tự với thời đại tiền sử, mặt trời dập tắt, Tai biến lại lần nữa bùng nổ.

Thời đại thứ ba chính là thời đại hiện tại, có thể gọi là thời đại của mười ba thế gia. Mặt trời sau khi tắt lại một lần nữa sáng lên, trong khoảng thời gian đó qua bao nhiêu năm, không ai biết. Nhưng lúc này đạo pháp lụi tàn, tân pháp thịnh hành, Đại Thừa cảnh biến thành cảnh giới chí cao, tuổi thọ chỉ có trăm năm.

Thời đại mười ba thế gia phát triển hơn sáu ngàn năm, mặt trời lại tắt lần nữa, Tai biến lại một lần nữa bùng nổ.

“Hiển nhiên trong chuyện này có vấn đề! Nhật nguyệt chân chính, sao lại biến thành đôi mắt của Thiên Ngoại Chân Thần, trong khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì.”

Trần Thực hỏi thăm Tiểu Đoạn tiên tử, nàng cũng không biết.

“Có thể nào liên quan đến dốc Tuyệt Vọng hay không?”

Trần Thực trầm ngâm. Sự xuất hiện của dốc Tuyệt Vọng cũng rất cổ xưa, theo những tin tức hắn lấy được hiện tại, tướng sĩ Đại Minh mới leo lên đại lục mới này đã phát hiện Thiên Thính giả hoạt động xung quanh, sau đó thông qua Thiên Thính giả phát hiện dốc Tuyệt Vọng, Chân Vương lần đầu tiên tiến vào dốc Tuyệt Vọng. Trong khoảng thời gian đó xảy ra chuyện gì, không ai biết. Sau khi Chân Vương đi ra, tính tình đại biến, thúc đẩy tân pháp thay thế cựu pháp, tiếp theo tiến hành phong tiên trắng trợn bắt giết Bán Tiên, cùng với cái chết của Thiên Chân đạo nhân, đều có liên quan đến việc Chân Vương tiến vào dốc Tuyệt Vọng.

Chân Vương lần thứ hai tiến vào dốc Tuyệt Vọng, là sau khi mặt trời tắt, Chân Vương chết ở dốc Tuyệt Vọng, thi thể được đưa về Tây Kinh. Trong khoảng thời gian đó phát sinh chuyện gì, cũng không ai biết.

Nhưng sau đó chắc là xuất hiện một loạt sự kiện quỷ dị, bao gồm Tây Ngưu Tân Châu và Hoa Hạ Thần Châu cắt đứt liên lạc, phá hủy miếu thờ chư thần đến từ Hoa Hạ Thần Châu, chư thần biến mất, tai họa hoành hành nơi hương dã, lịch sử thời đại Chân Vương bị xóa đi, chỉ còn lại những ghi chép lẻ tẻ và truyền thuyết.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters