๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực cáo biệt đám người Tiểu Diêm Vương, trở lại Hoàng Pha thôn. Tiểu Đoạn tiên tử đang ngồi trên sườn núi, cùng Chu tú tài, Liễu đạo nhân, Quyết Dương Tử cùng nhau thủ hộ tòa miếu thờ trên sườn núi Hoàng Pha kia.
Miếu thờ đang hình thành, còn chưa vững chắc triệt để.
Đợi đến khi miếu thờ được lực lượng bất phàm gia trì hình thành thực chất, phân thân của Hậu Thổ nương nương sẽ theo Thần kiều giáng lâm đến trên thần điện hoa sen.
Trần Thực đi tới bên cạnh Tiểu Đoạn tiên tử, nhìn nàng. Chỉ thấy Tiểu Đoạn tiên tử chớp chớp đôi hàng mi, ngửa đầu nhìn bầu trời.
Trần Thực nằm xuống bên cạnh, cũng ngửa đầu nhìn bầu trời.
Sau một lúc lâu, hắn phá vỡ bầu không khí trầm mặc, nói: “Nàng có tâm sự.”
Tiểu Đoạn tiên tử thu hồi ánh mắt, lắc đầu đáp: “Không có.”
Trần Thực ngồi dậy, đối diện với nàng, nói: “Nàng có tâm sự. Từ sau khi Phổ Thiên Đại Tế khởi động, nàng vẫn luôn thất thần lạc phách. Tuy rằng ta vẫn luôn nói chuyện với gia gia nhưng ánh mắt của ta vẫn thường nhìn nàng. Nàng thật sự có tâm sự, không ngừng nhìn lên bầu trời. Ta muốn cho nàng thời gian, có lẽ nàng sẽ chủ động nói cho ta biết, nhưng nàng vẫn không nói.”
Hắn vạn phần chân thành nói: “Nàng không nói nhưng ta nhất định phải hỏi, dù sao ta và nàng đã bái đường thành thân, không còn là người ngoài. Nàng có tâm sự gì? Có thể thổ lộ với ta.”
Vành mắt Tiểu Đoạn tiên tử đỏ lên, suýt nữa rơi lệ.
“Lúc đại tế khởi động, ta thấy được khuôn mặt của Thiên Ngoại Chân Thần giống khuôn mặt phụ thân ta như đúc.”
Nàng dựa vào vai Trần Thực, hai tay ôm lấy cổ hắn, nước mắt lập tức thấm ướt y phục của Trần Thực.
“Đệ đệ ta đã chết, phụ vương biến thành Thiên Ngoại Chân Thần, ta sợ quá. Ta không biết chuyện gì xảy ra, ta không rõ vì sao sau một giấc ngủ mọi chuyện lại thành ra như vậy...”
Trần Thực ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng, nói: “Đừng sợ. Chúng ta là người một nhà, ta sẽ giúp nàng điều tra rõ ràng chân tướng phía sau chuyện này. Nếu có oan khuất, ta sẽ giúp nàng giải oan. Nếu có thù hận, ta sẽ giúp nàng báo thù!”
Phòng tuyến trong lòng Tiểu Đoạn tiên tử sụp đổ, nàng khóc nức nở.
Không lâu sau, nàng ngủ say trong ngực Trần Thực.
Tiểu Đoạn tỉnh lại, nằm trong ngực Trần Thực, vụng trộm mở mắt, chớp chớp nhìn lên.
“Tướng công!”
“Ừ?”
“Hôn ta một cái!”
“Được.”
Trần Thực cúi người, hôn lên đôi môi nàng, Tiểu Đoạn nghển cổ đón nhận, ngậm lấy môi dưới của hắn, đáp lại nhiệt tình và nồng liệt.
Trần Thực cảm giác đầu lưỡi vụng về của nàng đang cố gắng cạy mở hàm răng của hắn, dường như nữ tử này có một loại dục vọng đòi hỏi mãnh liệt, muốn được hắn đáp lại càng nồng liệt hơn.
Hàm răng của hắn bị cạy mở, chỉ trong nháy mắt một luồng khoái cảm mãnh liệt tràn ngập đại não, đôi môi quấn lấy nhau.
Bọn họ vụng về đòi hỏi lẫn nhau, đáp lại lẫn nhau, thỉnh thoảng răng hai bên va vào nhau, kêu lên lách tách, nhưng không hề ảnh hưởng đến bọn họ.
Chu tú tài, Hắc Oa nhất thời nhìn đến ngây người.
“Chưa từng trải qua à?”
Quyết Dương Tử liếc nhìn tú tài, cười lạnh nói: “Dư nghiệt Chân Vương cũng chưa từng trải qua tình yêu nam nữ.”
Chu tú tài hừ một tiếng: “Ngươi là đạo sĩ, ngươi trải qua rồi chắc?”
Quyết Dương Tử chưa từng trải qua chuyện ấy, bèn cười đáp: “Sư phụ ta dạy rằng tình ái nam nữ chẳng bì kịp tu đạo đắc đạo. Lão phu tin lời người. Liễu đạo huynh, theo ý huynh thì tình ái có chi vui thú? Há lại bằng tu đạo đắc Tân Đạo?”
Ánh mắt Chu tú tài và Hắc Oa đồng loạt nhìn về phía Liễu đạo nhân.
Đạo pháp của Liễu đạo nhân đã đạt tới cảnh giới thâm hậu, tu vi kinh người, kiến giải siêu phàm. Mấy ngày qua trấn thủ miếu nương nương cùng lão, bọn họ thường xuyên thỉnh giáo đạo lý, thu hoạch vô cùng to lớn, trong lòng khâm phục vô cùng.
Liễu đạo nhân khẽ cười: “Tình ái nam nữ vốn chẳng có chi thú vị. Như cây liễu già này đây, xuân sang nở hoa vàng rực, nhờ gió đưa phấn hoặc ong bướm chở che mới kết được hạt giống. Đến khi tơ liễu tán loạn, gió cuốn tứ phương. Thứ tình cảm ấy đáng giá mấy đồng? So với đạo nghiệp thì khác nào mây với rác.”
Chu tú tài vỗ đùi tán thưởng: “Đạo huynh nói trúng tim đen! Ta chẳng màng thế sự, duy độc thích tu hành. Mỗi lần ngộ ra chân lý, phá được bế tắc, lòng dậy sóng triều vui sướng. Còn tình ái nam nữ chỉ là thứ tiêu khiển tầm thường, có cũng được mà không cũng chẳng sao.”
Quyết Dương Tử gật đầu: “Chí phải!”
Hắc Oa hưng phấn gật gù: “Uông uông!”
Mấy vị đạo hữu đều lộ vẻ đắc ý, đưa mắt nhìn Trần Thực cùng Tiểu Đoạn đầy thương hại.
Liễu đạo nhân lại bảo: “Tình ái chỉ thêm uế khí, Tân Đạo mới thơm tho! Trần Chân Vương đắm chìm trong ái tình, khó lòng thấu hiểu chân đạo, tương lai đạo hạnh tất thua kém lão phu.”
Quyết Dương Tử, Chu tú tài cùng Hắc Oa đồng loạt gật đầu tán thành.
Chu tú tài chợt nhớ: “Kỳ lạ thay, Tiểu Đoạn đã lâu không xuất hiện. Đây là lần đầu tiên sau nửa năm.”
Nghe vậy, Quyết Dương Tử và Hắc Oa cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Tiểu Đoạn vốn là mảnh ký ức của tiên tử. Nàng và tiên tử luân phiên tỉnh thức - mỗi khi người này nhập định thì kẻ kia xuất hiện. Thế nhưng nửa năm qua, Tiểu Đoạn hoàn toàn biệt tăm, chỉ còn tiên tử độc chiếm thân xác.
Bọn họ nghi tiên tử đã khỏi hẳn, Tiểu Đoạn chỉ còn là phần ký ức, chẳng bao giờ xuất hiện nữa. Thế nhưng lần này Tiểu Đoạn lại hiện ra sau khi tiên tử an giấc, phá tan nhận thức cố hữu của họ!
Quyết Dương Tử chợt thốt: “Các ngươi nghĩ xem, hay là Tiểu Đoạn chính là tiên tử?”
Chu tú tài cùng Hắc Oa sửng sốt.
Quyết Dương Tử chớp mắt: “Ý ta muốn nói, nếu tiên tử đã lành bệnh, Tiểu Đoạn chỉ là mảnh ký ức, vậy có khi nào người trước mắt này chính là tiên tử? Nàng cố ý giả dạng Tiểu Đoạn để thân cận Chân Vương?”
Chu tú tài ấp úng: “Cũng có lẽ... Hắc Oa, ngươi hiểu rõ lòng người, thử xem nàng là tiên tử hay Tiểu Đoạn!”
Hắc Oa vội đứng phắt dậy, ánh mắt chằm chằm vào Tiểu Đoạn.
Tiểu Đoạn cùng Trần Thực đang mặn nồng, chợt nhận ra điều gì, mở tròng mắt sắc lạnh nhìn thẳng Hắc Oa.
Hắc Oa run rẩy, kêu lên thành tiếng.
Liễu đạo nhân vội vàng chặn trước mặt nó, ngăn cho nó khỏi bị thương tổn.
Hắc Oa thu hồi ánh nhìn, ba người một quỷ một yêu chụm đầu rì rầm.
“Uông, uông uông!”
Nghe vậy, cả ba đều kinh hãi.
Quyết Dương Tử lẩm bẩm: “Tiên tử giả dạng Tiểu Đoạn, mê hoặc Chân Vương, khiến ngài ấy sa đọa, đúng là yêu nghiệt hậu cung. Ta phải tâu bẩm Chân Vương, tránh để ngài mê muội!”
Hắn bật dậy định đi, bị Liễu đạo nhân ghì chặt. Quyết Dương Tử giãy giụa: “Đạo huynh buông ta ra! Chân Vương vốn sáng suốt, nay bị yêu nữ mê hoặc, không thể để ngài ấy hồ đồ!”
Hắc Oa sủa vang: “Uông uông!”
Quyết Dương Tử ngẩn ra, ấp úng: “Ý ngươi nói, Chân Vương đã biết Tiểu Đoạn chính là tiên tử, nhưng cố ý giả vờ không biết?”
Hắc Oa gật đầu lia lịa.
Quyết Dương Tử ngơ ngác, hồi lâu mới lắc đầu: “Bọn họ đúng là giỏi đùa nghịch. Tình ái chẳng thú vị bằng đạo thuật.”
“Phải lắm.” Chu tú tài cùng Liễu đạo nhân đồng thanh: “Sao chẳng tu đạo?”
Họ liếc nhìn Trần Thực cùng Tiểu Đoạn, phát hiện đôi kia đã đổi thế từ lúc nào. Lúc trước Tiểu Đoạn gối đầu lên đùi Trần Thực, giờ đổi lại Trần Thực nằm gối trên đùi nàng. Tiểu Đoạn đang dùng tơ trúc ngoáy tai cho Trần Thực, đôi trai tài gái sắc cười đùa thỏa thích.
“Chẳng qua là những lời hôi thối.” Chu tú tài nói.
Quyết Dương Tử đau lòng: “Chân Vương bệ hạ sa đọa rồi!”
“Tiểu Thập!”
Sa bà bà hô to từ chân đồi. Trần Thực ngồi bật dậy, đưa mắt nhìn xuống thấy Sa Thu Đồng dắt Hướng Thiên Vũ đứng dưới triền núi.
Trần Thực rảo bước xuống, cười hỏi: “Thu Đồng thẩm có điều gì dạy bảo?”
Từ khi Trần Thực cứu Hướng Thiên Vũ đến nay đã sáu năm ròng, thế mà Hướng Thiên Vũ vẫn là đứa trẻ như cũ, chẳng lớn lên tấc nào.
Sa Thu Đồng nở nụ cười: “Con dự tính bao giờ lên đường tới Tiên Đô?”
Trần Thực chăm chú nhìn hai người: “Thẩm thẩm muốn báo thù?”
Sa Thu Đồng vẫn giữ nét mặt tươi cười: “Tên hỗn xược kia hãm hại nhi tử ta, lẽ nào ta lại khoanh tay đứng nhìn?”
Hướng Thiên Vũ siết chặt tay bà lay nhẹ. Sa Thu Đồng vỗ về: “Thiên Vũ chớ lo, mẹ sẽ không hành động mù quáng. Nhưng tên thiếu chủ họ Nghiêm dỗ dành con trộm Tam Sinh thạch nơi Địa Ngục Phật môn, khiến con mất mạng, món nợ này ta quyết đòi bằng được! Tiểu Thập, ta xem con như ruột thịt, lẽ nào ngồi yên khi kẻ thù của huynh đệ con vẫn nhởn nhơ ngoài kia?”
Trần Thực gật đầu: “Thẩm thẩm an tâm. Con sẽ để thẩm thẩm tự tay kết liễu kẻ thù.”
Sa Thu Đồng hỏi dồn: “Vậy khi nào khởi hành?”
Trần Thực cười đáp: “Thu Đồng thẩm đừng nóng lòng. Hãy đợi thêm vài người nữa.”
Giữa lúc ấy, Niếp Niếp cất giọng: “Bản phủ đã sẵn sàng, Trần Ma Hoàng định xuất phát vào lúc nào?”
Sa Thu Đồng đưa mắt nhìn, thấy Niếp Niếp xách con cóc lớn bước tới, thân hình lùn tịt mà dáng đi hùng dũng.
Trần Thực vỗ tay reo: “Đủ người rồi! Chúng ta lên đường thôi!”