๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Kim Long kia còn mơ mơ màng màng, chưa rõ sự tình gì xảy ra, đợi đến khi ánh mắt tỉnh táo lại mới phát hiện bất tử tiên dược đã bị gặm đến trọc lốc, lá cây, hoa, quả, không còn một mảnh.
Hắn kinh hãi, lần theo khí tức kẻ trộm nhìn lại, chỉ thấy mấy con Thanh Dương ngơ ngác đứng đó.
“Thượng tiên bảo ta trông coi bảo vật này, để dành đến lúc khai kiếp cứu mạng! Bây giờ bị người ta gặm trụi lủi thế này, làm sao bây giờ?”
Con dê đực kêu lên: “Là dê nơi khác làm, không liên quan đến chúng ta! Con Thanh Dương ấy qua bên kia rồi!”
Kim Long kêu oan, bẩm báo đúng tình hình thực tế. Khô Vinh Thượng Tiên lại thẩm vấn mấy con Thanh Dương kia, nửa tin nửa ngờ, nói: “Tiên cảnh này của ta là nơi hợp đạo, ai có thể lặng lẽ không một tiếng động xâm nhập vào tiên cảnh của ta?”
“Kỳ quái, ngay cả gốc rễ cũng cắn, ai lại không chào đón ta đến vậy?”
Hắn nhìn về phía bất tử tiên dược, thở phào một cái, hạ giọng nói: “May mà tiên dược chưa chết, cẩn thận bồi dưỡng trăm năm, còn có thể mọc lại. Nếu chết rồi, lúc khai kiếp ta chỉ sợ không còn thuốc nào cứu được!”
Thanh Dương lao ra khỏi Thuần Dương tiên cảnh, trở lại con đường mòn kia, vui sướng chạy về phía cuối con đường.
Chạy một hồi, nó chỉ cảm thấy thân thể càng lúc càng nhẹ nhàng, bước chân càng lúc càng thoăn thoắt, phảng phất mỗi bước chân đều có thể rũ bỏ hết bụi trần cùng phiền não.
Không bao lâu, nó đã chạy đến cuối con đường, chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, Nguyên Thần vững chắc, nhẹ nhàng như muốn bay lên.
Nó quay đầu nhìn lại, bỗng chốc sững người.
Chỉ thấy trên con đường này, lại có vô số Thanh Dương, mỗi một Thanh Dương đều đang chạy, trên mặt tràn đầy ý cười.
Những Thanh Dương này, đều là nó!
Thanh Dương ngây người, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Lúc này, con đường bắt đầu sụp đổ tan rã, từng Thanh Dương trên đường lần lượt biến mất, bị Hắc Ám hải nuốt chửng.
Thanh Dương vội vàng chạy về phía trước, lao thẳng vào trong ánh sáng, đợi đến khi đứng vững, chỉ thấy mình đã trở lại miếu nương nương.
Nó vội vàng hành lễ với Hậu Thổ nương nương trên đài sen.
Hậu Thổ nương nương khẽ đưa tay cười nói: “Ngươi có biết bất tử tiên dược ngươi ăn vào là gì không? Bảo vật này là Khô Vinh Thượng Tiên khổ cực tìm được, gieo vào Thuần Dương Tiên Cảnh của mình, để dành lúc khai kiếp cứu mạng. Dọc đường ngươi đã bỏ lại vô số “ngươi” đã chết, không thể thành tiên. Hôm nay, dưới tác dụng của tiên dược ngươi đã lột xác, chết mà sống lại, tu thành tiên thể.”
Hậu Thổ nương nương nói: “Ngươi ăn bảo vật của Khô Vinh Thượng Tiên, kéo dài tính mạng cho mình, kết một đoạn nhân quả với Khô Vinh Thượng Tiên. Tương lai sẽ ra sao, ta không biết. Ngươi tự mình cẩn thận.”
Thanh Dương ngơ ngơ ngác ngác, không biết câu nói này của nàng là có thâm ý gì.
Ở đằng khác, Thiên Hồ xuyên qua vòng tròn, đi tới gò núi trong vòng tròn. Chỉ thấy nơi đây non xanh nước biếc, cỏ cây đều cực kỳ cổ xưa, chẳng qua không có người ở.
Thiên Hồ hóa thành gã cao to râu quai nón, cất bước đi, lượn lờ trong núi, trong lòng buồn bực: “Hậu Thổ nương nương bảo ta đến nơi này, tìm mộ của Cửu Vĩ Thiên Hồ kia, có lẽ có duyên. Nhưng nơi này rừng sâu núi thẳm, làm sao tìm được?”
Lúc này chỉ nghe tiếng đàn truyền tới, mờ mờ ảo ảo, sâu thẳm khó lường.
Thiên Hồ - Hồ Tiểu Lượng đi theo tiếng đàn, xa xa chỉ nghe có nữ nhân cất tiếng ca cùng âm đàn, lời ca:
“Đồ Sơn phùng ngọc ảnh, trị thủy thức tiên tư.
Linh khế thông sơn hải, Vân nghê tác sính nghi.”
Sau đó, tiếng ca bỗng chuyển điệu, trở nên ai oán thê lương.
“Quân tâm trục lãng viễn, thiếp ảnh hóa tinh ly.
Cửu Vĩ không dao nguyệt, thiên niên độc vọng y.”
(Tạm dịch:
Đồ Sơn gặp bóng ngọc, trị thủy thấy tiên dung,
Linh hồn thông biển núi, ráng mây nối mối duyên,
Lòng chàng theo sóng cả, bóng thiếp hóa sao bay,
Cửu vĩ lay ánh nguyệt, nghìn năm ngóng cố nhân)
Hồ Tiểu Lượng thầm nghĩ: “Bốn câu thơ đầu dường như kể về một người trị thủy ghé qua Đồ Sơn, gặp được một vị tiên tử. Hai người tâm đầu ý hợp, bèn lấy ráng mây làm lễ vật đính ước, nên duyên vợ chồng. Bốn câu sau lại kể rằng, vị trị thủy kia rời khỏi Đồ Sơn đi trị thủy, tâm tư của tiên tử hóa thành tinh tú, luôn dõi theo chàng. Nàng ở lại Đồ Sơn, ngắm trăng ngàn năm, lẻ loi chờ đợi, nhưng người xưa chẳng thấy quay về, nỗi lòng chất chứa u oán. Lẽ nào, người gảy khúc đàn bi ai này chính là Cửu Vĩ Hồ Tiên mà ta đang tìm kiếm?”
Gã đi tới gần, thấy trong núi có cung điện, xây bằng bạch ngọc, không chút pha tạp.
Trong cung có hồ nữ nghênh đón, nói: “Nương nương biết có hậu nhân đến đây, mời công tử qua đó nói chuyện.”
Lúc Hồ Tiểu Lượng hóa thành hình người, dáng vẻ thô kệch cục mịch, lần đầu được người ta tôn làm công tử, trong lòng thấp thỏm.
Gã theo hồ nữ vào cung, chỉ thấy nơi đây cổ kính, lại âm khí bức người, chắc là lăng mộ biến thành.
Hồ nữ dẫn gã xuyên qua tầng tầng lớp lớp hành lang, đi vào sâu trong cung điện, thấy từng tầng từng tầng màn trắng buông rủ, che khuất tầm mắt, mơ hồ thấy có một vị nương nương ngồi sau màn, đang gảy đàn.
Hồ nữ dẫn hắn ngồi xuống, tiếng đàn đối diện bỗng ngưng bặt.
Hồ Tiểu Lượng trong lòng lo sợ bất an, phá vỡ trầm mặc, nói: “Vãn bối mạo muội quấy nhiễu, kính xin nương nương thứ lỗi.”
Sau màn che vang lên một giọng nói êm tai: “Đều là người một nhà, có gì quấy nhiễu? Ngươi là nhánh Thanh Khâu hay nhánh Hiên Viên Mộ?”
“Vãn bối xuất thân từ nhánh Thanh Khâu. - Hồ Tiểu Lượng nói.”
“Nhánh Thanh Khâu? Vậy là hậu nhân của ta rồi.”
Nương nương sau màn che cười nói: “Ngươi đến đây vì chuyện gì?”
Hồ Tiểu Lượng kể lại chuyện huyết mạch không thuần của mình: “Đệ tử khai chi tán diệp ở Tây Ngưu Tân Châu, là tộc trưởng Hồ tộc nơi đó, nay gặp nguy nan, được cao nhân chỉ điểm, đến đây cầu một phần cơ duyên.”
Vị nương nương kia nói: “Thì ra là vậy. Huyết mạch không thuần, luyện đi tạp huyết là có thể khôi phục huyết mạch. Ta truyền cho ngươi một môn Thiên Hồ Chứng Đạo Pháp, ngươi cứ tu hành theo pháp môn là được.”
Sau màn che, vị nương nương kia nói: “Vị cao nhân đưa ngươi đến đây, chẳng lẽ là Hậu Thổ nương nương?”
Hồ Tiểu Lượng không dám giấu giếm: “Chính là.”
Vị nương nương kia nói: “Hậu Thổ nương nương lại thêm việc cho ta. Ngươi đi đi.”
Một tấm màn trắng xóa như tuyệt ập đến, phủ qua trước mặt Hồ Tiểu Lượng. Khi màn trắng tan đi, chỉ thấy xung quanh non xanh nước biếc, nào thấy cung điện đâu nữa.
Hồ Tiểu Lượng giật mình, vội sờ vào ống tay áo, thấy trúc giản ghi lại Thiên Hồ Chứng Đạo Pháp vẫn còn, lúc này mới an tâm.
Gã quay lại theo đường cũ, trở về miếu Hậu Thổ nương nương, bái tạ nương nương.
Hậu Thổ nương nương cười nói: “Nơi ngươi vừa đến tên là Đồ Sơn, Đồ Sơn nương nương là tiên tổ của ngươi, ngươi có mong cầu, nên sẽ ban phúc cho ngươi.”
Hồ Tiểu Lượng nói: “Ta chưa từng nghe tới danh hiệu Đồ Sơn nương nương, chỉ nghe nói gia tổ xuất thân từ Thanh Khâu.”
Hậu Thổ nương nương nói: “Đồ Sơn nương nương và Nhân Hoàng trị thủy kết làm phu thê, nhưng khi đó Nhân Hoàng chưa phải Nhân Hoàng, đợi sau khi trị thủy, Nhân Hoàng lên ngôi, địa vị phi phàm, không thể cưới lại hồ nữ. Nàng một mình ở Đồ Sơn ngàn năm, dần dần sinh oán niệm. Nhân Hoàng lập Đại Hạ, sau đó khi Nhân Hoàng cuối cùng của Đại Hạ cầm quyền, trong Hiên Viên Mộ có cửu vĩ hồ xuất hiện, hóa thành giai nhân tuyệt thế, phá hủy giang sơn Đại Hạ, báo thù cho tổ tiên năm xưa.”