๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Sắc mặt Tiểu Đoạn tiên tử thoáng cái đỏ bừng, giơ tay lên, Hóa Huyết thần đao bay ra. “keng” một tiếng đặt trên cổ Trần Thực, lắp bắp nói: “Ngươi, ngươi nói lại lần nữa thử xem!”
Trần Thực vội vàng nói: “Không nói, không nói. Trước tiên nàng cứ buông đao xuống! Bí mật của hai ta, ta không nói cho muội muội của nàng biết.”
Sắc mặt Tiểu Đoạn tiên tử càng đỏ, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Trần Thực cẩn thận từng li từng tí nhận lấy Hóa Huyết thần đao, đưa đao này về trong ngôi miếu nhỏ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Suýt nữa thì gây ra tai nạn chết người.”
Nhưng Tiểu Đoạn tiên tử nhanh chóng khôi phục như lúc ban đầu, đạo tâm mạnh mẽ, khiến hắn khâm phục không thôi.
Bọn họ ở lại sơn thôn nhỏ này mấy ngày, lúc này Tiểu Đoạn tiên tử mới lưu luyến rời đi.
Trần Thực thu hồi đạo tràng, trẻ con, người lớn, người già trong sơn thôn, từng người từng người từ hình người biến hóa thành đầu trâu thân người, mọc ra sừng trâu, đuôi trâu.
Bọn họ lại trở về dáng vẻ trước kia, tiếp tục cuộc sống như trước kia.
Chỉ có những tiểu quỷ Ngưu Đầu kia viết viết vẽ vẽ trên mặt đất, cố hết sức phân biệt văn tự các tổ tông năm đó từng dùng.
“Đừng nhìn nữa, tương lai bọn họ sẽ trở lại.” Trần Thực nói với Tiểu Đoạn tiên tử.
Tiểu Đoạn tiên tử thu hồi ánh mắt, đón nhận ánh mắt của Trần Thực, dò hỏi: “Ngươi có chắc có thể biến bọn họ từ quỷ thành người không?”
Ánh mắt Trần Thực nhìn vào trên người nàng, chỉ thấy một cơn gió lớn thổi tới, quần áo của nàng dán sát vào người, lộ rõ dáng người lồi lõm hấp dẫn, khiến cho gió như có hình dạng.
Tiểu Đoạn tiên tử hừ một tiếng.
Trần Thực cười nói: “Đương nhiên. Ta là Chân Vương Tây Ngưu Tân Châu, không có chuyện gì ta không làm được!”
Tiểu Đoạn tiên tử hóa thành một luồng gió mát, bay vào ngôi miếu nhỏ sau đầu hắn, nói: “Ta phải nhập định.”
Nàng leo lên Thần Đàn, đột nhiên trong đầu toát ra một ý niệm: “Rốt cuộc là hắn thích ta nhiều hơn một chút, hay là thích Tiểu Đoạn nhiều hơn một chút? Nếu người hắn thích hơn là muội muội Tiểu Đoạn thì sao?”
Trong lúc nhất thời nàng nghĩ đến nhập thần, khó có thể nhập định.
Trần Thực tò mò không thôi, thầm nghĩ: “Vì sao Tiểu Đoạn nương tử còn chưa đi ra?”
Qua một hồi lâu, Tiểu Đoạn từ trong ngôi miếu nhỏ bay ra, trước mặt nàng Trần Thực không còn đứng đắn như vậy nữa, hai người vừa đi cười toe toét, đùa giỡn lẫn nhau.
Chẳng qua có khi Trần Thực lại thấy mông lung, suy đoán có thể nào Tiểu Đoạn trước mắt này chính là Tiểu Đoạn tiên tử ngụy trang hay không.
Trong lúc nhất thời hắn không đoán ra, thật sự không đoán ra.
Bọn họ quay về đường cũ, tìm được ngôi miếu thờ nơi Chu tú tài, Hắc Oa. Mọi người tập hợp, lại một lần nữa lên đường, đi tìm ngôi miếu thờ tiếp theo.
Có khi Trần Thực đi lại ở trước xe, Tiểu Đoạn ngồi ở trong xe, có khi Tiểu Đoạn sẽ vui đùa ầm ĩ với hắn, Hắc Oa ngồi trong xe nhìn bản đồ địa lý, có khi lại là Tiểu Đoạn tiên tử ngồi ở trong xe, cùng Trần Thực đàm luận đạo văn vu tế của Đại Thương. Khiến cho Hắc Oa buồn bực là trước kia Tiểu Đoạn tiên tử rất ít khi chủ động đi ra, ngoại trừ Trần Thực áp chế không được Bành Kiểu, chuẩn bị sàm sỡ Tiểu Đoạn, nàng mới sẽ xuất hiện. Nhưng hiện tại, Tiểu Đoạn tiên tử lại thường xuyên xuất hiện, thời gian xuất hiện gần như dài giống Tiểu Đoạn.
“Chắc chắn trong này có nguyên nhân.” Hắc Oa thầm nghĩ.
Ngày ngày trôi qua, miếu thờ bọn họ tìm được cũng càng ngày càng nhiều, địa vực được thắp sáng trên Sơn Hà Xã Tắc đồ cũng càng ngày càng rộng.
Mỗi ngày buổi tối, Trần Thực đều tu hành theo thường lệ, thi triển âm dương đảo luyện để luyện hóa tam thi, Bành Kiểu của hắn đích xác cường đại đến đáng sợ, không ngờ mấy tháng như một ngày, kháng cự từng đợt luyện hóa từ hắn.
Nhưng Bành kiểu cũng phát giác được, tu vi của Trần Thực càng ngày càng hùng hồn, uy lực Âm Dương Biến cũng càng ngày càng mạnh, khiến cho hắn dần dần có loại cảm giác chèo chống không nổi.
Hắn bị luyện hóa, chỉ là vấn đề thời gian!
“Bắc Minh tỉnh! Hình như Bồ Đề đạo tràng ở ngay tại Bắc Minh.”
Trần Thực xem xét bản đồ địa lý, đối chiếu một chút sông núi địa lý xung quanh, cười nói: “Huyên Thánh Nữ cũng ở Bồ Đề đạo tràng, không biết nàng có khỏe không.”
Hắn tế Thiên Đình lệnh, đi vào Tiểu Chư Thiên, đi tới trước bích họa, quan sát một phen. Có mấy Đường chủ Hồng Sơn đường cũng ở Bắc Minh tỉnh, bọn họ phát hiện mấy chỗ miếu thờ cổ xưa đột nhiên xuất hiện, lưu lại chữ trên bích họa, ghi lại vị trí.
Tinh thần Trần Thực phấn chấn, lúc trước hắn lệnh cho Hồng Sơn đường cùng đám người Thiên Đình trở lại quê hương, đích xác là một cử chỉ sáng suốt.
Xe gỗ chạy về phía một miếu cổ gần nhất, lúc đi qua Thiên Dữ huyện Bắc Minh tỉnh, một đội dân chạy nạn dắt xe bò đang đi đường, trên xe có một vài người già phụ nữ và trẻ em đang ngồi.
Tiểu Đoạn nhảy xuống xe, chia cho bọn họ một ít đồ ăn, bọn họ cảm kích không thôi.
Tiểu Đoạn lên xe, Trần Thực đang định tiếp tục lên đường, lại nhìn thấy một tên ăn mày ốm yếu bệnh tật đầy người, hắn hơi ngẩn ra, thốt lên nói: “Dương Bật! Ngươi là Dương Bật! Ngươi còn sống!”
Thân thể tên ăn mày kia run rẩy một chút, gian nan nhúc nhích thân thể, ý đồ nghiêng người, tránh cho đối mặt chính diện với hắn, lại vì thương thế quá nặng mà không di chuyển nổi thân thể.
Hắn dường như quá sợ hãi khi nhận ra Trần Thực, gương mặt vặn vẹo, nhắm chặt hai mắt, nước mắt lăn xuống từ khóe mi.
Một lão hán cười nói: “Vị công tử này nhận ra hắn? Hắn là do chúng ta nhặt được, từ trên trời rơi xuống! Ngã gần chết, ngã tới choáng váng, mỗi ngày khóc khóc cười cười. Có tú tài nói có thể hắn bị ngã tới mất hồn, gọi hồn cho hắn vẫn không khá hơn.”
Bên cạnh có phụ nhân cười nói: “Quá nửa là choáng váng.”
Ánh mắt Trần Thực nhìn vào gương mặt Dương Bật, sau một lúc lâu, từ từ nói: “Có thể ta nhận lầm người. Bộ dáng vị huynh đài này có vài phần tương tự vị cố nhân kia của ta, chẳng qua vị cố nhân kia của ta tài học cái thế, có trí tuệ vô biên, ta cực kỳ khâm phục hắn. Vị huynh đài này, chẳng qua là trông hơi giống hắn mà thôi.”
Nguyên Thần của hắn lấy một quả Sâm Thảo từ trong ngôi miếu nhỏ ra, ném vào trong ngực Dương Bật, nói: “Gặp nhau chính là có duyên, huynh đài không ngại ăn vào quả Sâm Thảo này, có lẽ có thể giữ được tính mạng. Hiện giờ là loạn thế, cần bảo trọng nhiều hơn.”
Khóe miệng Dương Bật giật giật, thanh âm khàn khàn nói: “Đa tạ.”
Trần Thực từ trên dời ánh mắt khỏi người hắn, nói: “Ta rất muốn gặp lại vị cố nhân kia, lại đọ sức với hắn một trận. Đáng tiếc, chỉ sợ vĩnh viễn không thấy được.”
Xe gỗ nhanh như chóng dịch chuyển khỏi xe bò, càng chạy càng xa.
Dương Bật cầm lấy quả Sâm Thảo, ngơ ngơ ngác ngác, lại nghĩ tới lời Trần Thực nói.
Tất cả vĩ lực, quy về bản thân.
“AAAA!”
Hắn khóc cười thành tiếng, bố trí hơn sáu ngàn năm của Giới Thượng Giới, liệt tổ liệt tông cùng với mười ba vị lão tổ tông, cái gì cũng không còn!
Nhân lực khổng lồ, đối mặt với Cổ Tiên Nhân của Dốc Tuyệt Vọng, thật sự hữu dụng sao?
“Trần Thực, ngươi không cảm nhận được nỗi tuyệt vọng, ta cảm nhận được. Tuyệt vọng của Dốc Tuyệt Vọng, không phải là bọn chúng tuyệt vọng, mà là kẻ địch của bọn chúng tuyệt vọng!”