๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Văn đạo nhân nói: “Không thể khinh địch. Lần này chúng ta mang Âm Dương Nhị Khí bình đến đây, trước tiên sẽ phân rõ phải trái với Ngụy Thần Ngụy Vương, nếu không giảng đạo lý được, vậy thì diệt bọn chúng đi.”
Hai vị Tiên nhân Thẩm, Lục đồng loạt gật đầu, trăm miệng một lời: “Diệt bọn chúng!”
Lục Định Ba nói: “Sao những người này đi vào thông báo mà mãi vẫn chưa thấy ra... Đến rồi!”
Sau cửa thành Đế Đô, một tiểu thái giám thở hồng hộc chạy tới, nói: “Ba vị tiên trưởng, Phong Tiên nhân mời ba vị vào! Mời đi theo ta.”
Ba người liếc nhau, cùng nhau cất bước đi theo tiểu thái giám. Lục Định Ba hỏi: “Ngươi vốn là người lương thiện, sao lại tự chịu nhục, đi làm thái giám?”
Tiểu thái giám kia chính là Tiểu Thành Tử, đáp: “Là cha ta thiến. Chẳng phải dạo trước thiên địa Tà biến à. Mọi người đều không sống nổi, cha ta bèn thiến ta, đưa đến chỗ Phùng đại nhân để làm thái giám. Nhưng sau đó nghe nói, Tây Kinh đã bị hủy, không làm thái giám được nữa. Cha ta nói vậy coi như toi công, hỏi Phùng thái giám còn có thể đón về không, Phùng thái giám nói không được. Sau đó có Chân Vương, cho ta một công việc, mỗi tháng có chút bổng lộc để nuôi gia đình. Ba vị tiên trưởng là Thiên đạo Tiên nhân của Dốc Tuyệt Vọng?”
Lục Định Ba gật đầu: “Không sai. Tuy Chân Vương của các ngươi cho ngươi một công việc, nhưng e rằng ngươi làm việc không được lâu đâu, Chân Vương của các ngươi sắp phải quy thiên rồi.”
Tiểu Thành Tử nghi hoặc hỏi: “Vì sao?”
Lục Định Ba cười lạnh: “Bởi vì Chân Vương của các ngươi đã phục sinh Ngụy Thần Hoa Hạ, làm loạn dân tâm, phá hoại xã tắc, Dốc Tuyệt Vọng ta giữ gìn đạo thống Chân Thần, nhất định phải diệt trừ hắn!”
Tiểu Thành Tử càng thêm khó hiểu: “Nhưng khi Tai biến những thần linh Hoa Hạ này đã che chở chúng ta, mang đến ánh sáng và hơi ấm, xua tan quỷ quái, cứu không biết bao nhiêu người. Khi đó, Dốc Tuyệt Vọng ở đâu? Vì sao Dốc Tuyệt Vọng không đến che chở chúng ta? Đợi đến khi thiên hạ thái bình các ngươi lại chạy ra nói những thần linh này là Ngụy Thần, nhất định phải diệt trừ, vậy lúc trước các ngươi đã ở đâu?”
Lục Định Ba trợn mắt, trong lúc nhất thời không biết phải cãi lại như thế nào.
Thẩm Lưu Quân nói: “Dốc Tuyệt Vọng ta muốn bảo vệ chính thống Chân Thần, hương khói của Chân Thần, quyết không thể để cho Ngụy Thần cướp đi. Những Ngụy Thần Hoa Hạ này ban phát ánh sáng và hơi ấm, để các ngươi có thể trồng trọt hoa màu, chỉ là chút ân huệ nhỏ nhoi, dùng để thu mua lòng người, thật ra muốn phá hoại Chân Thần chính thống, để toàn bộ thế giới triệt để bị Tà hóa, tội ác tày trời!”
Tiểu Thành Tử càng không hiểu: “Nhưng, tại sao trong thời kỳ Tai biến, Dốc Tuyệt Vọng lại không đánh thức Chân Thần?”
Thẩm Lưu Quân cứng họng.
Tiểu Thành Tử nói: “Rõ ràng Dốc Tuyệt Vọng đã diệt trừ Giới Thượng Giới, giết nhiều Thiên thần như vậy, dùng nhật nguyệt của bọn họ để hiến tế là có thể thức tỉnh Chân Thần. Nhưng vì sao Dốc Tuyệt Vọng lại không làm như vậy? Rõ ràng các ngươi có thể cứu vớt vô số người, vì sao lại nhìn bọn họ chết thảm? Nếu các ngươi làm như vậy thì cần gì Thần Linh Hoa Hạ?”
Văn đạo nhân nói: “Đây là ý chỉ của Thiên Tôn, chắc chắn Thiên Tôn có thâm ý...”
“Các ngươi không cứu người, còn không cho phép người khác cứu người, còn nói bọn họ tội ác tày trời.” Tiểu Thành Tử nháy mắt. “Sao ta lại cảm thấy, Dốc Tuyệt Vọng các ngươi mới là đại ác nhân?”
Lục Định Ba quát to: “Tiểu thái giám, ngươi đã bị tà khí ô nhiễm rồi! Văn sư huynh, mau tế Âm Dương Nhị Khí bình, tinh lọc hắn!”
Tiểu Thành Tử vội nói: “Ta chỉ là một tiểu thái giám, không đọc sách được mấy ngày, nói năng lỗ mãng, mong ba vị tiên trưởng thứ lỗi.”
Văn đạo nhân không định tế ra Âm Dương Nhị Khí bình, đối phó với một tiểu thái giám này cần gì đến Âm Dương Nhị Khí bình?
“Nhưng lời nói của tiểu thái giám này, cũng có vài phần ngụy biện.”
Bọn họ đi vào Hoàng thành, nơi này là nội thành, lúc này đang có không ít đệ tử của Lỗ Ban môn đang bận rộn, xây dựng phủ đệ cho một số quan viên.
Tiểu Thành Tử dẫn bọn họ đi tới trước một tòa trạch viện, mời ba người vào trong.
Văn đạo nhân tay nâng Âm Dương Nhị Khí bình, không chút sợ hãi, đi trước một bước vào trong, cười nói: “Cho dù Ngụy Vương có bố trí mai phục ở bên trong thì Dốc Tuyệt Vọng ta có gì phải sợ?”
Thẩm Lục nhị tiên theo sát phía sau, âm thầm đề phòng.
Dù sao nơi này cũng là Hoàng thành, là nơi Ngụy Vương Trần Thực thiết triều. Tuy nói cao thủ của Ngụy Vương đều đã bị phái đi đánh mười ba thế gia, nhưng khó đảm bảo là không có người nào ở lại bên cạnh hắn.
Ba người vừa mới tiến vào trong trạch viện đã thấy Phong Nhược Đồng, Bình Giang Sinh, Hề Tự Tại và năm vị Tiên nhân khác đang đứng ở đó, mặt mũi đầy chờ mong nhìn bọn họ.
Mà Ngụy Vương Trần Thực đang đứng ở bên cạnh bọn họ, mỉm cười nhìn bọn họ.
Ba người thấy vậy không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ba vị sư đệ đến rồi.”
Sắc mặt Phong Nhược Đồng hiền lành, ôn tồn nói: “Văn sư đệ còn mang theo Âm Dương Nhị Khí bình, tốt quá rồi. Có bảo vật này, rốt cuộc ta có thể kê cao gối ngủ rồi. Sư đệ, cho ta cầm chơi một chút.”
Văn đạo nhân tiến lên, giao Âm Dương Nhị Khí bình cho hắn.
Hề Tiên nhân nói: “Thẩm sư huynh, ngươi mang Kim Ô kiếm đến à? Có thể cho ta mượn xem một chút không?”
Thẩm Lưu Quân lấy Kim Ô kiếm xuống, giao cho Hề Tiên nhân.
Hề Tiên nhân rút kiếm ra, khen: “Quả là kiếm tốt!”
Bên kia, Bình Tiên nhân cũng hỏi mượn kiếm của Lục Định Ba, Lục Định Ba thấy vậy thì trong lòng có phần kinh ngạc, nhưng dù sao cũng là đồng môn nên vẫn lấy Huyền Vũ kiếm ra.
Bình Tiên nhân nhận lấy kiếm, quan sát một hồi, tán thưởng: “kiếm hay!”
Văn đạo nhân có một dự cảm chẳng lành, nói: “Bộ sư huynh, bảo bình này là ta mượn từ Vĩnh Tiên các, dùng để luyện hóa ma vật, thu phục Ngụy Thần Hậu Thổ, kính xin sư huynh trả lại cho ta...”
Lời còn chưa dứt, Phong Nhược Đồng đã tế Âm Dương Nhị Khí bình lên.
Sắc mặt Văn đạo nhân biến đổi, lập tức hóa thành một luồng tinh quang bỏ chạy, nào ngờ trước mắt chợt lóe, chỉ thấy thủy hỏa phía trước ập đến, ngập trời phủ đất.
Văn đạo nhân vội vã đổi hướng, nhưng dù là trước sau trái phải, đâu đâu cũng là thủy hỏa. Thủy hỏa này hòa lẫn vào nhau, trong lửa có nước, trong nước có lửa, vô cùng kỳ dị.
Âm Dương Nhị Khí bình là trọng bảo của Tiên gia, thủy hỏa trong bình hòa hợp, treo ngược xuống, bao phủ ba vị Tiên nhân vào giữa vòng vây.
Trần Thực thấy vậy, trong lòng khẽ động: “Nhìn như thủy hỏa song hành, thực chất là âm dương tề tu, còn cao minh hơn một bậc so với Âm Dương đạo tràng của ta!”
Trình độ của hắn trên Âm Dương chi đạo vô cùng xuất sắc, đã là đệ nhất nhân ở Tây Ngưu Tân Châu, dù là Tạo Vật Tiểu Ngũ so với hắn cũng còn kém một khoảng. Ngay cả Hóa Huyết thần đao ẩn chứa Âm Dương nhị đạo cũng không thể sánh bằng.
Giờ phút này, Trần Thực thấy Âm Dương Nhị Khí bình thể hiện uy năng, lập tức lĩnh ngộ ra các loại diệu pháp, bất giác chìm đắm trong niềm vui tìm hiểu Âm Dương.
Lục Định Ba xông vào biển lửa, vừa mới bước chân vào, thân xác Tiên gia lập tức bị đốt mềm nhũn, Nguyên Thần cũng bị thiêu đốt như muốn tan ra.