Hộ pháp 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Những con búp bê vải này rất kỳ quái, là những con búp bê tám tay, trên người vẽ các loại hoa văn kỳ dị, hết sức tinh xảo, còn tỏa ra mùi thuốc kỳ lạ.

Ngư Thường Bạch lơ đễnh, ánh mắt nhìn vào những con búp bê vải này, tỏ vẻ thú vị, cười nói: “Đây chính là phù đạo tân pháp mà Trần Dần Đô sáng tạo ra? Quả thật xảo diệu, quả thật có ý tưởng kỳ diệu, khó trách năm đó có thể danh chấn Dốc Tuyệt Vọng.”

Trên mặt Trần Đường không có bất kỳ biến hóa nào.

Ngư Thường Bạch nhắc tới chuyện Trần Dần Đô từng đến Dốc Tuyệt Vọng nhưng không thể làm hắn dao động.

Hắn biết Trần Dần Đô thích chạy loạn khắp nơi, đã đi qua rất nhiều nơi, Dốc Tuyệt Vọng tuy bí ẩn nhưng ngay cả tiền hắn giấu trong hang chuột mà ông già của hắn còn có thể tìm được, huống chi Dốc Tuyệt Vọng?

Hắn đã biết lai lịch của bia đá mẹ nuôi thì tuyệt đối không cho phép Dốc Tuyệt Vọng gây bất lợi cho mẹ nuôi!

Trong rương của hắn có tổng cộng ba mươi bảy Phù thần Thiên Cơ, ba mươi bảy Thiên Cơ, có thể kết thành ba mươi bảy lĩnh vực Quỷ thần. Trong lĩnh vực này, Trần Đường có lòng tin chiến thắng bất cứ ai dưới Tiên Nhân!

Cho dù đối phương là Bán Tiên, thậm chí là Tiên Nhân, hắn cũng có lòng tin giao chiến một phen!

“Năm đó Trần Dần Đô cũng dựa vào phù pháp làm chấn động Dốc Tuyệt Vọng.”

Ánh mắt Ngư Thường Bạch dừng trên những Phù thần Thiên Cơ này, nói: “Hắn đồng hành cùng một Phù thần tên là Tạo Vật Tiểu Ngũ. Bọn họ định lẻn vào Dốc Tuyệt Vọng, lại bị Tiên Nhân Thiên đạo phát hiện, bắt giữ. Trần Dần Đô quả thật thông minh hơn người, Phù thần Thiên Cơ của hắn và Thiên Thính giả của Dốc Tuyệt Vọng có hiệu quả kỳ diệu như nhau, đều là tạo vật. Thiên Tôn rất coi trọng hắn, cho phép hắn ở lại Dốc Tuyệt Vọng học tập. Sau đó, mấy năm trôi qua, hắn bèn trở thành Thiên đạo Hành giả của Dốc Tuyệt Vọng.”

Trần Đường vẫn mặt không đổi sắc.

Tin tức Ngư Thường Bạch nói, quả thật rất kinh người.

Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ đều từng đến Dốc Tuyệt Vọng, Trần Dần Đô còn từng làm Thiên đạo Hành giả của Dốc Tuyệt Vọng!

Thiên đạo Hành giả, chính là người thay trời hành đạo, thân phận giống như Ngư Thường Bạch!

Nhưng Trần Đường không hề bị tin tức này làm cho kinh ngạc, sắc mặt hắn vẫn như ban đầu, tay vẫn vững vàng đặt bên cạnh rương, bất cứ lúc nào cũng có thể kích hoạt tất cả Phù thần Thiên Cơ!

“Chắc hẳn lúc ở Dốc Tuyệt Vọng cha ta lại gặp được giai nhân vừa gặp đã yêu rồi nhỉ?” Hắn nói, thậm chí trong giọng nói có phần châm biếm.

Hắn biết Trần Dần Đô là người thế nào, phong lưu không hạ lưu, lại bởi vì quá xuất sắc nên thường có nữ tử ái mộ hắn, hơn nữa thường là nữ tử nổi bật nhất.

Lúc còn trẻ, bất kể Trần Dần Đô ở đâu cũng sẽ có những cô gái như vậy. Trong mắt người khác là tiên tử cao không thể với nhưng lại yêu hắn nồng nhiệt. Chẳng qua lại không cô gái nào đi theo Trần Dần Đô; những cô gái này hoặc là vì sư môn, hoặc là vì gia tộc, hoặc là vì nguyên nhân gì khác, đều sẽ tách khỏi ông.

Bởi vậy Trần Dần Đô trở lại Hoàng Pha thôn, thường hay cô đơn, bên cạnh chỉ có Tạo Vật Tiểu Ngũ và Phù thần Thiên Cơ; đều là tạo vật.

Sau khi Trần Đường lớn lên cũng biết cho dù cha hắn Trần Dần Đô già rồi, ở bên ngoài vẫn chứng nào tật nấy, có rất nhiều hồng nhan tri kỷ.

Ngư Thường Bạch liếc hắn một cái thật sâu đầy ẩn ý, nói: “Quả thực hắn lại gặp một vị giai nhân, đồng thời cùng đối phương kết làm đạo lữ, tình cảm rất sâu.”

Trần Đường không để bụng, cha hắn vẫn luôn như vậy.

Ngư Thường Bạch nói đầy thâm ý: “Cho nên Trần Đường, ngươi không phải người ngoài.”

“Ta không phải người ngoài?”

Trần Đường chấn động tâm thần, câu nói này có ý gì.

Ngư Thường Bạch cười ha hả, thừa dịp tâm thần hắn bất ổn, rút trâm cài tóc trên đầu lên, trâm vàng hóa thành kim kiếm, cắm vào trong rương!

Trần Đường vô thức tế lên Phù thần Thiên Cơ, ba mươi bảy con rối đột nhiên biến hóa, trong khoảnh khắc đã từ trạng thái con rối hóa thành Phù thần Thiên Cơ, ba mươi bảy tầng lĩnh vực Quỷ thần bành trướng ra bên ngoài, mở ra!

Một thước, hai thước, ba thước!

Lĩnh vực Quỷ thần của Phù thần Thiên Cơ chỉ kịp bành trướng lớn chừng ba thước, bỗng nghe một chuỗi tiếng vang giòn giã truyền đến, kim kiếm trong tay Ngư Thường Bạch trong khoảnh khắc đã chia ra làm ba mươi bảy, ba mươi bảy thanh kim kiếm đâm vào ba mươi bảy tầng lĩnh vực Quỷ thần, cố định hết thảy lĩnh vực Quỷ thần!

Ba mươi bảy vị Phù thần Thiên Cơ từ thân thể như con rối chuyển biến về Thiên thần, có nhanh có chậm, có chỉ kịp biến hóa cao bốn tấc, có đã biến hóa cao ba thước, trình tự cao thấp khác nhau nhưng toàn bộ cũng bị cố định, không cách nào biến hóa!

Chiêu thức này của Ngư Thường Bạch thay đổi cực nhanh, nhân lúc tâm thần hắn đang kích động, lập tức phong bế thủ đoạn mạnh nhất của Trần Đường!

Tay kia của Trần Đường đã rút Huyền Vi kiếm ra, chỉ trong nháy mắt khi Huyền Vi kiếm ra khỏi vỏ kiếm, như có mười vạn mặt trời nhỏ bùng nổ trong vỏ kiếm, kiếm quang sắc bén vô song lấp đầy tầm mắt của Ngư Thường Bạch!

Luận về kiếm thuật, Trần Đường tuyệt đối là đại gia kiếm thuật mạnh nhất Tây Ngưu Tân Châu!

Đám người Sa Thu Đồng, Thanh Dương tổ sư thường nói hắn thiếu ngộ tính, không có năng lực sáng tạo nhưng ngộ tính của Trần Đường tuyệt đối không thấp, thiên phú của hắn về mặt kiếm đạo là người khác không thể sánh bằng. Chỉ dựa vào thủ đoạn kiếm khí hóa thành Hư Không đại cảnh giấu trong vỏ kiếm đã hơn hẳn người khác vô số lần, có thể nói là đệ nhất nhân!

Kiếm của hắn rời vỏ, hơn nữa còn trong khoảng cách gần như vậy, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt Ngư Thường Bạch, kiếm khí đã từ bốn phương tám hướng đâm vào Hư Không đại cảnh của Ngư Thường Bạch. Hư Không đại cảnh của Ngư Thường Bạch đã luyện thành vầng sáng sau đầu, đạt tới thành tựu chí cao của Đại Thừa cảnh nhưng Hư Không đại cảnh nhìn như không lớn nhưng thật ra không gian bên trong rộng lớn mấy ngàn dặm. Lúc này trong Hư Không đại cảnh này, vô số kiếm quang phá không đâm vào, hóa thành dòng sông kiếm khí khuấy động trên không trung, tựa như một con giao long bướng bỉnh khó thuần, càn quét tất cả những gì gặp phải!

Trần Đường nhìn vẻ ngoài thì chỉ là một người ôn hòa nhưng khi ra tay lại cực kỳ quả quyết tàn nhẫn, bên ngoài công kích thân thể Ngư Thường Bạch, bên trong công kích Nguyên Thần của hắn, phá hủy Hư Không đại cảnh. Hắn không cầu một đòn trí mạng, chỉ mong suy yếu tu vi của Ngư Thường Bạch đến mức lớn nhất.

Hiển nhiên tu vi của Ngư Thường Bạch hơn xa hắn, Hư Không đại cảnh của hắn chưa đến ngàn dặm, Hư Không đại cảnh của Ngư Thường Bạch đã rộng mấy ngàn dặm, nhật nguyệt hoàn mỹ, tinh hà chỉnh tề, tinh đồ không có sai sót. Tu vi của hai người chênh lệch rất lớn, bởi vậy hắn trước tiên cố gắng hết sức suy yếu tu vi của đối phương! Ngư Thường Bạch mỉm cười, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Kiếm khí Trần Đường đâm vào Hư Không đại cảnh của hắn là thứ đầu tiên bị ngăn cản, kiếm khí như du long đại giang; nhưng dưới áp lực càng ngày càng mạnh dần dần ngừng di chuyển!

Áp lực này đến từ bốn phương tám hướng, cố định kiếm khí của hắn, khiến mỗi một đạo kiếm khí đều không thể động đậy.

Cùng lúc đó, Huyền Vi kiếm trong tay Trần Đường đâm trúng cổ họng của Ngư Thường Bạch, uy lực của kiếm bộc phát, toàn bộ Hư Không đại cảnh đều dồn lực lượng mạnh mẽ không gì không đâm thủng vào mũi kiếm!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters