Nếu ta sa đọa 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực và Dương Bật đều ngạc nhiên, Dương Bật nói với Trần Thực: “Ngươi là tú tài thần đồng, có phải Tiên Thiên Đạo Thai của ngươi cũng giống hệt Thiên Ngoại Chân Thần không?”

Trần Thực chép miệng, nói: “Tiên Thiên Đạo Thai của ta ở trên người hắn.”

Dương Bật nhìn Chung Vô Vọng, Chung Vô Vọng nói: “Ta chưa từng thấy hình dạng của Thiên Ngoại Chân Thần, vì hình dạng của hắn luôn ẩn sau nhật nguyệt, khó mà thấy rõ. Nhưng không lâu trước đây, Trần Dần Đô hiến tế chư thần Giới Thượng Giới, thắp sáng lại hai con ngươi của Thiên Ngoại Chân Thần. Ngay lúc đó ta mới thấy rõ gương mặt của Thiên Ngoại Chân Thần, quả thực giống hệt diện mạo của Tiên Thiên Đạo Thai.”

Hắn dừng lại một chút, nói: “Vị Tiên nhân soạn sách đó đã suy đoán. Rất có thể Tiên Thiên Đạo Thai là cách tự cứu của Thiên Ngoại Chân Thần!”

Trần Thực và Dương Bật đều ngơ ngẩn: “Tự cứu?”

Chung Vô Vọng nhẹ nhàng gật đầu: “Thiên Ngoại Chân Thần phát giác mình sắp không sống được bao lâu nữa, nên sẽ thông qua Thần Thai ban tinh hoa lực lượng của mình cho một người xuất sắc nhất. Thần Thai này chính là Tiên Thiên Đạo Thai, người đạt được nó sẽ càng ngày càng mạnh. Cuối cùng, Thiên Ngoại Chân Thần sẽ thu hồi Tiên Thiên Đạo Thai để kéo dài tính mạng cho mình.”

Trần Thực trầm ngâm trong chốc lát: “Mục đích Thiên Ngoại Chân Thần ban thưởng Tiên Thiên Đạo Thai có phải là hy vọng người đạt được Đạo Thai cuối cùng sẽ trưởng thành thành Chân Thần mới, thay hắn chiếu cố Tây Ngưu Tân Châu?”

Chung Vô Vọng cười ha hả: “Trần Thực, ngươi ma tính sâu nặng thế mà cũng có ý nghĩ ngây thơ như vậy!”

Dương Bật nghiêm nghị kính nể: “Đây là thiên tính thuần khiết, khó trách lại có được Tiên Thiên Đạo Thai. Thiên Ngoại Chân Thần không chọn sai người. Nếu ta là Thiên Ngoại Chân Thần cũng sẽ chọn Chân Vương và người như ngươi, chứ không phải là các hạ.”

Chung Vô Vọng không thèm để ý, lời Dương Bật nói tuy khó nghe nhưng vẫn không thể loạn đạo tâm của y: “Ta vốn không có được Tiên Thiên Đạo Thai, Tiên Thiên Đạo Thai này là do sư phụ ta cắt Đạo Thai của Trần huynh đệ, cấy ghép cho ta.”

Trần Thực lấy Hóa Huyết thần đao ra, đặt lên bàn.

Chung Vô Vọng cười: “Trần Thực, căn cơ của ngươi bất ổn, Huyết Hải Địa Ngục chẳng qua dựa vào Hóa Huyết thần đao, sớm muộn gì ta cũng tìm được một loại pháp môn phá ba tầng đạo tràng của ngươi.”

Dương Bật nâng chén: “Uống trà.”

Chung Vô Vọng bưng trà định uống, đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của Trần Thực, lập tức phát động Thiên Tiên Chỉ, dùng hai ngón tay che cổ họng, đề phòng lúc uống trà bị một đao của Trần Thực cắt cổ.

Loại chuyện này, chắc chắn Trần Thực làm được.

Nhưng ánh mắt Trần Thực và Dương Bật lại sáng ngời có thần, nhìn chằm chằm hai đầu ngón tay kia của hắn, ra sức ghi nhớ Vu Tế đạo văn.

Chung Vô Vọng thấy thế nghiêm nghị, vội vàng buông chén trà xuống.

Thiên Tiên Chỉ là đòn sát thủ của hắn, nếu bị hai người học được, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ nghĩ ra thủ đoạn đối phó với y.

“Nói như vậy, Nhị Ngưu ngươi chính là người kế tiếp mà Dốc Tuyệt Vọng định hiến tế?” Trần Thực đột nhiên nói.

Sắc mặt Chung Vô Vọng khẽ biến, Trần Thực lập tức xuất đao chém ra, chỉ trong chớp mắt lưỡi đao đã chém tới cổ Chung Vô Vọng.

“Keng!”

Chung Vô Vọng giơ hai ngón tay che trước cổ họng, ngăn cản đao này.

Trần Thực và Dương Bật lập tức nhìn chằm chằm hai đầu ngón tay kia của hắn, tiếp tục ghi nhớ Vu Tế đạo văn.

Sắc mặt Chung Vô Vọng âm trầm bất định, cười tức giận: “Hai vị quá đáng rồi đấy!”

Dương Bật nghiêm mặt nói: “Nói cách khác, ngươi là người kế tiếp bị hiến tế, cho nên ngươi muốn tìm cứu viện bên ngoài, đối phó Dốc Tuyệt Vọng.”

Chung Vô Vọng bày trận địa sẵn sàng đón địch, đề phòng Trần Thực nhân lúc đạo tâm của mình dao động ra tay đánh lén, trầm giọng nói: “Không sai. Ta muốn tìm một cứu viện thật mạnh, nhưng không phải đối phó với Dốc Tuyệt Vọng, mà là Thiên Tôn!”

Trong lòng Trần Thực khẽ động, nói: “Vì sao lại đối phó với Thiên Tôn?”

Chung Vô Vọng nói: “Là Thiên Tôn hiến tế Nguyên Thần và Đạo Thai của Chân Vương, kéo dài tính mạng cho Chân Thần. Thiên Tôn bảo thủ, nhất định sẽ hiến tế ta khi mặt trời tắt lần sau. Ta không muốn chết, cho nên nhất định phải đối phó với Thiên Tôn.”

Hắn thẳng thắn đối đãi, không giấu diếm nửa điểm, thể hiện hết thành ý.

Trần Thực nở nụ cười: “Nhị Ngưu, cuối cùng ta cũng biết làm sao để giết ngươi rồi. Ta sẽ nói lời của ngươi cho Thiên Tôn!”

Sắc mặt Chung Vô Vọng biến đổi, Trần Thực vung đao chém tới. Chung Vô Vọng phát động Thiên Tiên Chỉ, ngăn cản đao này.

Trần Thực và Dương Bật vội vàng dụng tâm ghi nhớ Vu Tế đạo văn của Thiên Tiên Chỉ.

Chung Vô Vọng nắm chặt tay, lại có một loại cảm giác cực kỳ bất lực.

Đệ tử của Dốc Tuyệt Vọng chung sống rất hòa hợp, họ sùng bái y vạn phần, vô luận đi đến nơi nào cũng là dải sao quấn quanh mặt trăng. Cho dù là Thiên đạo Hành giả cũng có nhiều người tôn sùng y, cho rằng y tất sẽ trở thành Thiên đạo Tiên nhân, thậm chí tương lai có thể ngang hàng với Thiên Tôn. Y cũng thường xuyên xuống núi, gặp được đủ mọi ngoại người người.

Nhưng vô lại như Trần Thực và Dương Bật, vẫn lần đầu y nhìn thấy!

“Đúng là ta cần cần một cứu viện thật mạnh, thế gian này không nhiều người có thể lọt vào pháp nhãn của ta, Trần Thực, ngươi là một trong số đó.”

Chung Vô Vọng nhìn về phía Dương Bật, nói: “Ngươi cũng là một trong số đó. Ta hy vọng hai vị có thể giúp ta đối phó Thiên Tôn.”

Trần Thực khẽ nhíu mày, hắn muốn đối phó Dốc Tuyệt Vọng, bởi vậy đối phó Thiên Tôn là chuyện sớm hay muộn.

“Thiên Tôn có vấn đề gì?” Hắn dò hỏi.

Chung Vô Vọng chần chờ một thoáng, nói: “Thiên Tôn có phần kỳ quái. Từ trước đến nay, Dốc Tuyệt Vọng ta luôn coi việc phụng sự Chân Thần là vinh dự, trong chúng ta, chỉ có Thiên Tôn có thể giao tiếp với Chân Thần, truyền đạt thần dụ. Việc Dốc Tuyệt Vọng hiến tế Chân Vương chính là do Thiên Tôn truyền đạt ý chỉ của Chân Thần. Tiêu diệt Ngoại Thần cũng vậy, cũng là Thiên Tôn truyền đạt ý chỉ của Chân Thần.”

Hắn nhìn về phía Trần Thực, nói: “Ngươi khôi phục Ngoại Thần, Dốc Tuyệt Vọng đều thấy rõ. Trước kia những miếu thờ Ngoại Thần này hễ mọc lên một tòa là Dốc Tuyệt Vọng lập tức phá hủy. Nghe nói cũng là ý chỉ của Chân Thần. Mà lần này, hai giới âm dương sáp nhập, Thiên Tôn nói Chân Thần muốn tung một mẻ lưới bắt hết, bởi vậy chậm chạp không động đến các ngươi.”

Trần Thực khẽ động tâm tư, nói: “Ý của ngươi là, Chân Thần khi đó ở vào trạng thái gần như tử vong, nên ý chỉ Thiên Tôn truyền đạt không phải là ý chỉ của Chân Thần, mà là ý của chính hắn?”

Chung Vô Vọng nói: “Ta đã từng giao tiếp với Chân Thần, ta không thể nhận được bất kỳ ý chỉ nào của Chân Thần. Những người khác ở Dốc Tuyệt Vọng cũng vậy.”

Dương Bật nói: “Vậy nên, Thiên Tôn nói gì đều có thể coi là ý chỉ của Chân Thần!”

Chung Vô Vọng gật đầu nói: “Nếu lời của Trần Thực là thật, Chân Thần đã lưu lại Tiên Thiên Đạo Thai trong lúc hấp hối để tìm một truyền nhân thay thế mình. Vậy thì với tấm lòng bao la, lấy chúng sinh làm trọng, Chân Thần không thể nào trục xuất Ngoại Thần.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters