๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Dương Bật có một căn nhà ở Thiên Tự huyện. Nghiêm Thiếu Diệp theo hắn vào cửa, chợt nghe thấy giọng nói non nớt: “Cha, cha!”
Nghiêm Thiếu Diệp kinh ngạc, nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy một đứa trẻ chừng hai tuổi tập tễnh bước tới chỗ Dương Bật, dang hai tay ngắn ngủn. Dương Bật ngồi xổm xuống, bế đứa trẻ lên, gương mặt lộ vẻ vui mừng, cụng trán với đứa trẻ, cười ha hả.
Nghiêm Thiếu Diệp chưa từng thấy Dương Bật vui vẻ như vậy, cũng chưa từng thấy y cởi mở như vậy.
Lúc này, một nữ tử trẻ tuổi bước tới, thấy Nghiêm Thiếu Diệp đứng sau lưng hắn, không khỏi kinh ngạc, mặt không đổi sắc hỏi: “Tướng công, vị cô nương này là?”
“Đại tiểu thư Nghiêm gia.”
Dương Bật không giấu giếm và nói: “Nàng ấy có giao tình với ta, chạy nạn tới đây. Ta bảo nàng ấy cứ ở lại, ta giúp nàng ấy hoàn thiện pháp thuật thần thông giết Trần Thực, rồi sẽ đuổi đi.”
Nữ tử trẻ tuổi kia là Tiểu Phương thê tử của hắn, hết sức hiền thục, nói: “Huynh đệ Hồng Sơn đường đang tìm kiếm con cháu Nghiêm gia, không sao chứ?”
“Không sao. Nàng ấy học xong rồi đi.”
Dương Bật giải thích: “Sau khi nàng ấy học được sẽ đi giết Trần Thực, rồi sẽ chết trong tay Trần Thực.”
Nghiêm Thiếu Diệp hừ một tiếng, chỉ nghe Dương Bật nói tiếp: “Trước khi Trần Thực giết nàng ấy, sẽ hỏi ai dạy nàng ấy, nàng ấy sẽ nói ra tên Chung Vô Vọng và ta. Trần Thực sẽ biết ta và Chung Vô Vọng không kém gì hắn, để hắn khỏi cậy tài khinh người, cho mình là nhất thiên hạ.”
Tiểu Phương nhịn cười, mời Nghiêm Thiếu Diệp ngồi xuống và nói: “Cô nương uống trà trước, ta đi dọn dẹp phòng cho.”
Nghiêm Thiếu Diệp không uống trà, đứng dậy đi giúp.
Sáu ngày sau, Dương Bật tìm hiểu ra chiêu thứ mười bốn, suy tính lặp đi lặp lại mấy lần rồi mới truyền thụ cho Nghiêm Thiếu Diệp.
“Chiêu này gọi là Trường Dạ Hà Thời Tận, Thự Quang Kỷ Thời Minh?'”
Dương Bật vừa thi triển vừa giảng giải, chiêu này bao quát pháp thuật, thần thông và kiếm pháp, cần thi triển đồng thời, thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn dị tượng đêm dài sắp tàn, bình minh sắp tới, ánh rạng đông trào dâng từ phương đông, chân trời ửng sáng.
Pháp thuật hình thành đêm tối, kiếm khí hình thành rạng đông, thần thông hóa thành mặt trời. Khoảnh khắc mặt trời mọc ở phương đông quét sạch bóng tối chính là lúc chiêu này diệt trừ Trần Thực!
Nghiêm Thiếu Diệp lại tốn thêm mấy ngày mới học được chiêu này.
Dương Bật nói: “Thiếu Diệp, ngươi có thể đi rồi. Hôm nay từ biệt chính là vĩnh biệt, năm sau ta sẽ thắp hương cho ngươi.”
Nghiêm Thiếu Diệp có phần không phục, nói: “Ta học được mười hai chiêu đầu từ Chung Vô Vọng, lại học hai chiêu sau từ ngươi, lẽ nào vẫn không giết được Trần Thực?”
Dương Bật đáp: “Chiêu pháp có lẽ được, nhưng người thì không.”
Nghiêm Thiếu Diệp hơi ngẩn ra, không hiểu ý hắn.
“Khoảng cách giữa ngươi và Trần Thực quá lớn, dù học được mười bốn sát chiêu, đối mặt Trần Thực cũng như kiến cỏ cầm cành cây so với voi lớn, thậm chí chưa chắc khiến voi lớn cảm thấy bị thương.”
Dương Bật nói: “Ngươi có biết vì sao Chung Vô Vọng không truyền cho ngươi hai chiêu sau? Không phải gã không tìm hiểu ra, mà là muốn mượn tay ngươi xem xét phản ứng của Trần Thực, để xác định hai chiêu này của mình có thể giết được Trần Thực hay không. Ngươi chẳng qua chỉ là hòn đá dò đường mà thôi.”
Nghiêm Thiếu Diệp trợn mắt há mồm.
Nàng cũng là thiên tài, có được Thần Thai nhất phẩm, được tông môn coi là kỳ vọng chấn hưng Nghiêm gia. Nhưng tài năng của nàng trước mặt Dương Bật và Chung Vô Vọng quả thực nực cười như trẻ con.
“Còn ngươi? Dương Bật, ngươi truyền cho ta hai chiêu này là vì sao?” Nàng không cam lòng hỏi.
Dương Bật thản nhiên đáp: “Ta chỉ không cam tâm tịch mịch, muốn nói cho Trần Thực và Chung Vô Vọng biết ta vẫn rất lợi hại, không thua kém bọn họ. Chỉ vậy thôi.”
Nghiêm Thiếu Diệp cắn răng: “Các ngươi đều lợi dụng ta!”
Dương Bật không để ý tới nàng nữa, xoay người dỗ con.
Nghiêm Thiếu Diệp do dự một chút rồi rời khỏi Dương gia, chạy tới Tân Hương.
Mấy ngày sau, rốt cục nàng cũng tới được Càn Dương sơn, tìm thấy Hoàng Pha thôn. Từ xa đã thấy Trần Thực ngồi trước ngôi miếu nhỏ trên dốc đất vàng.
“Trần! Thực!” Nàng bị thù hận che mờ lý trí, lớn tiếng gọi.
Trần Thực nghe tiếng nhìn lại, lập tức tế Thiên La Hóa Huyết thần đao.
“Chờ một chút!”
Nghiêm Thiếu Diệp lấy lại lý trí, vội nói: “Chung Vô Vọng truyền cho ta mười hai chiêu thần thông để giết ngươi! Dương Bật bổ sung hai chiêu cho ta!”
“Vút!”
Ánh đao như cầu vồng chém xuống từ dốc đất vàng, dừng lại trước trán nàng.
Trên dốc đất vàng, Trần Thực thu đao, nóng lòng muốn thử, cười nói: “Hai người bọn họ phá đạo pháp của ta? Ngươi đừng vội chết, múa may xem sao.”
Nghiêm Thiếu Diệp lẳng lặng đứng dưới sườn đất, một sợi tóc trên trán bị cắt đứt, bay xuống trước mắt nàng.
“Quả nhiên Chung Vô Vọng và Dương Bật không nói sai, Trần Thực đúng là cuồng vọng tự đại, tự tin mình là đệ nhất thiên hạ, không ai sánh bằng. Vậy nên, ta có cơ hội.”
Trần Thực bước xuống khỏi sườn đất, tới trước mặt nàng.
Chu tú tài, Quyết Dương Tử, Liễu đạo nhân đều lộ vẻ kinh ngạc, nhao nhao nhìn Nghiêm Thiếu Diệp. Chu tú tài nghi hoặc: “Cô nương này không biết mỗi người ở đây đều có thể dễ dàng giết nàng ta sao?”
Cao thủ tụ tập gần dốc đất vàng thực sự quá nhiều.
Ngoài bọn họ ra, còn có Trần Dần Đô, Tạo Vật Tiểu Ngũ, Tiểu Đoạn tiên tử, Thanh Dương, Đỗ Di Nhiên, Huyền Sơn, Càn Dương Sơn Quân, Trần Đường... Lực lượng này đủ để đối địch với bất kỳ đại thế gia nào!
Nghiêm Thiếu Diệp chỉ là Hợp Thể cảnh, chưa tu luyện tới Luyện Thần cảnh, tùy tiện chạy tới đây giết Trần Thực. Theo họ thấy, rõ ràng là tự tìm đường chết.
“Có lẽ cô nương này bị điên rồi.”
Quyết Dương Tử lắc đầu.
Trần Thực quan sát Nghiêm Thiếu Diệp, cười nói: “Thiếu Diệp đã trốn thoát, hà tất phải quay lại? Ta đã tiêu diệt chủ lực Nghiêm gia, bước tiếp theo sẽ chiếm tỉnh Liễu Châu và đề phòng các thế gia khác phản công. Người của Nghiêm gia các ngươi trốn thoát, tạm thời ta sẽ không điều thêm lực lượng truy sát. Nếu ngươi mai danh ẩn tích, có lẽ sẽ tránh được kiếp này.”
Mặt Nghiêm Thiếu Diệp nghiêm nghị: “Giữa ta và ngươi có thâm thù đại hận không đội trời chung. Ta tới giết ngươi là lẽ đương nhiên! Cần gì nhiều lời?”
Trần Thực nảy sinh lòng kính nể với nàng và nói: “Nói hay lắm. Thiếu Diệp tìm ta báo thù cho Nghiêm gia là lẽ thường tình. Chẳng qua Thiếu Diệp, ta vốn tâm địa thâm độc, sẽ không lưu tình. Ngươi phải cẩn thận. Ngươi vừa nói Chung Nhị Ngưu truyền cho ngươi mười hai chiêu thần thông, Dương Bật bổ sung hai chiêu, ngươi gặp bọn họ thế nào?”
Nghiêm Thiếu Diệp tóm tắt lại chuyện mình đi qua Linh Châu, gặp Chung Vô Vọng ở gian nhà cũ, được Chung Vô Vọng truyền pháp, rồi tới Thiên Tự huyện, ngẫu nhiên gặp Dương Bật, được y bổ sung chiêu thức.
Trần Thực ngước mắt nhìn bầu trời xung quanh, cười nói: “Chung Vô Vọng đang ở gần đây. Pháp môn hắn truyền cho ngươi chắc là giấu hai chiêu, cố ý để ngươi tới chịu chết, xem ta có phá được công kích của ngươi không.”
Nghiêm Thiếu Diệp giật mình, nhìn xung quanh, chỉ thấy mây trắng lững lờ, trời xanh tĩnh mịch, không thấy Chung Vô Vọng ẩn thân nơi nào.
“Còn Dương Bật là muốn so tài với ta và Chung Vô Vọng. Hắn tâm chí cao ngạo, cho rằng không thua kém chúng ta, nhân cơ hội này so tài một phen.”
Trần Thực thu hồi ánh mắt và nói: “Thiếu Diệp, ngươi cứ ra tay đi.”
Nghiêm Thiếu Diệp không chút do dự, lập tức thi triển chiêu Huỳnh Hoặc Phạm Nam Đẩu, nhưng chiêu pháp vừa xuất ra đã ngây người.
Trần Thực thấy nàng thi triển chiêu pháp, pháp thuật đã thành hình, lại chậm chạp không tiến công, không khỏi kinh ngạc, rồi chợt tỉnh ngộ mỉm cười nói: “Ta sai rồi. Đối mặt ngươi, đúng là ta không cần thi triển đạo tràng, nhưng đối mặt Chung Nhị Ngưu hoặc Dương Bật, ta cần lập tức phát động đạo tràng, để khỏi bị bọn họ giết chết chỉ trong một chiêu.”