Đông Xưởng lập công 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trong gian nhà cũ của Phùng gia, mấy thái giám trẻ tuổi nghênh đón, đến tiền sảnh, Phùng thái giám ngồi xuống dặn dò: “Các ngươi lập tức đi triệu tập cao thủ Đông Xưởng, liên lạc với thế lực Đông Xưởng ở các nơi. Tây Ngưu Tân Châu chúng ta sắp có Chân Vương rồi.”

Mấy thái giám vâng dạ, vội vàng lên đường.

Đông Xưởng vốn là nha môn tình báo quan trọng nhất của triều đình, có thủ đoạn của mình, trong thời gian ngắn có thể liên lạc với cao thủ Đông Xưởng các nơi.

Phùng thái giám vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa lẳng lặng chờ đợi.

Đến chạng vạng tối, trong hẻm đá xanh đột nhiên tĩnh lặng, vốn dĩ còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con đá cầu đùa giỡn, tiếng nữ nhân đứng ngoài cửa bàn tán, tiếng nam nhân say rượu lớn tiếng ồn ào, tiếng ho khan của người già, hôm nay lại đột nhiên lặng ngắt như tờ. Tiếng mở cửa vang lên, hai bóng người cao lớn từ ngoài cửa đi tới, đến tiền sảnh thì “bịch” hai tiếng quỳ xuống đất.

Phùng thái giám mở to mắt, cười nói: “Bạch Tứ Hải, Nhạn Sương Thiên, quả nhiên các ngươi đã đến.”

Hai nam nhân quỳ trên mặt đất chính là nghĩa tử Bạch Tứ Hải và Nhạn Sương Thiên của lão, cũng là thái giám, nhưng lúc trước ở Tây Kinh, hai người ủng hộ công tử đối phó với Trần Thực nên bị cách chức.

Bạch Tứ Hải dập đầu nói: “Nghĩa phụ đối với chúng con ân trọng như núi, con chưa thể dưỡng lão báo hiếu cho nghĩa phụ, thật sự áy náy! Đặc biệt đến tạ tội!”

Hắn dập đầu thật mạnh, đầu va xuống đất kêu “thùng thùng“.

Nhạn Sương Thiên cũng dập đầu bên cạnh, nức nở nói: “Vốn dĩ hai người chúng con vào cung làm tiểu thái giám, không quyền không thế, toàn bộ nhờ nghĩa phụ bồi dưỡng, dạy chúng con đọc sách biết chữ, dạy chúng con tu hành. Không có nghĩa phụ sẽ không có hai người chúng con hôm nay! Mà chúng con vô liêm sỉ, nhiều lần đối nghịch với nghĩa phụ, vứt lương tâm cho chó gặm!” Hắn dập đầu còn vang hơn Bạch Tứ Hải.

Phùng thái giám cười tủm tỉm nhìn bọn họ, nói: “Các ngươi biết sai có thể sửa, ta còn so đo chuyện các ngươi đã phạm phải trước đây làm gì? Dù sao cũng là con ngoan của ta, đứng lên đi.”

Bạch Tứ Hải nước mắt giàn giụa, nức nở nói: “Con không dám đứng lên! Vừa nghĩ tới việc tự tay tiễn nghĩa phụ lên đường, con lại càng hối hận!”

Nhạn Sương Thiên khóc nói: “Nghĩa phụ, người cả đời anh minh, vì sao lại tạo phản? Hôm nay, chúng con không thể không đại nghĩa diệt thân!”

Nụ cười trên mặt Phùng thái giám nở rộ, nói: “Con ngoan, không hổ là con trai ngoan của ta.”

Bạch Tứ Hải lau đi nước mắt ngẩng đầu cười nói: “Đó là nghĩa phụ dạy tốt.”

Phùng thái giám thở dài nói: “Ta dạy các ngươi đọc sách biết chữ mà quên dạy các ngươi làm người như thế nào, là lỗi của ta. Nếu các ngươi có thể lạc đường biết quay lại, cùng ta đến Tân Hương đế đô, phụ tá Chân Vương, làm việc cho Chân Vương, ta vẫn có thể bảo đảm các ngươi vinh hoa phú quý.”

“Nghĩa phụ rốt cuộc đã già rồi, bằng không sao lại hồ đồ đến vậy?”

Nhạn Sương Thiên nói: “Triều đình họ Chu, không phải họ Trần!”

“Sáu ngàn năm rồi, họ Chu ở đâu?”

Phùng thái giám vỗ bàn giận dữ nói: “Kẻ nắm giữ triều chính là mười ba đại gia tộc, không phải họ Chu! Mười ba thế gia không có danh Chân Vương mà làm chuyện của Chân Vương, chính là vượt quyền, chính là mưu phản!”

Lão ta vô cùng đau đớn: “Ta dạy các ngươi đọc sách, dạy các ngươi tu hành, là để các ngươi hạn chế quyền lực của mười ba thế gia, không phải để các ngươi thông đồng với bọn họ! Có phải lão tử cắt 'cái đó' của các ngươi không? Sai! Là mười ba thế gia! Chúng ta buộc phải cắt 'cái đó' mới có thể hạn chế quyền lực của bọn chúng!”

Lão ta tức giận đến run người, đứng lên: “Bạch Tứ Hải, Nhạn Sương Thiên, ta biết hai người các ngươi vẫn còn thế lực trong Đông Xưởng, nhất cử nhất động của ta không thể giấu được các ngươi. Cho nên ta cố ý thả tin tức ra, chính muốn mượn cơ hội này, quét sạch những kẻ không nghe lời trong Đông Xưởng.”

Nhạn Sương Thiên và Bạch Tứ Hải liếc mắt nhìn nhau, hai người chậm rãi đứng dậy, Bạch Tứ Hải trong lòng bi thương, nức nở nói: “Nghĩa phụ, chúng con đến giết người, cũng là vì nghĩ cho Đông Xưởng, nghĩa phụ đừng trách chúng con!”

Hắn còn chưa dứt lời đã ngang nhiên ra tay!

Hắn tu luyện Thái Âm Linh Bảo Chân Kinh, là công tử truyền thụ, công pháp này nội luyện lục phủ ngũ tạng, các loại phù lục khắc lên người mình, tôi luyện bản thân như pháp bảo, thậm chí còn phải dùng máu chó đen, dâng hương cho mình. Tu luyện đến cảnh giới cao thâm, bản thân có thể biến hình, hóa thành các loại pháp bảo đao thương kiếm kích khác nhau, uy lực kinh người. Nhạn Sương Thiên cũng tu luyện Thái Âm Linh Bảo Chân Kinh, hai người bọn họ vốn tu luyện công pháp khác nhưng sau khi công tử truyền thụ cho bọn họ môn công pháp này, hai người bèn chủ tu Thái Âm Linh Bảo Chân Kinh.

Bạch Tứ Hải tung người nhảy lên, người ở giữa không trung hóa thành một cái đỉnh lớn, lấy không gian bên trong đỉnh làm Hư Không đại cảnh, trong đỉnh nhật nguyệt chìm nổi, tinh quang mờ mịt, vách đỉnh hiện ra các loại phù triện hoa văn huyền diệu khó lường, như từng vị Thần linh đứng ở trên vách đỉnh.

Đại đỉnh cao mấy chục trượng, gào thét chuyển động, mang theo uy năng hùng hồn tấn công về phía Phùng thái giám. Uy lực của đỉnh này lan tỏa, phòng ốc bốn phía răng rắc nổ tung, mặt đất rạn nứt, tất cả sắp hóa thành bột phấn.

Phùng thái giám dừng chân, thả Hư Không đại cảnh của mình ra, lập tức bao phủ cả đại đỉnh và Nhạn Sương Thiên.

Đại đỉnh đánh tới, Phùng thái giám đưa tay bổ ra một vệt thanh hồng, ngăn cản đỉnh này, thanh hồng bị chấn nát bấy, Phùng thái giám bị chấn động thân hình bay lên phía sau, bàn tay nhẹ nhàng hạ xuống trên đại đỉnh, đại đỉnh ầm ầm chấn động, đột nhiên biến thành một thanh kiếm sắc bén, kiếm quang lấp lóe, từng luồng kiếm quang chỉ thẳng các khớp xương toàn thân Phùng thái giám, kiếm pháp tinh diệu vô cùng, cái gọi là đầu bếp róc thịt bò cũng chỉ như thế. Phùng thái giám liên tục lui về phía sau tránh né, thi triển một môn chỉ pháp, chỉ pháp cực kỳ tinh tế, như nữ tử xuyên kim luồn chỉ, mang theo từng tia âm nhu, lại luôn dùng chỉ lực đánh vào thân kiếm trong thời điểm mấu chốt.

Lão tránh xa thành thị, càng lên càng cao.

“Để ta!”

Nhạn Sương Thiên cười ha hả, phi thân lên, hóa thành một thanh nhạn linh đao, trường đao từ trên không trung chém xuống, cùng với trường đao là ngàn vạn đao quang, như Quan Âm nương nương đổ Ngọc Tịnh bình, ánh đao trút xuống.

Phùng thái giám tránh ánh đao loé sáng, lại thấy trường đao hóa thành Phong Hỏa luân đâm vào người lão, va chạm liên tiếp, đánh Phùng thái giám bay ra hơn mười dặm.

Phùng thái giám vừa mới đứng vững thân hình, dập tắt lửa trên người, Bạch Tứ Hải và Nhạn Sương Thiên biến thành pháp bảo lại đánh tới.

Phùng thái giám làm gì chắc đó, thi triển hết sở học cả đời, ra sức ngăn cản công kích từ hai người. Nhưng Thái Âm Linh Bảo Chân Kinh thật sự tinh diệu, đạo pháp sở học của Phùng thái giám tuy nhiều, nhưng cũng so ra vẫn kém hình thái pháp bảo hai người biến hóa.

Lão liên tục bị thương, thể lực càng ngày càng không bằng trước.

“Nghĩa phụ, người già rồi!”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters