Luyện khí sĩ Tiên Tần 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Những Thiên thần khác đều gật đầu, bọn họ đều là Tông chủ các đời của mười ba thế gia, có ai không phải là kỳ tài ngút trời? Có ai không phải là người có một không hai thiên hạ?

Dù chết già, thân thể hân mục nát nhưng trải qua nhiều năm hương hỏa tế tự như vậy, kim thân thậm chí còn vượt xa thân thể!

Hơn nữa còn có mười vị lão tổ tông tùy thời có thể bước vào tiên cảnh, cùng với nhiều tiên khí và Chân Vương Cửu Điện như vậy, thậm chí bọn họ cảm thấy mình hoàn toàn có thể đánh vào Dốc Tuyệt Vọng!

Dương Bật lại cẩn thận từng li từng tí như vậy, thậm chí căng thẳng quá mức, theo họ thấy hoàn toàn không cần thiết.

“Chúng ta thành lập Giới Thượng Giới, vì nó mà kéo dài hơn sáu ngàn năm, mục đích không phải là để tránh né Dốc Tuyệt Vọng truy sát mà là muốn san bằng Dốc Tuyệt Vọng!”

Một vị Thiên thần của Địch gia không nhịn được oán giận: “Bây giờ lại trốn ở đây, sợ đầu sợ đuôi, đến khi nào mới có thể đánh vào Dốc Tuyệt Vọng?”

Dương Bật trầm giọng nói: “Địch mạnh ta yếu, cần phải chờ đợi thời cơ, tìm kiếm sơ hở của Dốc Tuyệt Vọng. Nhược điểm của Giới Thượng Giới chúng ta rất rõ ràng, lần trước Trần Thực vào Giới Thượng Giới dễ dàng liền thăm dò ra nhược điểm của Giới Thượng Giới. Nhưng nhược điểm của Dốc Tuyệt Vọng thì chúng ta lại hoàn toàn không biết gì cả, chỉ khi hiểu rõ về Dốc Tuyệt Vọng, mới biết phải làm thế nào để đánh bại nó.”

Cả ột đám Thiên thần đều cười lạnh.

“Dương Bật, chờ bao lâu? Chờ đến khi ngươi cũng chết già, trở nên giống như chúng ta?”

Một vị Thiên thần của Cố gia nói: “Khi đó ngươi cũng sẽ vào Giới Thượng Giới, tiếp tục chờ ở đây.”

Dương Bật gật nhẹ đầu: “Nếu cần thiết, vậy thì cứ tiếp tục chờ đợi. Đã chờ hơn sáu ngàn năm rồi, thêm trăm năm của ta cũng có sao.”

Một vị Thiên thần của Mã gia cười lạnh: “Đằng nào cũng phải chờ! Nếu sớm biết phải chờ tiếp, vậy thì mười ba thế gia chúng ta cần gì phải chọn ngươi ra làm chủ sự? Tự chúng ta không chờ được sao?”

Dương Bật nói: “Vì vậy chúng ta phải có được Tiên Thiên Đạo Thai. Có được Đạo Thai này, có thể làm lớn mạnh Giới Thượng Giới, để chúng ta có sức đánh một trận với Dốc Tuyệt Vọng.”

Đám Thiên thần mỗi người một ý, có người nói Tiên Thiên Đạo Thai chỉ là hư danh, không mạnh như vậy, bị ba vị lão tổ tông đánh cho chạy trối chết, có người nói dù có được Tiên Thiên Đạo Thai, Dương Bật vẫn sẽ tiếp tục chờ đợi, hắn vốn là hạng người không dám nghênh địch; cũng có người nói Chân Vương còn bại, Dương Bật liệu địch như thần, nên tán dương.

Qua một hồi lâu vẫn không thấy động tĩnh gì.

“Có phải là Dương Bật đoán sai rồi không?”

Một vị Thiên thần đột nhiên cười: “Có lẽ Dốc Tuyệt Vọng vốn không nghĩ đến chuyện đối phó với Giới Thượng Giới chúng ta, có lẽ họ thậm chí còn không phát hiện ra Giới Thượng Giới thì sao? Ngươi lại đi để ý tới một thứ mà ngươi không nhìn thấy không sờ thấy hay sao? Ta thấy Dương Bật chỉ là lo hão mà thôi.”

Lời nói của hắn dẫn tới rất nhiều tiếng đồng tình.

Trong lòng Dương Bật dâng lên một nỗi bi ai, hắn mới tuổi đôi mươi mà đã phải trù tính cho những lão tổ tông mấy ngàn tuổi này, quả thật thân đơn thế cô, hơn nữa tu vi cũng hơi thấp một chút. Nếu có thể đạt tới cảnh giới Đại Thừa, thậm chí Tiên Nhân rồi mới chủ sự, thế thì những tổ tông này sẽ không nghi ngờ hắn như vậy.

“Trần Thực, có lẽ ngươi nói đúng. Tất cả sức mạnh, đều quy về bản thân. Bản thân không mạnh, dù trong đồng tộc cũng khó có chỗ đứng.”

Tỉnh Quất Châu, Tinh Tra sơn.

Chung Vô Vọng đưa tay, dập tắt ba nén hương, cười nói: “Có lẽ Âm Dương Nhật Nguyệt hoàn đã thật sự đầu hàng địch rồi... Quả nhiên, người đầu tiên tìm được ta vẫn là lão tổ tông của Phí gia. Phí đạo huynh, nếu đã đến rồi, sao không hiện thân?”

Phí Tử Xung tóc trắng xóa cất bước tiến tới, đi trên mây xanh, thản nhiên nói: “Chung Vô Vọng, hôm nay ngươi đã không còn đường đi. Ngươi không xứng có được Tiên Thiên Đạo Thai, vẫn nên chủ động từ bỏ Đạo Thai đi. Ta sẽ giúp nó tìm một chủ nhân mới.”

Chung Vô Vọng nói: “Ngươi lấy được Đạo Thai rồi, chẳng lẽ không nên trả lại cho chủ nhân cũ của nó à?”

Phí Tử Xung trầm mặc.

Chung Vô Vọng cười nói: “Vậy ngươi và ta có gì khác nhau?”

Phí Tử Xung hừ lạnh một tiếng: “Ngươi đã cùng đường rồi...”

Chung Vô Vọng lắc đầu nói: “Người cùng đường là các ngươi. Ta vẫn luôn chờ các ngươi phạm sai lầm, cuối cùng cũng đợi được.”

Hắn mỉm cười nói: “Ta biết kẻ sai các ngươi đến giết ta, hắn thì không phạm sai lầm nhưng người của Giới Thượng Giới thật sự quá nhiều, người đông ắt sẽ loạn, không thể nào thống nhất, khi chấp hành sẽ có khả năng phạm sai lầm. Giờ phút này chắc Phong Tiên Nhân của Dốc Tuyệt Vọng ta đã đến Giới Thượng Giới rồi.”

Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên trong Giới Thượng Giới xuất hiện một lão già thân hình cao lớn, mặc áo bào xanh, áo lót trắng, tay áo dài rộng, trên đầu chỉ cắm một cành đào, tựa như vừa bẻ từ trên cây xuống, trên cành cây còn treo hoa đào, ba đóa đã nở, còn có sáu bảy nụ hoa đang hé.

Các Thiên thần của Giới Thượng Giới ngơ ngác nhìn lão già đột nhiên xuất hiện này, lão già này đến từ khi nào, vào Giới Thượng Giới bằng cách nào, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả!

“Các vị đạo hữu, tại hạ Luyện khí sĩ Tiên Tần Phong Nhược Đồng, xin chào.”

Lão già mặt mày tươi cười, khom người chào hỏi, cười ha hả nói: “Các vị chiếm đoạt linh khí của trời đất, khiến Chân Thần sớm tắt đi đôi mắt, có thể nói là có tội. Sao không trả lại tu vi này cho trời đất?”

Trong lòng mọi người đều kinh hãi, Hạ Công Cẩn lặng lẽ tế Thái Ất Tích Ma Toa lên, Trương Long Hồ phát động Thanh Dương la tán, Địch Chung Minh kích hoạt Tử Thanh Nhị Khí hoàn, các Thiên thần khác đều tự điều động thần lực, Chân Vương Cửu Điện bay lên.

Lão già Phong Nhược Đồng nhìn quanh một lượt, cười nói: “Xem ra các vị không chịu rồi. Vậy thì, lão hủ đành phải tự tay đưa các vị về với trời đất vậy.”

Tỉnh Bảo Châu, Trần Thực đang leo lên một dãy núi mới mọc, tìm kiếm miếu thờ trong núi, đột nhiên bầu trời trở nên đỏ rực như lửa, hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bầu trời răng rắc một tiếng vỡ ra, xuất hiện cảnh tượng Giới Thượng Giới vô cùng tráng lệ.

Tiếp theo, một cái đầu Thiên thần to như ngọn núi nhỏ từ Giới Thượng Giới lăn xuống, kéo theo khói đặc cuồn cuộn đập xuống mặt đất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters