Vô vọng 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Linh Châu thành.

Lúc này, Linh Châu thành tựa như chưa từng bị ảnh hưởng bởi việc hai giới âm dương hợp nhất, dân chúng vẫn an cư lạc nghiệp, người buôn bán, chốn lầu xanh cũng đều làm ăn, không khác gì ngày thường.

Trên không Linh Châu, sáu tòa Hư Không đại cảnh xếp hàng ngay ngắn, trong đại cảnh, mặt trời chói chang treo cao, mỗi một tòa Hư Không đại cảnh đều có hai vầng thái dương, một vầng minh nguyệt.

Nhật nguyệt của Hư Không đại cảnh là do tu sĩ Hoàn Hư cảnh bắt chước ba con mắt của Thiên Ngoại Chân Thần, tuy không bằng bản gốc nhưng dùng để chiếu sáng và truyền nhiệt thì cũng đủ cho Linh Châu thành.

“Dân chúng Linh Châu thành còn không biết, loại mặt trời này không thể trồng trọt.”

Từ Thiệp nhìn đám người rộn ràng trên đường phố, hạ giọng nói. “Sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ phát hiện ra, rồi lâm vào khủng hoảng.”

Sau lưng hắn vang lên một giọng nói trầm thấp: “Dân, có thể sai khiến, không thể cho biết. Cứ để đám phàm phu tục tử này ăn no mặc ấm, chúng sẽ không làm loạn. Như vậy có thể giúp Từ gia ta tranh thủ thời gian, thống nhất thế lực Từ gia ở cõi âm.”

Từ Thiệp quay đầu nhìn lại, người nói chuyện chính là gia chủ Từ gia đương nhiệm, Từ Ứng Long.

Từ Ứng Long vẻ ngoài như một nam nhân trung niên nhưng thực tế đã hơn bảy mươi tuổi, tu sĩ đến tuổi này dù là tồn tại Đại Thừa cảnh cũng bắt đầu xuống dốc, khí huyết không bằng trước kia.

Từ Ứng Long đã sớm tính toán cho người kế nhiệm của mình, chọn ra người xuất sắc trong số con cháu Từ gia, Từ Thiệp không phải là người của chi mạch Tông chủ mà là đệ tử ngoại môn, từ nhỏ sống khốn khó, lại bởi vì có được nhất phẩm Thần Thai mà suýt bị đám đệ tử quyền quý đồng tông đào mất.

Việc này đến tai Từ Ứng Long, Từ Ứng Long đề bạt Từ Thiệp, trước truyền cho hắn tuyệt học cao nhất ngoại môn 《Thế Kinh Đường Tập》để hắn tu hành, khảo sát tư chất ngộ tính của hắn. Phát hiện hắn là kỳ tài tu hành, lúc này mới truyền cho hắn 《Thiếu Hồ Quảng Tập》 của chi mạch Tông chủ để hắn tu luyện, không lâu trước, lại đưa hắn đến Giới Thượng Giới tu hành, đã xem hắn là Tông chủ đời sau của Từ gia.

Từ Ứng Long đến bên cạnh Từ Thiệp, vẻ mặt ôn hòa, nói: “Hai giới âm dương hợp nhất, nhìn như một trận thiên tai nhưng đối với Từ gia ta mà nói lại là một chuyện tốt bất ngờ, ngươi có biết vì sao không?”

Từ Thiệp khom người đáp: “Từ gia đã bố trí ở cõi âm hơn sáu ngàn năm, cao thủ Từ gia sau khi chết già, nguyên thần rơi vào cõi âm, chiếm cứ lãnh địa ở cõi âm, tụ tập hương khói mà thành Quỷ thần. Bởi vậy cho dù hai giới âm dương hợp nhất, khiến Linh Châu tỉnh mở rộng hơn mười lần, Quỷ thần các nơi của Từ gia ta cũng có thể bảo đảm lực thống trị của Từ gia ta không hề giảm sút.”

Từ Ứng Long nở nụ cười, gật đầu tán thưởng.

Từ Thiệp nói thêm: “Hơn nữa, cơ nghiệp của Từ gia ta ở cõi âm, còn có Âm Tào Địa Phủ, Âm sai, Âm Soái, Phán Quan thậm chí Diêm Vương đều có không ít tiền bối của Từ gia ta. Bởi vậy sau khi hai giới hợp nhất, đối với Từ gia ta không phải chuyện xấu, ngược lại là chuyện tốt.”

Từ Ứng Long cười nói: “Ngươi có thể nhìn ra điểm này đã là không tầm thường. Nhưng một điểm mấu chốt hơn là, lê dân bách tính trước tai ương ngập đầu, lục thần vô chủ, sẽ cầu thần bái Phật để cho hương khói của Từ gia ta ở cõi âm càng hưng thịnh, tăng cường thực lực Quỷ thần các nơi. Từ gia ta không tổn hao nguyên khí, ngược lại thực lực tăng nhiều, bởi vậy là chuyện tốt.”

Từ Thiệp nhìn đám người rộn ràng bên ngoài, thở dài: “Chẳng qua phải khổ cho bách tính.”

Từ Ứng Long cũng thở dài, nói: “Trước khổ bọn họ, sau này còn có ngày tốt hơn.”

Sau lưng bọn họ, Từ phủ giăng đèn kết hoa, hết sức vui mừng, Từ Ứng Long phái người đi các nơi liên lạc Quỷ thần Từ gia, định bàn bạc ở Linh Châu, bởi vậy muốn trang trí Từ gia thêm vẻ vui mừng.

Lúc này, một vị Âm sai lái thuyền nhỏ vội vàng tiến tới, đến trước mặt Từ Ứng Long thì thầm vài câu.

Từ Ứng Long khẽ nhíu mày: “Âm Soái Hạ gia chạy đến Linh Châu ta, truy sát Trần Thực? Hạ Tu Đức lại không báo cho ta biết, đã hành hung ở Linh Châu ta, thật to gan.”

Trong lòng Từ Thiệp khẽ động, vội vàng hỏi: “Trần Thực đến Linh Châu rồi?”

Từ Ứng Long gật đầu: “Ta nhận được tin tức, hắn giết Quỷ thần Phụng Dương Quân của Hạ gia, lại giết Hạ Thiên Kiệt, cho nên Âm Soái Hạ Tu Đức đến đây truy sát hắn. Nhưng xông vào Linh Châu tỉnh ta để giết người, rõ ràng là để Từ gia ta vào mắt!”

Mười ba thế gia như thể tay chân, nhưng cũng có rất nhiều bất hòa.

Ví dụ như vị trí Âm Soái, chỗ trống Phán Quan thường xuyên tranh giành. Còn có lãnh địa lớn nhỏ của Quỷ thần các nơi, âm binh ít nhiều gì cũng huyên náo không ngớt.

Những năm nay nếu không phải Dương Bật ở giữa điều đình, chỉ sợ mười ba thế gia ở cõi âm đã sớm mà đánh nhau đến chết đi sống lại vì lợi ích.

Từ gia coi Linh Châu là một mẫu ba phần đất của mình, Âm Soái Hạ Tu Đức chạy đến Linh Châu giết người, phạm vào điều kiêng kỵ của Từ gia cũng khó trách Từ Ứng Long nổi giận.

Từ Thiệp lại giật mình: “Hạ Thiên Kiệt bị Trần Thực giết?”

Hạ Thiên Kiệt cùng hắn đi lên Giới Thượng Giới, là người được Hạ gia chọn cho vị trí Tông chủ đời sau. Lúc ấy bọn họ cùng nhau khiêu chiến Trần Thực, lại bị Trần Thực lấy danh nghĩa Lý Thiên Thanh đánh bại, vô cùng khâm phục Trần Thực, không ngờ lại chết trong tay Trần Thực!

Đúng lúc này, lại có một chiếc thuyền nhỏ chạy tới, Âm sai trên thuyền chạy tới bên cạnh Từ Ứng Long, nhỏ giọng nói vài câu rồi lập tức lui đi.

Thân thể Từ Ứng Long chấn động mạnh, thất thanh nói: “Âm Soái Hạ Tu Đức chết rồi?”

Sắc mặt hắn khó mà tin nổi, bỗng chốc thất thần.

Từ Thiệp hỏi liên tục mấy câu, hắn mới tỉnh táo lại nói: “Năm mươi tư Âm sai dưới trướng Hạ Tu Đức bị một con chó và một quỷ treo cổ đánh chết quá nửa. Âm Soái Hạ Tu Đức, chết trong tay một nữ tử.”

Vẻ mặt hắn âm trầm bất định, nói: “Việc này xảy ra ở Thần Mộc huyện, dưới thần mộc xuất hiện bốn mươi chín trận Ma biến, Ma vực bao phủ một miếu thờ, còn có rất nhiều Thiên Thính giả xuất hiện, hẳn là Dốc Tuyệt Vọng nhúng tay!”

Hắn đi tới đi lui, có phần bất an, hạ giọng nói: “Dốc Tuyệt Vọng đến Thần Mộc huyện vào lúc này làm gì.”

Quan hệ giữa Dốc Tuyệt Vọng và mười ba thế gia vô cùng vi diệu.

Dốc Tuyệt Vọng xem như độc lập với thế giới bên ngoài, không can dự vào mọi việc thế gian, chỉ phái Thiên Thính giả giám thị nghe lén. Mười ba thế gia cũng xem như ôn hòa khiêm cung, chẳng quan tâm đến hành động giám của của Thiên Thính giả, cũng lễ phép kính trọng đối với khách đến từ Dốc Tuyệt Vọng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters