Bọn chúng không xứng 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Từng luồng hào quang trên các bệ thờ rung chuyển, như đang đáp lại cơn thịnh nộ và chiến ý của hắn.

Trên xe gỗ, Trần Thực nhớ lão già mặt mũi trẻ trung, mời Chu tú tài ra, nói: “Thưa thầy, công pháp lão già kia dùng, có phải Thượng Hoàng Tử Thần Công không?”

Chu tú tài suy nghĩ: “Rất có thể. Nhưng trong số công pháp ở kho báu của Chân Vương, ta chỉ đọc Tu Chân Thập Thư, ta không nghiên cứu sâu Thượng Hoàng Tử Thần Công. Thú trấn mộ sừng dê nói tu vi không đủ, cố sức xem tiên pháp, bất cẩn sẽ mất mạng.”

Trần Thực cảm thấy đúng, hắn đọc tiên pháp trong kho báu Chân Vương, nhiều lần ngất đi.

Nhưng, thú trấn mộ sừng dê chưa từng nhắc nhở hắn. Tà ma kia hẳn muốn thấy hắn chết trong kho báu.

“Hắn tu luyện chắc là Thượng Hoàng Tử Thần Công, ta từng giao chiến với Dương Bật, hắn cũng dùng môn này. Nhưng hắn chỉ học được da lông.”

Trần Thực suy tư: “Vương Linh Quan nói, năm xưa sau Tai biến, dốc Tuyệt Vọng tới phạt núi phá miếu, nên ta nghi lão già này cũng là người dốc Tuyệt Vọng.”

Hắn mắt lóe lên: “Dốc Tuyệt Vọng đang hoàn thành việc năm xưa chưa làm xong, xóa bỏ triệt để miếu thờ chư thần Hoa Hạ!”

Năm xưa, tất cả miếu thờ đều chìm xuống, không còn hiển hiện, mãi đến nay mặt trời không còn, miếu thờ mới hiện ra. Điều này tạo cơ hội cho dốc Tuyệt Vọng nhổ tận gốc những miếu thờ này, vĩnh viễn diệt trừ hậu họa!

“Nhưng, vì sao dốc Tuyệt Vọng nhất định phải trừ khử những miếu thờ này?” Hắn nghĩ mãi không ra.

Những điều khó hiểu về dốc Tuyệt Vọng còn rất nhiều, ví dụ như phái Thiên Thính giả giám sát thiên hạ, vô cùng đáng ngờ.

Lại như, vì sao dốc Tuyệt Vọng lại thi triển tiên pháp trong bảo khố Chân Vương? Chẳng lẽ là có được từ Chân Vương? Hay là nói, những công pháp kia có truyền thừa khác?

Dốc Tuyệt Vọng, có quá nhiều bí mật.

“Dốc Tuyệt Vọng muốn diệt đạo thống chư thần Hoa Hạ, không biết sẽ hại chết bao nhiêu người.” Trong mắt Trần Thực lóe lên sát khí, tính toán làm sao mới có thể diệt trừ lão già mặt trẻ trung kia.

Hắn liếc Chu tú tài một cái, trong lòng khẽ động, nhớ tới trận chiến giữa Chu tú tài và lão già mặt trẻ trung, cười nói: “Thầy, khi còn sống tu vi của người cường đại như vậy, chẳng lẽ chỉ là một tú tài thật à?”

Chu tú tài lúc này đang treo dây thừng lên mui xe gỗ, theo thói quen treo mình lên, đón gió đong đưa, như vậy thoải mái hơn rất nhiều, đáp: “Đương nhiên là tú tài. Ta thi cử không đỗ đạt.”

Trần Thực nghi hoặc hỏi: “Nhưng tài học của thầy không dám nói là vô tiền khoáng hậu, cũng coi như là xưa nay hiếm có, vì sao chỉ đỗ tú tài?”

Chu tú tài ngập ngừng một chút, nói thật: “Năm đó ta thi tú tài dùng họ Chu, chính là để nói với thế nhân, họ Chu vẫn chưa diệt vong, huyết mạch Chân Vương vẫn còn. Sau khi ta đỗ tú tài, chuyện này đã truyền khắp năm mươi tỉnh, truyền đến Tây Kinh. Sau đó mỗi lần ta thi cử đều không đỗ. Ta thi cử nhân tổng cộng mười bốn lần.”

Trần Thực chưa từng nghe hắn kể về chuyện xưa của mình, vì thế yên tĩnh lắng nghe.

Chu tú tài nói: “Trên đường thi cử hết lần này đến lần khác, ta thấy được nỗi khổ của thế nhân, biết dân chúng không dễ dàng, chứng kiến cảnh dân sinh lầm than, quan phủ áp bức dân chúng, còn hơn cả tà ma. Ta muốn đi đỗ Trạng Nguyên, muốn nói cho người trong thiên hạ, họ Chu vẫn còn, vẫn còn người! Ta muốn trở thành Chân Vương, phải giải quyết nỗi khổ dân sinh, giải quyết những tranh đấu trong quan trường, giải quyết hủ bại trong triều đình! Ta có đủ loại ý tưởng, muốn tái hiện Chân Vương thịnh thế!”

Hắn cũng muốn biết chân tướng kết thúc thời đại Chân Vương.

Trong thiên hạ không ai dám dùng họ Chu, chỉ có hắn dám!

“Nhưng ta thi mười bốn lần, không lần nào đỗ cử nhân.”

Chu tú tài treo mình trên dây thừng, sắc mặt bình thản, bình thản như đang kể chuyện của người khác.

“Ta cho rằng tài học của ta không đủ, vì thế ta tu luyện tới phát cuồng, cầu học, cố gắng tiến lên. Ta liều mình tiến vào lăng mộ Chân Vương, mấy lần suýt bị thú trấn mộ giết chết, ta bị chúng đánh cho hấp hối chỉ còn nửa hơi tàn, ném ra ngoài. Nhưng ta vẫn bò trở về. Những thú trấn mộ kia không giết ta, thú trấn mộ sừng dê nói với ta, hơn năm ngàn năm cuối cùng lão Chu gia cũng có một người có cứng rắn, hắn cho ta vào lăng mộ Chân Vương.

“Hắn nói hắn đợi năm ngàn năm, lão Chu gia không có một ai đủ cứng rắn, đều bị lĩnh vực Quỷ thần ở đây dọa sợ. Chỉ có ta tính tình quật cường không sợ chết. Ta đọc điển tịch trong lăng mộ Chân Vương, đạt được đột phá trước nay chưa từng có, ta tự tin ta thi lại lần nữa, nhất định có thể đỗ cử nhân.

“Ta lại rớt bảng.”

Trong mắt Chu tú tài tràn ngập tuyệt vọng, “Khi đó ta đã là Đại Thừa cảnh, nhưng ta vẫn rớt bảng, ngay cả cử nhân ta cũng không đỗ. Ta không làm gì cả. Nhưng đột nhiên ta phát hiện, mẹ nó đỗ đạt cái con mẹ nó, mẹ nó thi cử cái con mẹ nó! Lão tử đã vô địch rồi! Lão tử không có đối thủ.”

Trần Thực kinh ngạc nói: “Ngươi tu thành 《Lão Tử》!”

Chu tú tài cười ha hả nói: “Không sai, ta tu thành 《Lão Tử》! Lão tử không sợ trời không sợ đất! Các ngươi không cho ta đỗ cử nhân, không cho ta đỗ Trạng Nguyên, vậy thì lão tử sẽ đánh đến Tây Kinh! Lão tử muốn nói cho đám khốn kiếp kia biết, Chân Vương của các ngươi đã trở về! Ta đánh đến Tây Kinh, một mình đối kháng năm quân doanh, đối mặt chính diện với Đại Tướng Quân pháo của Thần Cơ doanh, một mình ta phá tan ba quân! Ta đánh vào thành Tây Kinh, tiến vào vương cung nội thành, quét ngang mười ba đại thần Nội Các!”

Trần Thực vỗ tay nói: “Đánh hay lắm!”

Chu tú tài cười ha hả: “Đương nhiên đánh rất hay! Những lão già này nắm giữ triều chính, coi giang sơn của Chu gia ta thành của bọn chúng! Những lão già này đẻ rất nhiều con cháu, sinh sôi nảy nở khắp nơi, nằm trên đầu lê dân hút máu bách tính, con mẹ nó đáng chết! Những lão già này dung túng tà ma, coi bách tính như cá thịt, đổi lại là luật pháp Đại Minh ta đều đáng bị tịch thu gia sản, tru di cửu tộc!”

Trần Thực hưng phấn hỏi: “Sau đó thì sao?”

Sắc mặt Chu tú tài trầm xuống, im lặng một lát, nói: “Bọn chúng dùng Chân Vương Cửu Điện trấn áp ta.”

Khóe miệng Trần Thực giật giật, nói: “Chuyện này không trách ngươi. Chân Vương Cửu Điện là tiên khí, là trọng bảo của tiên gia, cho dù là Chân Tiên đối mặt với cửu đại tiên khí này cũng phải chịu thiệt nuốt hận.”

“Đó là thứ tiên tổ dùng để trấn áp tà ma, không phải dùng để trấn áp con cháu đời sau.”

Chu tú tài lộ vẻ thống khổ, một lát sau mới tiếp tục nói: “Sau khi ta bị trấn áp, những lão tổ ẩn cư của mười ba thế gia xuất hiện, từng người từng người khiêu chiến ta. Bọn họ sống lâu hơn ta, tu vi cao hơn ta, bọn họ không nói với ta một lời nào, bọn họ lần lượt đánh bại ta.”

Trần Thực im lặng.

Tình cảnh Chu tú tài gặp phải cũng giống như tình cảnh năm đó gia gia Trần Dần Đô gặp phải. Trần Dần Đô vây khốn Tây Kinh, những lão tổ này cũng xuất hiện, từng người khiêu chiến Trần Dần Đô, phơi bày Giới Thượng Giới với hắn, khiến Trần Dần Đô không thể không rút lui, ẩn cư ở Hoàng Pha thôn.

“Bọn chúng không làm khó ta.”

Sắc mặt Chu tú tài trở lại bình thường, nói: “Bọn chúng thả ta ra, bọn chúng không muốn mang tiếng giết vua. Ta ngơ ngơ ngác ngác, điên điên khùng khùng đi ở Tây Ngưu Tân Châu, mất hết ý chí. Ta sống trên đời này vấp phải trắc trở khắp nơi, bị thế đạo này húc cho đầu rơi máu chảy, ta đã không còn phương hướng, không có dũng khí sống tiếp.”

Cuối cùng, hắn chọn tự sát mà chết.

Hắn đến bên ngoài lăng mộ Chân Vương, chọn một gò đất vàng, treo cổ mình dưới gốc cây liễu già kia.

Hắn muốn dùng ánh mắt lạnh lùng của mình, nhìn thế giới này bị mười ba thế gia giày xéo mục nát, bại hoại, xem thế đạo này tự hủy diệt như thế nào!

“Tiểu Thập, đừng có bất cứ đồng tình nào với mười ba thế gia, bọn chúng không xứng.” Hắn bình thản nói.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters