Thanh Viên đạo nhân 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Thiên Tôn muốn biết tung tích những nơi này?”

Trần Thực hơi ngẩn người, lẽ nào hắn muốn Tà hóa thế giới khác?

Hắn đi tới trên thuyền, quan sát tỉ mỉ chiếc thuyền gỗ này.

Thuyền gỗ cũng là một món pháp bảo, cùng xiềng xích trói buộc Thanh Viên đạo nhân là một thể, khó trách đạo nhân này không thể thoát thân.

“Bảo vật này có thể chống lại ma quái xâm nhập, mỏ neo có thể chém giết ma quái, là bảo vật khó được. Muốn giải cứu đạo nhân, chỉ sợ cần dùng tiên kiếm mới có thể chặt đứt xiềng xích. Trên người ta chỉ có Thái Ất Tích Ma toa, không biết có thể chặt đứt xiềng xích hay không.”

Trần Thực khẽ động tâm niệm, tế lên Thái Ất Tích Ma toa. Bảo vật này do chín mươi chín thanh tiên kiếm hợp thành, có thể làm xe kéo phi thiên nhập địa, cũng có thể làm Tiên khí nghênh địch.

Hắn phátđộng chín mươi chín thanh tiên kiếm, kiếm quang như thủy ngân từ không trung trút xuống, nối thành một đường, lần lượt chém lên xiềng xích, đến kiếm thứ tám thì chặt đứt xiềng xích.

Thanh Viên đạo nhân đã sớm sức cùng lực kiệt, thân thể mềm nhũn ngã xuống.

Trần Thực thầm vận pháp lực, nâng đạo nhân lên, đặt ở trên con thuyền lá liễu, lại lấy linh dược từ một mẫu ba sào đất trước ngôi miếu nhỏ sau đầu, cho đạo nhân ăn vào.

Thanh Viên đạo nhân khôi phục chút khí lực, vội vàng cảm tạ.

“Thuyền này chắc là pháp bảo của Thiên Tôn, vẫn nên hủy sớm một chút!”

Ánh mắt Trần Thực lấp lóe, tế lên Tích Ma toa, đang muốn đánh nát chiếc thuyền này, Thanh Viên đạo nhân vội nói: “Khoan đã! Chiếc thuyền này không phải của Thiên Tôn, mà là bảo vật ta dùng để vượt biển! Ta có được bảo vật này ở Đông Thắng Thần Châu, ngồi thuyền vào biển, toàn nhờ có nó, để ta có thể sống sót trên biển.”

Trần Thực dò hỏi: “Đạo nhân đắc tội Thiên Tôn như thế nào?”

“Ta chưa từng đắc tội hắn.”

Thanh Viên đạo nhân lắc đầu đáp: “Năm đó ta từ Tây Ngưu Hạ Châu tới đây, chính là thời kỳ cuối của Đại Thương. Thương Vương thấy ta từ nơi khác tới, rất coi trọng, thiết yến khoản đãi. Sau đó Tai biến bộc phát, ta tham dự kiến tạo Dốc Tuyệt Vọng.”

Trần Thực trong lòng chấn động, đạo nhân này vậy lại trải qua Tai biến hoàn chỉnh của thời đại Đại Thương!

Trần Thực từng gặp rất nhiều dân Thương, nhưng đều không biết tường tận về đoạn lịch sử đó. Quỷ tộc Thiên Trì quốc cũng là hậu duệ dân Thương, chỉ còn lại một ít truyền thuyết hư hư thực thực. Tiểu Đoạn tiên tử là Tiên nhân thời đại Đại Thương, do tự phong ấn từ sớm nên không biết gì về biến hóa bên ngoài.

Thanh Viên đạo nhân thở dốc một lát, lấy xiềng xích buộc thuyền gỗ ở đuôi con thuyền lá liễu.

Hậu Thổ nương nương phát động con thuyền lá liễu, hai chiếc thuyền chạy không nhanh không chậm về phía Tây Ngưu Tân Châu.

“Ân công, chúng ta đi đâu vậy?” Thanh Viên đạo nhân hỏi.

“Trở về Tây Ngưu Tân Châu.”

Thanh Viên đạo nhân sắc mặt khẽ biến, có phần do dự, hiển nhiên không muốn trở về.

Nhưng hiện giờ tu vi của y đã hao tổn gần hết, một mình trong Hắc Ám chi hải này, chỉ sợ không kiên trì được bao lâu sẽ chết dưới vuốt của ma quái. Vì an toàn, y chỉ có thể trở về Tây Ngưu Tân Châu.

Trần Thực dò hỏi: “Đạo nhân, năm đó lúc Đại Thương Tai biến đã xảy ra những chuyện gì?”

Thanh Viên đạo nhân phát động đạo pháp, hong khô y phục ướt sũng trên người. Y phục của y bị nước biển ngâm, sau khi khô, phía trên đều là hạt muối nhỏ bé, trắng xóa.

Tàm Nhi không biết đây là vật gì, cầm lên một ít liếm thử, mặt nhăn nhó: “Mặn! Đắng!”

Thanh Viên đạo nhân đáp: “Khi ta tới Tây Ngưu Tân Châu, đã bị phồn hoa nơi đây làm cho kinh ngạc. Nơi này thể nói là địa linh nhân kiệt, vật báu đầy rẫy. Trên bầu trời bồng bềnh từng tòa tiên sơn, trên tiên sơn có Tiên nhân cư trú, từng vòng tròn vô cực treo ở trên không trung tiên sơn, bên trong chính là tiểu thế giới do Tiên gia hợp đạo mà thành. Tiên nhân nơi đây không phi thăng, ở lại nhân gian, khiến cho nhân gian cũng như Tiên giới. Trên trời cao, còn có Thần giới, chính là Huyền Điểu Thiên Đình của Đại Thương, nơi ở của các loại thần linh, đều là tổ tiên của người Thương.”

Y từ tốn kể lại, miêu tả một thời đại tu chân cực kỳ hưng thịnh.

Trong thời đại này, trên có Thần giới, dưới có tiên phàm chung sống, lại có triều đình Đại Thương trị thế, trong triều đình là các loại thần nhân kế thừa Vu Tế đạo văn.

Mà bách tính định cư ở đây cũng đều có chức trách của mình, hết thảy trật tự ngay ngắn.

“Thương Vương nghe nói ta từ nơi khác tới, vì thế thiết yến khoản đãi, hỏi ta đến từ nơi nào. Ta nói rõ sự thật, Thương Vương nghe nói ta đã từng đi qua cố hương của hắn, hết sức kích động, hỏi thăm phong thổ dân tình, mắng nhiếc người Chu bội tín. Thương Vương nói, bọn họ là tội dân. Ta định hỏi nguyên do thì sự tình bỗng phát sinh.”

Thanh Viên đạo nhân nói: “Mặt trời chuyển sang màu đỏ, đỏ tươi như một đống thịt treo trên không trung, gây ra hỗn loạn rất lớn. Thương Vương nói bọn họ đã sớm phát hiện dị biến của thiên tượng, đầu tiên là bầu trời đêm, từng ngôi sao biến mất. Khi đó, hắn phái rất nhiều Tiên nhân bay ra khỏi nơi đây, tiến vào vũ trụ xem xét, đều không trở về. Ba ngày sau, mặt trời biến mất. Bảy ngày sau, ánh trăng cũng biến mất. Tiếp theo là các Tiên nhân tập thể Tà hóa, Tai biến, Ách biến.”

Y đã trải qua trận Tai biến kia.

Thương Vương thi triển tu vi vô cùng cường đại, trấn áp Tà hóa của bản thân, truyền âm thiên hạ, để tất cả Tiên nhân phá vỡ tiểu thế giới của mình, tự phong ấn, chờ đợi hắn giải cứu.

Hắn tế tự Đại Thương Huyền Điểu Thiên Đình trước tiên, dẫn tới rất nhiều Tổ Tiên thần linh diệt trừ những Tiên nhân Tà hóa kia.

Do Thanh Viên đạo nhân còn chưa phải Tiên nhân nên không bị tà khí đồng hóa.

Tai biến ở các nơi ùn ùn kéo đến, dân Thương tử thương vô số, bầu trời thi thoảng bị cơ nhục bao phủ, vô số xúc tu cơ nhục từ trên không trung buông xuống, tham lam vuốt ve mặt đất, cuốn đi tất cả mọi thứ trên mặt đất.

Thương Vương dẫn đầu Tổ Tiên thần bình loạn bốn phía, lại nhìn thấy rất nhiều dân Thương may mắn còn sống sót dần dần bị tà khí đồng hóa.

Hơn nữa, từ ngày nhật nguyệt biến mất, giới hạn của hai giới âm dương cũng càng ngày càng mơ hồ, cõi âm và dương gian hòa làm một thể, dân Thương dần dần chuyển biến thành Quỷ tộc.

“Đại Thương thiên hạ đại loạn, ta vì giữ mạng, chỉ có thể chạy ngược chạy xuôi theo Thương Vương.”

Thanh Viên đạo nhân nói: “Bản thân Thương Vương chính là một đại cao thủ, bên người cũng có nhiều cao thủ, trong đó có một người tên là Vu Khế, thực lực mạnh nhất. Nhưng đối mặt với biến cố lần này, bọn họ cũng đều chân tay luống cuống, không biết nên làm thế nào cho phải.”

Theo từng cường giả bên cạnh Thương Vương Tà hóa, những cường giả còn lại cảm thấy sinh tồn vô vọng, lại hy vọng lưu lại truyền thừa, phong ấn từng món Tiên khí, lưu lại trong thiên địa, mong có một ngày có thể mượn nhờ những Tiên khí này lưu lại truyền thừa.

“Thương Vương chinh chiến tứ phương, bình định Tai biến Ách biến của thiên hạ, người bên cạnh lại chẳng còn bao nhiêu.”

Thanh Viên đạo nhân thở dài: “Hắn suy nghĩ khổ sở, tìm tòi đối sách, nghĩ đến tóc bạc trắng. Ta vốn định mời Vu Khế hộ tống ta đi bờ biển, rời khỏi giới này, có lẽ có thể mang theo một bộ phận dân Thương, tớimột thế giới khác sinh sôi nảy nở. Ngày lên đường, Thương Vương đột nhiên cười ha hả, nói hắn đã nghĩ ra. Hắn nghĩ ra biện pháp giải cứu giới này.”

Trong lòng Trần Thực hơi chấn động, biết rõ cách Thương Vương nghĩ ra là gì.

“Ta không rời đi, cùng với những người Thương may mắn còn sống sót bắt đầu xây dựng Dốc Tuyệt Vọng. Ngày Dốc Tuyệt Vọng xây dựng xong, Thương Vương đi tới tế đàn. Trước kia hắn đều dùng người khác làm tế phẩm, ngày đó, hắn coi mình là tế phẩm, tế lên Nguyên Thần của mình.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters