๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trong lòng Trần Thực vui như mở hội, Bành Kiểu, Bành Chất, Bành Cứ trong Nguyên Thần cung đang gõ chiêng đánh trống thổi kèn, náo nhiệt vô cùng, cổ vũ cho Trần Thực, tăng cường dũng khí cho hắn.
Tiểu Đoạn tiên tử vẫn nhắm chặt hai mắt, ngượng ngùng e lệ, lại có phần xấu hổ, lên tiếng: “Nhìn thấy chưa? Được rồi chứ?”
Trần Thực tim run rẩy, tay run rẩy, không nhịn được muốn động tay động chân.
Nhưng tay của hắn nhanh hơn đầu óc của hắn nhiều. Đầu óc còn đang suy nghĩ, tay đã hành động.
Tiểu Đoạn tiên tử đột nhiên cảm thấy một đôi tay chạm vào thân thể mình, cảm giác tê dại khác thường lập tức lan khắp toàn thân, khiến nàng như bị điện giật.
Nàng đột nhiên mở mắt.
“Xoẹt...”
Trong đôi mắt nàng hai luồng hàn quang xuyên thủng Tiểu Chư Thiên, như hai thanh kiếm sắc, đâm xuyên Tiểu Chư Thiên.
Thân thể Trần Thực cứng đờ, dục niệm tan biến, mồ hôi lạnh trên trán không tự chủ được túa ra.
Hắn trốn đủ nhanh, nhờ đó mới không bị đâm thành hai lỗ thủng lớn!
“Bỏ tay ra!”
Trần Thực vội vàng rụt tay lại.
Tiểu Đoạn tiên tử khép vạt áo, chỉnh lại trang phục, mặt mày lạnh tanh.
Trần Thực nhân cơ hội xoay người, định chuồn êm.
Sau lưng hắn vang lên một giọng nói lạnh lẽo: “Khoan đã. Ta chỉ là giữ lời hứa, cho ngươi nhìn chứ không cho ngươi động tay. Ngươi động tay rồi, ta không thể chịu thiệt.”
Trần Thực trong lòng giật thót.
Chu tú tài và Hắc Oa canh giữ xe gỗ, buồn chán vô vị. Chu tú tài chớp mắt, đột nhiên nói: “Hắc Oa, ngươi đoán xem bọn họ ở trong đó làm gì?”
“Gâu?” Hắc Oa khó hiểu.
Rõ ràng chỉ có một mình Trần Thực tiến vào Tiểu Chư Thiên, bọn họ là sao?
Chẳng lẽ Tiểu Chư Thiên có thể liên lạc với người khác rồi.
Chu tú tài cười lạnh: “Chó ngốc. Ngươi khi nào thấy Tiểu Thập lén la lén lút như vậy? Chắc chắn là hắn tu vi có thành tựu, lén gặp Tiểu Đoạn tiên tử. Hắn ôm ý đồ đen tối, muốn làm chuyện đen tối với Tiểu Đoạn tiên tử!”
Hắc Oa trợn tròn mắt, thất thanh: “Gâu gâu?”
Chu tú tài thương hại hắn, nói: “Đáng đời ngươi độc thân! Tiểu tử này, gian xảo, giỏi nắm bắt mọi cơ hội. Lần này xem ngực chỉ là mở đầu, sau đó sẽ sờ mó, rồi hôn hít, rồi động phòng trong Tiểu Chư Thiên...”
Hắn vừa nói đến đây, đột nhiên sinh lòng cảnh giác, dây thừng trên cổ vội vàng bay qua một bên, kéo cả thân hình hắn bay lên.
“Xoẹt xoẹt!”
Hai luồng hàn quang bay qua, suýt chút nữa xuyên thủng hắn!
Hai luồng hàn quang kia bay ra mấy trăm dặm, xiên xẹo xuyên qua bầu trời, biến mất không thấy đâu.
Chu tú tài trong lòng run rẩy, lẩm bẩm: “Xem ra không thuận lợi lắm...”
Một lát sau, Trần Thực một mình đi ra khỏi Tiểu Chư Thiên, một mắt sưng húp, vành mắt thâm quầng.
“Gã ha, bị đánh rồi.” Chu tú tài cười nói.
Trần Thực buồn bực nói: “Thầy đừng giễu cợt ta.”
Chu tú tài cười: “Ngươi đi rồi, có người đến lừa ngọc tỷ và lọng che của chúng ta, động tay động chân, bị đánh một trận. Thật trùng hợp, chỗ ngươi bị thương không khác gì con mắt này.”
Trần Thực thở dài.
Chu tú tài nói: “Đánh hắn rồi, còn phải hỏi hắn một câu lần sau còn dám không. Tiểu Thập, ngươi nói hắn có dám không?”
“Còn dám!” Trần Thực quả quyết nói.
Chu tú tài cười ha ha: “Tốt, có gan! Người đọc sách chúng ta làm việc là phải kiên trì bất khuất!”
Trần Thực được cổ vũ, phấn chấn tinh thần, tiếp tục hành trình, cười nói: “Mạnh Tử nói, ăn uống và sắc dục là bản tính của con người. Chúng ta người đọc sách noi theo Mạnh Tử, lẽ ra nên như thế. Ơ, Bành Kiểu của ta lại lớn mạnh hơn nhiều!”
“Đó chính là đạo tu luyện đấy Tiểu Thập!”
Chu tú tài chân thành nói. “Ngươi thực hành học vấn, tu vi của ngươi cũng tăng lên. Ngươi siêng năng tu luyện, sẽ vượt qua người thường.”
“Vâng thưa thầy, đệ tử đã hiểu!” Trần Thực bái tạ.
Trong ngôi miếu nhỏ, Tiểu Đoạn tiên tử vừa thẹn vừa giận, thầm nghĩ: “Cặp thầy trò này rõ là một đôi không đứng đắn. Mà nói đi cũng phải nói lại, Mạnh Tử dạy như vậy thật sao?”
Nàng chưa từng đọc sách của Mạnh Tử, không biết có phải nói như vậy thật không.
Lần này luyện hóa Tam Thi Thần Bành Kiểu hóa thành Tam Âm Thần, tốc độ tu luyện của Trần Thực lại có một lần gia tăng kinh người, Tam Thi Thần không ngừng lớn mạnh, có thể nói là tiến bộ thần tốc.
Tiểu Đoạn tiên tử cũng được lợi theo, tu vi dần dần khôi phục, vết thương do Chân Vương Cửu Điện gây ra cũng càng ngày càng nhẹ. Ký ức của Tiểu Đoạn thường xuyên lẫn lộn với ký ức của nàng, khiến nàng có cảm giác ký ức hỗn loạn.
Có một lần, nàng mơ mơ màng màng đi ra từ trong ngôi miếu nhỏ, gọi Trần Thực một tiếng tướng công, lại bị Trần Thực coi như muội muội Tiểu Đoạn, qua rất lâu, Trần Thực vẫn không phát hiện ra điều khác lạ.
Nàng là người đầu tiên tỉnh ngộ, tim đập thình thịch, vội vàng trốn về ngôi miếu nhỏ.
Hôm đó, Trần Thực lại phục sinh một vị thần đã tiêu vong trong một ngôi miếu, đột nhiên sau đầu rung lắc một trận, ngôi miếu nhỏ thứ ba xuất hiện, một trái một phải, mà ngôi miếu nhỏ chỗ Tiểu Đoạn tiên tử ở nằm ở giữa, vừa vặn tạo thành một kết cấu miếu thờ đơn giản.
Trần Thực ngẩn người, trước kia ngôi miếu nhỏ sinh trưởng đều là do hắn nạp linh lực cường đại vào miếu, ngôi miếu nhỏ như thể nhận được chất dinh dưỡng, mọc ra một ngôi miếu thờ mới, thêm ra một gian phòng. Đợi đến khi ngôi miếu cũ đầy ba bệ thờ thì sẽ mọc ra ngôi miếu mới. Chẳng qua lần này thần linh hắn phục sinh gọi là Thạch Cảm Đương, Võ Thánh Thiên Tôn, Thần tướng đang hình thành. Hắn cũng chưa từng thu Thạch Cảm Đương vào trong miếu của mình.
“Chẳng lẽ phục sinh chư thần, hương hỏa chư thần ngày càng nồng đậm khiến ngôi miếu nhỏ sau đầu ta sinh trưởng ra miếu thờ mới?”
Trần Thực trầm ngâm, hắn có được lực lượng phong thần, không đơn thuần là tác dụng của Tây Vương ngọc tỷ. Tây Vương ngọc tỷ là vương quyền, chỉ có vương quyền không đủ để phong thần, ngôi miếu nhỏ lại là thần quyền.
Thần quyền và vương quyền hợp nhất mới có thể phân phong chư thần Địa Kỳ.
Chư thần Địa Kỳ của Hoa Hạ Thần Châu sống lại nhờ ngôi miếu nhỏ sau đầu hắn, hương hỏa bọn họ tụ tập, một phần chia cho ngôi miếu nhỏ, cho nên mới dẫn đến tình huống ngôi miếu nhỏ dần dần trưởng thành.
Hơn nữa, Trần Thực còn nhận thấy, đi cùng với việc hắn phục sinh càng ngày càng nhiều các vị chư thần Địa Kỳ, hương hỏa chia cho ngôi miếu nhỏ cũng càng ngày càng nhiều, tốc độ trưởng thành của ngôi miếu nhỏ thứ ba cũng dần dần tăng nhanh!
“Xem ra, mẹ nuôi sắp sống lại rồi!”
Hắn kích động vô cùng, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy hình dáng thật của bia đá mẹ nuôi.
Thập Vạn Đại Sơn, trên gò đất.
Trần Đường rời khỏi miếu Càn Dương Sơn Quân, đi tới gần gò đất, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên gò đất ánh sáng rực rỡ, trên cây liễu già, ngàn luồng khí lành.
Không biết từ khi nào tấm bia đá dưới gốc cây đột ngột mọc lên từ trong bùn đất, đứng sừng sững trước cây.
Trên tấm bia đá hào quang lưu chuyển, chữ viết dần dần rõ ràng.
Đồng thời gò đất này không ngừng rung chuyển, giống như dưới đất vàng có một quái vật khổng lồ nào đó đang chậm rãi lắc lư thân thể, sắp sửa phá đất chui lên.
Trần Đường trong lòng chấn động, định leo lên gò đất này xem trên bia đá viết cái gì nhưng vừa nhấc chân lên lại không tự chủ được cảm thấy trời đất quay cuồng, tựa như đất vàng làm trời, đè xuống hắn!
Tu vi cảnh giới như hắn mà trong thời gian ngắn lại không thể ổn định thân hình, không thể không lùi lại.