๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Chủ nhân?”
Trong lòng Trần Thực giật thót: “Không phải nương nương nói Phù Tang thụ không có chủ nhân à... Phải rồi, nương nương đâu có nói Thiên Tằm không có chủ nhân.”
Hắn mặc kệ tất cả, một mình nâng phiến lá dâu lớn trăm mẫu, nhanh chóng bay về phía chiếc thuyền lá liễu của Hậu Thổ nương nương. “Ta bị người ta trộm mất rồi?”
Tiểu cô nương tóc trắng kia chớp mắt: “Vậy, ta có nên kêu la lên, tỏ vẻ kẻ làm nô tài này trung thành tận tâm với chủ nhân không? Chủ nhân mà biết ta kêu la, liệu có đối tốt với ta hơn không?”
Nghĩ đến đây, nàng hạ quyết tâm, không kêu la nữa.
“Đổi chủ khác, chắc không tệ hơn trước kia đâu.” Nàng thầm nhủ.
Trần Thực giơ cao lá dâu, đáp xuống thuyền.
“Nương nương, đây là Thiên Tằm à?” Hắn hỏi.
Hậu Thổ nương nương ngắm nghía tiểu cô nương tóc trắng, cười nói: “Đúng là Thiên Tằm này.”
Trần Thực đặt lá dâu xuống biển, rồi đi thẳng đến Phù Tang thụ, tiếng nói vọng lại: “Nương nương cứ cất giữ nàng, ta đi một lát rồi về!”
Hậu Thổ nương nương và tiểu cô nương tóc trắng đều kinh ngạc, lát sau, Trần Thực lao thẳng về, nâng một chồng lá dâu non dày cộp vừa mới nhú.
Hắn lên con thuyền lá liễu, cười nói: “Dù sao cũng là ta trộm, sợ nàng đói nên hái nhiều một chút.”
Tiểu cô nương tóc trắng nhìn hắn, có phần kinh ngạc: “Tên trộm này tâm địa không tệ.”
Hậu Thổ nương nương nhặt phiến lá dâu kia lên, nó lập tức thu nhỏ lại, hóa thành lá dâu bình thường, rơi vào lòng bàn tay nàng: “Lá Phù Tang quá lớn, một chiếc là đủ nuôi lớn nàng rồi, không cần nhiều vậy đâu.”
Trần Thực nhìn lá dâu trong lòng bàn tay nàng, thấy trên đó có một túp lều tranh nhỏ xíu, tiểu cô nương tóc trắng đứng trước lều, ngước nhìn bọn họ, bĩu môi, như đang giận Hậu Thổ nương nương chê nàng ăn ít.
“Chúng ta đi mau! Thiên Tằm bị trộm, chủ nhân của nó nhất định sẽ phát hiện ra.”
Hậu Thổ nương nương ném lá dâu cho hắn, Trần Thực vội vàng đỡ lấy, sợ tiểu cô nương tóc trắng rơi xuống biển. Nàng nhỏ bé thế này, rơi xuống biển thì khác nào mò kim đáy bể.
Hậu Thổ nương nương phát động chiếc thuyền lá liễu, thuyền xé gió lướt đi, quay về đường cũ.
Họ vừa đi, trên Phù Tang thụ đã có động tĩnh, hai tiên tử áo trắng từ trong cung điện trên ngọn cây bay ra, cười nói bay về phía lá dâu của Thiên Tằm.
Một người chợt kêu lên: “Lá dâu và Thiên Tằm đâu rồi?”
Hai nàng hốt hoảng tìm kiếm khắp nơi, vẫn không thấy, mồ hôi lạnh túa ra.
“Lá dâu cũng bị trộm nhiều quá!”
“Thiên Tằm này là bảo vật Tiên Quân dùng để vượt khai kiếp, giờ bị trộm mất, làm sao đây?”
Hai nàng bối rối, bàn nhau rồi bay vào cung, đốt hương cầu khấn.
Chẳng bao lâu, một vị tiên quân dung mạo tuấn tú giáng lâm, đến Ngọc Chân cung trên Phù Tang thụ, hai nàng vội quỳ xuống, tâu: “Thiếp thân tu hành trong cung, sơ sót một lát, Thiên Tằm đã bị trộm mất. Xin Tiên Quân trách phạt!”
Tiên quân kia khá kinh ngạc: “Đây là nơi Kim Ô vẫn lạc, mọc ra Phù Tang thụ, ta tìm được gốc bảo thụ này, lại tìm được Thiên Tằm, dùng cây này nuôi tằm, mong nhờ nó vượt qua khai kiếp. Việc này vốn vô cùng bí mật, ai lại biết nơi xa xôi này còn có bảo vật như vậy? Ai lại nhắm vào ta?”
Y càng nói càng giận, mặt lộ sát khí, cười lạnh: “Đoạt Thiên Tằm của ta, rõ ràng muốn ta vẫn lạc trong khai kiếp! Thù này, hận này, quyết không thể tha thứ!”
Y bấm ngón tay tính toán, nhưng không tính ra được gì, khẽ cau mày: “Lẽ nào có kẻ làm xáo trộn Thiên Cơ? Hay là khai kiếp sắp đến, nhân quả hỗn loạn?”
Y lại tính toán một hồi, vẫn không ra, bèn dặn hai nàng: “Thiên Tằm sắp lột xác, sẽ ăn càng ngày càng nhiều, kẻ trộm tằm không nuôi nổi nó, nhất định sẽ quay lại hái lá dâu. Các ngươi cẩn thận một chút, gần đây Huyền Hoàng hải không yên ổn, nhiều kẻ chẳng coi ai ra gì. Ta nghe nói Khô Vinh thượng tiên có một gốc Bất Tử tiên thụ, cũng bị người ta nhắm vào, không biết từ đâu chui ra một con Thanh Dương gặm trụi cả cây.”
Hai nàng kinh hãi: “Có tra ra là ai không?”
Tiên Quân lắc đầu: “Không có. Thanh Dương kia không biết vì sao lại vào được thế giới của Khô Vinh thượng tiên, gặm trụi Bất Tử tiên thụ trước bao nhiêu người. Bất Tử tiên thụ kia cũng là bảo vật vượt khai kiếp, đâu phải chuyện đùa. Thiên Tằm của ta cũng vậy. Xem ra có kẻ nhắm vào chúng ta, cướp đoạt bảo vật để vượt kiếp.”
Trong mắt hắn lóe lên sát khí: “Kẻ trộm bảo tằm của ta nhất định sẽ quay lại trộm lá dâu. Gặp được kẻ đó, các ngươi báo ngay cho ta, ta phải xem xem ta có thù oán gì với hắn!”
Hai nàng vâng dạ.
Tiên Quân rời đi.
Trên chiếc thuyền lá liễu, Trần Thực nhìn chằm chằm vàp lá dâu, tiểu cô nương tóc trắng đã hiện nguyên hình, là một con tằm béo tròn trắng muốt, đeo vòng cổ lôi xích, đến bên lá dâu, gặm lá.
Nàng như bị lời nói của Hậu Thổ nương nương kích thích, ra sức ăn lá dâu, muốn chứng tỏ với nương nương là nàng ăn rất khỏe.
Hậu Thổ nương nương ho khan một tiếng. Trần Thực đang xem đến mê mẩn, ngước mắt nhìn, Hậu Thổ nương nương tươi cười, không có vẻ gì là bệnh tật.
Trần Thực thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn Thiên Tằm.
Hậu Thổ nương nương lại ho khan, Trần Thực quan sát Thiên Tằm nãy giờ, nàng ho không ngừng.
Trần Thực chớp mắt, chợt tỉnh ngộ, lo lắng hỏi: “Mẹ nuôi, người không khỏe ở đâu à? Mà mẹ nuôi này, không phải người bảo Phù Tang thụ là vô chủ à? Rõ ràng ta nghe Thiên Tằm nói nàng có chủ nhân!”
Hậu Thổ nương nương lập tức ngừng ho, có phần đắc ý cười nói: “Bổn cung nói Phù Tang thụ là vô chủ, chứ đâu có nói Thiên Tằm là vô chủ. Bệ hạ đừng vu oan cho ta.”
Trần Thực đấm ngực giậm chân, ảo não vô cùng.
Hậu Thổ nương nương càng đắc ý, cười nói: “Ai bảo ngươi không hỏi rõ ràng đã ra tay? Giờ Thiên Tằm cũng đoạt được rồi, coi như đắc tội người ta. Nhưng ngươi yên tâm, bản lãnh khác mẹ nuôi không có, chứ bản lĩnh làm rối loạn nhân quả thì cũng được. Tần Tiên Quân tính không ra ngươi đâu.”
“Tiên Quân?” Trần Thực mặt mày biến sắc, càng thêm ảo não: “Tự dưng có thêm một kẻ thù, chỉ sợ ta ăn không ngon ngủ không yên! Không được, ta phải sớm xây một tòa lăng mộ Chân Vương, kẻo chết trong tay Tần Tiên Quân, thây thối rữa mà lăng mộ còn chưa đào xong.”
Hậu Thổ nương nương vội nói: “Ngươi cứ yên tâm, Tần Tiên Quân tuyệt đối không tìm được ngươi đâu. Hắn có bao nhiêu bản lĩnh, ta biết rõ lắm.”
Trần Thực nửa tin nửa ngờ: “Hắn có bao nhiêu bản lĩnh?”
“Gần như Thiên Tôn.” Trần Thực mặt xám như tro, ủ rũ, lẩm bẩm một mình, như người mất trí.
Hậu Thổ nương nương vội an ủi hắn vài câu, Trần Thực mới dần thôi suy sụp.
Hậu Thổ nương nương cười nói: “Ta không vô duyên vô cớ bảo ngươi trộm Thiên Tằm của hắn, năm xưa hắn đắc tội với ta, nên mới có phúc báo hôm nay.”
Trần Thực hỏi: “Mẹ nuôi, hắn đắc tội với người thế nào?”
“Chuyện nhỏ trước khi hắn thành tiên thôi.” Hậu Thổ nương nương không nói rõ, nói: “Ngươi đừng ủ rũ nữa, Thiên Tằm này là bảo vật mà Tần Tiên Quân vất vả lắm mới tìm được, làm cánh tay đắc lực giúp hắn vượt khai kiếp. Ngươi có Thiên Tằm, sau này khai kiếp sẽ có sáu bảy phần chắc chắn.”
Trong lòng Trần Thực khẽ động, nhìn Thiên Tằm trên lá dâu.
Nàng đã ăn đến căng tròn, lại hóa thành bé gái tóc trắng, ưỡn bụng, tập tễnh đi về phía nhà tranh.
“Thiên Tằm này có thể vượt khai kiếp thật à?” Trần Thực càng nhìn càng không tin.
“Cô nương tên gì?” Hắn hỏi.
Cô bé tóc trắng đến trước nhà tranh, đun nước pha trà, tiện thể tiêu hóa, ngẩng lên nói: “Ta tên Tằm Nhi, chủ nhân đời trước gọi ta như vậy. Chủ nhân cứ gọi ta là Tằm Nhi.”
Trần Thực lắc đầu: “Ta không phải chủ nhân của ngươi, ta chỉ cần tơ tằm ngươi nhả ra thôi. Mẹ nuôi, người có thể giải cứu nàng không?”
“Chuyện này đơn giản.”