๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Đây là Ma Hoàng?”
Đám người Hề Tiên nhân, Bình Tiên nhân không nhịn được cười ha hả, Bình Tiên nhân nói: “Trần Thực kia tuổi còn trẻ, mới mười tám thôi, còn chưa từng hợp đạo, sao có thể là Ma Hoàng khiến Thiên Tôn cũng kiêng kỵ? Phong sư huynh, quả nhiên ngươi đã mất trí rồi.”
Hề Tiên nhân nói: “Ngươi đã bị Tà hóa rồi! Mau theo ta về Dốc Tuyệt Vọng, vẫn còn kịp cứu chữa!”
Trần Thực nghi hoặc nhìn những kẻ này. Phong Nhược Đồng thì hắn không lạ lẫm gì, hai người từng gặp mặt vài lần, Trần Thực hết sức khâm phục Phong Nhược Đồng. Nhưng lần này Phong Nhược Đồng lại trói nhiều người đến cầu kiến hắn khiến hắn có phần khó hiểu. Hai người tuy không phải kẻ thù nhưng quan hệ cũng chưa tốt đến mức này.
Phong Nhược Đồng nói: “Thiên Tôn sát hại Khấu Tiên nhân và Chung Vô Vọng, việc này bệ hạ có biết hay không?”
Trần Thực gật đầu: “Chung Vô Vọng đã đến gặp ta, báo cho ta việc này. Thiên Tôn chính là đầu sỏ gây nên thiên địa Tà biến.”
Bốn vị Tiên nhân ngây người, chợt Bình Tiên nhân kêu lên: “Ngậm máu phun người!”
Hề Tiên nhân nói: “Phong sư huynh, hắn là Ma Hoàng, đang phỉ báng Thiên Tôn, đừng tin hắn!”
Phong Nhược Đồng làm ngơ, nói: “Thiên Tôn bị chúng ta đả thương, đang dưỡng thương ở Dốc Tuyệt Vọng, hiện giờ là thời cơ tốt nhất để trừ khử hắn. Nếu chúng ta có thể liên thủ, giết vào Dốc Tuyệt Vọng, nhất định có thể diệt trừ hắn!”
Trần Thực như cười như không: “Chỉ bằng các ngươi, một đám Tiên nhân hợp đạo ở Chân Thần đạo tràng này thôi à? Hay là bằng ta, một tu sĩ Luyện Thần cảnh nho nhỏ? PhongTiên nhân, ý tưởng của ngươi rất hay đấy, nhưng chỉ cần các ngươi để lộ việc biết thân phận của Thiên Tôn, thì ngay sau thời khắc đó các ngươi sẽ không còn là Tiên nhân nữa. Thiên Tôn diệt trừ tiểu thế giới hợp đạo của các ngươi dễ như trở bàn tay. Để ta dẫn ngươi đi gặp một người, hắn sẽ cho ngươi biết ý tưởng của ngươi nguy hiểm đến mức nào.”
Phong Nhược Đồng khẽ ngẩn người rồi đi theo Trần Thực.
Đám Thiên đạo Hành giả bên cạnh hắn xách đám người Hề Tiên nhân lên, rảo bước đuổi theo bọn họ.
Chẳng bao lâu, bọn họ đi tới một tòa trạch viện trong Hoàng thành, Trần Thực gõ cửa, bên trong vang lên một giọng nói: “Ai đó? Chờ một chút.”
Cánh cửa mở ra, Phong Nhược Đồng nhìn đạo nhân mở cửa kia, không khỏi ngây người, đột nhiên la lên thất thanh: “Thanh Viên đạo trưởng, chẳng phải ngươi đã rời khỏi thế giới này rồi à?”
Thanh Viên đạo nhân nhìn thấy Phong Nhược Đồng, lộ vẻ nghi hoặc, hỏi: “Ngươi là ai?”
“Ta là Phong Nhược Đồng!” Phong Nhược Đồng mừng rỡ nói: “Ngươi không nhớ ta à? Phải rồi, khi đó ta còn nhỏ lắm, mới mười mấy tuổi thôi! Hiện giờ ta đã một vạn bốn ngàn tuổi rồi! Ngươi còn từng dạy ta tu hành nữa mà!”
Thanh Viên đạo nhân nhớ ra hắn, vừa mừng vừa sợ, cười nói: “Ngươi là người Thương kia à! Ta nhớ ngươi rồi, lúc ta xây Thiên Đạo thành ngươi đã chạy tới làm việc. Ngươi suýt nữa đã biến thành Quỷ tộc! Sau đó ta đưa ngươi tới Dốc Tuyệt Vọng, ngươi vẫn ở lại Dốc Tuyệt Vọng à?”
Phong Nhược Đồng nhìn thấy cố nhân, đặc biệt đối phương còn là trưởng bối của hắn, không khỏi mừng rỡ như điên, như trở lại thời thơ ấu, nói: “Đúng là ta, người Thương kia đây! Sau khi ngươi rời đi ta bèn ở lại Dốc Tuyệt Vọng, sau đó thành Tiên nhân của Dốc Tuyệt Vọng! Thanh Viên đạo trưởng, những năm qua ngươi đã đi đâu vậy?”
Thanh Viên đạo nhân thở dài, nói: “Ta bị Thiên Tôn cầm tù, ép ta giao ra tung tích của Tây Ngưu, Đông Thắng, Nam Chiêm, Bắc Cự tứ đại Thần Châu, ta biết rõ nếu ta nói ra thì chắc chắn phải chết. Hắn không làm gì được bèn trói ta lại, ném ra ngoài thiên ngoại. Sau đó, may mắn gặp được Chân Vương bệ hạ, ta mới có thể chạy thoát.”
Hắn lại thở dài, lộ vẻ dở khóc dở cười, nói: “Ta trốn về nơi đây, còn chưa kịp khôi phục bao nhiêu tu vi thì thiên địa Tà biến, hai giới âm dương dung hợp. Thiên Tôn lại tìm đến ta, bắt ta lại, thấy ta vẫn không khai bèn đày ta ra hải ngoại. Ta may mắn, lại được Chân Vương bệ hạ cứu giúp, bởi vậy ta đã đi theo bệ hạ đến nơi này tu dưỡng.”
Phong Nhược Đồng cũng bị cảnh ngộ ly kỳ của hắn làm cho kinh ngạc, trên đời lại có chuyện trùng hợp như thế, Thanh Viên đạo nhân bị Thiên Tôn lưu đày hai lần, cả hai lần đều được Trần Thực cứu.
Thiên ngoại và hải ngoại đều rộng lớn vô ngần, bọn họ có thể gặp nhau cũng là chuyện lạ.
Trần Thực nói: “Năm đó Thanh Viên đạo nhân từng tham gia xây dựng Dốc Tuyệt Vọng, chắc rất quen thuộc ới nơi đó, năm đó Thương Vương hiến tế bản thân, có để lại đại thần thủ hộ Dốc Tuyệt Vọng hay không?”
Thanh Viên đạo nhân nói: “Thương Vương đã để lại mười tám vị đại thần. Dốc Tuyệt Vọng cực kỳ quan trọng, ở nơi đó một là có thể giám sát thiên hạ, trong thời gian ngắn nhất phát hiện ra Ma biến, Tai biến, Ách biến ở các nơi để kịp thời xử trí; hai là có thể chú ý đến tình Trạng Nguyên Thần của Thương Vương, để tế tự kịp thời, tránh cho xảy ra sai sót.”
Đám người Hề Tiên nhân, Bình Tiên nhân đều cau mày.
Công dụng của Dốc Tuyệt Vọng mà Thanh Viên đạo nhân nói tới, có phần khác biệt với những gì Thiên Tôn dạy bọn họ.
Trong miệng Thiên Tôn, Dốc Tuyệt Vọng cũng là để giám sát thiên hạ, nhưng chủ yếu là giám sát thế nhân, xem có hành động gì uy hiếp đến Thiên Ngoại Chân Thần hay không, nếu có bèn lập tức diệt trừ. Về phần Ma biến, Tai biến ở các nơi, phần lớn Dốc Tuyệt Vọng đều giao cho thế nhân tự mình xử trí. Nếu thế nhân không thể xử trí thì sau trăm ngày, Dốc Tuyệt Vọng sẽ điều động thị lực Chân Thần, diệt trừ Ma, Tai, Ách. Về phần những miếu cổ thần linh Hoa Hạ kia, hễ phát hiện là sẽ bị phá hủy, tuyệt đối không đợi đến ngày hôm sau!
Mặc dù bọn họ có phần buồn bực, nhưng đó chính là quy củ của Dốc Tuyệt Vọng.
Hiện tại xem ra, quy củ như lời Thanh Viên đạo nhân nói càng hợp lý hơn.
Trần Thực truy hỏi: “Sau đó, Thương Vương Tử Ngọc chế tạo trường thành thanh đồng, vây khốn Dốc Tuyệt Vọng, Thương Vương Tử Ngọc bị Thiên Tôn giết chết, vậy khi ngươi tiến vào Dốc Tuyệt Vọng, có gặp được mười tám vị đại thần Thương triều kia không?”
Thanh Viên đạo nhân lắc đầu: “Ta chưa từng thấy họ, sau khi ta tiến vào Dốc Tuyệt Vọng chỉ nhìn thấy Thiên Tôn.”
Hắn thoáng chần chờ, nói: “Ta vốn tưởng rằng Thương Vương Tử Ngọc định diệt trừ mười tám vị đại thần, cướp lấy Dốc Tuyệt Vọng, nên ta đến đó là để khuyên giải, nào ngờ mười tám vị đại thần Thương triều đã chết rồi.”
Phong Nhược Đồng hỏi: “Sao ngươi biết bọn họ đã chết?”
Thanh Viên đạo nhân đáp: “Lúc ta cứu Thiên Tôn ra, phát hiện trong Chân Thần đạo tràng, tiểu thiên địa hợp đạo của bọn họ đều đã vỡ vụn, còn thấy thi thể của mấy người trong đó. Chính ta đã mai táng mấy vị đại thần Thương triều này, chôn trong Dốc Tuyệt Vọng. Lúc ta nhìn thấy những thi thể đó đã ý thức được, ta cứu lầm người rồi. Ta vốn định âm thầm rời đi, nhưng đã bị Thiên Tôn nhìn thấu. Hắn nói với ta, hắn chính là Tuần Giang Mục, là đã giết các đại thần Thương triều duy trì trật tự thế gian, giết sạch triều đình Thương Vương. Nếu ta muốn trốn, hắn cũng sẽ giết ta.”
Phong Nhược Đồng nghi hoặc: “Tuần Giang Mục?”
Thanh Viên đạo nhân nói: “Chính là kẻ cầm đầu tạo thành thiên địa Tà biến, phá hủy thời đại Đại Thương.”
Hề Tiên nhân há to miệng, muốn nói lại thôi.