Bớt một kẻ thù 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Văn đạo nhân vội vàng nói: “Thiên Tôn có thể xuất quan bất cứ lúc nào, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức trở về Dốc Tuyệt Vọng!”

Phong Nhược Đồng thu hồi Âm Dương Nhị Khí bình, trầm giọng nói: “Ta cũng muốn trở về kiểm chứng một phen! Không tận mắt chứng kiến trong lòng ta vẫn còn nghi ngờ. Thanh Viên đạo trưởng, ngươi hãy đi cùng chúng ta!”

Thanh Viên đạo nhân thoáng chần chừ, trong lòng có một ngàn lý do không muốn, nhưng hắn chưa hợp đạo, không phải là đối thủ của đám người Phong Nhược Đồng, đành phải gật đầu đồng ý.

Trần Thực dặn dò: “Khi chư vị trở lại Dốc Tuyệt Vọng, nếu như gặp phải Thiên Tôn, phải cẩn thận kẻo bị hắn nhìn ra sơ hở. Chung Vô Vọng từng nói, Thiên Tôn có lòng nghi ngờ rất nặng.”

Phong Nhược Đồng cười nói: “Chút tâm cơ này thì chúng ta vẫn có. Bệ hạ cứ yên tâm. Sau khi kiểm chứng Thiên Tôn chính là thủ phạm gây nên tội ác, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Dốc Tuyệt Vọng, hội hợp với bệ hạ!”

Hắn đang định rời đi thì đột nhiên dừng bước, suy nghĩ một chút rồi lấy Âm Dương Nhị Khí bình ra, đặt vào tay Trần Thực.

Trần Thực kinh ngạc nhìn hắn, Phong Nhược Đồng cười nói: “Bảo vật này là pháp bảo lợi hại nhất của Dốc Tuyệt Vọng ta, là thứ duy nhất có thể sánh ngang với Thiên La Hóa Huyết thần đao, vốn là Chân Vương mang đến Dốc Tuyệt Vọng, Chân Vương chết dưới tay Thiên Tôn, bảo vật này được cất giữ trong Vĩnh Tiên các. Nếu ta mang nó về thì nhất định phải trả lại cho Vĩnh Tiên các, chi bằng cứ để ở chỗ bệ hạ trước đã.”

Trần Thực trả Âm Dương Nhị Khí bình lại cho hắn, lắc đầu: “Nếu gặp phải Thiên Tôn, bị hắn phát hiện ra, có lẽ bảo vật này sẽ bảo vệ được tính mạng các ngươi.”

Phong Nhược Đồng thoáng chần chờ, nói: “Bệ hạ có hương khói không? Xin cho bảo bình này một nén hương khói.”

Trần Thực nghe vậy, đốt một nén hương, cắm vào trong bình.

Nhược Đồng cười: “Tu sĩ Dốc Tuyệt Vọng chúng ta chỉ bái Thiên Ngoại Chân Thần, không bái ngoại vật, bảo bình này chưa từng được hưởng hương khói cúng tế. Nén hương này của bệ hạ có thể coi là nén hương đầu tiên của nó. Từ nay về sau, bảo vật này sẽ nối liền với khí huyết của ngài.”

Trong lòng Trần Thực khẽ động, quả nhiên cảm nhận được một luồng khí tức kỳ dị, cùng hô hấp với mình.

Hắn vốn là đại tông sư âm dương tịnh tế, con đường tu luyện có hiệu quả kỳ diệu tương tự như Âm Dương Nhị Khí bình, một chút khí cơ liên kết đã khiến hắn có cảm giác gặp được tri kỷ.

Cảm giác này khác với Thiên La Hóa Huyết thần đao.

Thiên La Hóa Huyết thần đao liên kết với hắn thông qua Huyết Hồ Chân Kinh, ma tính trong đao quá nặng, luôn muốn chiếm lấy ý thức của Trần Thực, khống chế hắn.

Còn Âm Dương Nhị Khí bình lại là tri kỷ giữa biển khơi, dù xa cách chân trời vẫn như ở ngay bên cạnh.

Việc gọi một món pháp bảo là đạo hữu, khiến Trần Thực có phần bất ngờ.

Nhưng nén hương này, quả thực mang lại cho hắn thu hoạch rất lớn.

Phong Nhược Đồng thu hồi Âm Dương Nhị Khí bình, khom người nói: “Bệ hạ, xin hẹn ngày tái ngộ.”

Trần Thực đáp lễ, khi đứng thẳng dậy, Phong Nhược Đồng dẫn theo bảy vị Thiên đạo Tiên nhân khác rời đi.

“Phong Nhược Đồng có tấm lòng son sắt, những người như Bình Tiên nhân cũng vậy.”

Trần Thực nhớ tới Chung Vô Vọng từng kể về sự tích của Khấu Tiên nhân, thầm nghĩ: “Khấu Tiên nhân cũng như vậy. Các Thiên đạo Tiên nhân ở Dốc Tuyệt Vọng dù quật cường nhưng mục tiêu đều là vì duy trì trật tự thiên hạ, để thế nhân có thể sinh tồn và phát triển. Khi không còn cần đến Dốc Tuyệt Vọng nữa, bọn họ sẽ lập tức phản bội Dốc Tuyệt Vọng.”

Lúc này, Tằm Nhi từ bên ngoài chạy đến nhanh như chớp, sà vào lòng hắn, ngửa đầu kêu: “Ca ca, đói!”

Trần Thực kiểm tra lá dâu treo trên cổ nàng, đã ăn hết, vội vàng lấy một chiếc lá khác đeo lên cổ cho nàng.

Tằm Nhi ôm lá dâu, ăn từng miếng nhỏ, không dám ăn quá nhiều.

Trong lòng Trần Thực khẽ động, nắm tay nàng đi tới cõi âm, leo lên Hậu Đức cung.

Hậu Thổ nương nương đã ngồi xếp bằng trên đài sen của Hậu Đức cung, trong tay cầm một xấp sổ sách dày cộp, đang lật xem, thấy bọn họ đến bèn vội vàng khép sổ sách lại, cười: “Bệ hạ, bản cung đã bố trí phong ấn bao quanh toàn bộ thế giới, ma quái dưới biển đừng hòng xâm phạm.”

Trần Thực hiếu kỳ hỏi: “Nương nương đang xem gì vậy?”

“Một chút sổ sách nhỏ thôi.” Hậu Thổ nương nương thản nhiên đáp: “Bổn cung trí nhớ không tốt, bởi vậy những ai đắc tội bổn cung, đều phải ghi lại để khỏi quên. Mấy hôm trước vừa báo được vài mối thù, phải nhanh chóng gạch đi, để tránh sau này đền đáp đối phương nhiều hơn.”

Trần Thực thò cổ ra, nhìn về phía cuốn sổ phía sau nàng, Hậu Thổ nương nương vội che sổ lại, cười: “Không phải thù của ta, là thù của người ta, nhờ ta giúp. Có vài mối thù không dễ giải quyết nên tích lại nhiều như vậy. Nhưng giờ cuối cùng ta cũng đã có cách... Ha ha, đừng nói chuyện này nữa. Không phải bệ hạ muốn tìm linh đan diệu dược cứu sống Vu Khế à? Vừa rồi ta chợt nhớ ra, có một nơi cất giấu một món bảo bối, tên là Tử Thiên đằng, trên dây mây kết ra một loại hồ lô tím.”

Ánh mắt nàng sáng lấp lánh, hơi thở cũng có phần dồn dập: “Bảo vật này vạn năm nở hoa một lần, vạn năm kết trái một lần, vạn năm thành thục một lần, sinh ra một quả hồ lô. Nhưng vật này người bình thường không hái được, trước tiên phải dùng phù lục lưu dấu lên hồ lô, mới có thể hái xuống. Ta sẽ vẽ một đạo Vãng Sinh phù vào lòng bàn tay ngươi, khi ngươi tìm được hồ lô tím do Tử Thiên đằng kết ra, chỉ cần ấn bàn tay lên trên, sẽ hái được quả hồ lô đó.”

Trần Thực hỏi: “Hồ lô đó có thể cứu Vu Khế?”

Hậu Thổ nương nương cười: “Bảo vật này là của Tử Thiên... Đương nhiên có thể cứu hắn. Ngươi dùng Vãng Sinh phù khắc lên hồ lô, hồ lô đó sẽ trở thành Vãng Sinh hồ lô, cưa miệng hồ lô ra, một hạt hồ lô bên trong có thể khiến Vu Khế vãng sinh, mọc da thịt, tái sinh Nguyên Thần, nhanh hơn bây giờ không biết bao nhiêu lần!”

Trần Thực dò hỏi: “Cái Tử Thiên gì đó, không phải là kẻ thù trong sổ sách của mẹ nuôi đấy chứ?”

Hậu Thổ nương nương bật cười: “Bổn cung làm gì có kẻ thù nào? Ai dám kết thù với ta? Thôi được rồi, ngươi đừng suy nghĩ lung tung nữa. Ngươi có đi hái hồ lô này không?”

“Đi! Đương nhiên phải đi!” Trần Thực phấn chấn hẳn lên, bước ra ngoài: “Ta đi mượn Liễu đạo nhân một ít đồ!”

Hậu Thổ nương nương dặn dò: “Hắn là người mệnh khổ, ngươi đừng có mà động vào đồ của hắn!”

“Mẹ nuôi yên tâm, ta biết chừng mực.”

Trần Thực đi ra ngoài cung, Liễu đạo nhân đang định chôn đám tù binh cao thủ của các đại thế gia xuống đất để tiện cho mình hấp thụ dinh dưỡng, thấy hắn đến, trong lòng giật thót.

Trần Thực nói: “Ta đến để mượn Thiên Tiên Tam Tuyệt Trận của đạo nhân.”

Liễu đạo nhân giao lá liễu cho hắn, có phần không nỡ: “Bệ hạ cẩn thận đấy, ta chỉ có ba lá liễu này thôi.”

Trần Thực cầm lá liễu nhưng không rời đi, vẫn đứng ở đó.

Liễu đạo nhân ấm ức nói: “Ta thật sự không còn bảo vật nào khác.”

Trần Thực cười: “Ta không có ý đó, chỉ không biết pháp môn vận dụng Thiên Tiên Tam Tuyệt Trận.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters