๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực nói: “Những người thú người kiến kia...”
Hậu Thổ nương nương nói: “Tử Thiên đạo cảnh bị thiêu hủy, bọn họ cũng sẽ chết, hồn phách chạy ra khỏi Tử Thiên tự sẽ rơi vào trong luân hồi của thế giới khác. Tương lai họ có thể có được cuộc đời mới không cần bị Tử Thiên Tiên Quân nô dịch.”
Trần Thực suy nghĩ một chút, nói: “Mẹ nuôi là người tốt.”
Hậu Thổ nương nương cười khúc khích nói: “Sao ta lại là người tốt? Sở dĩ ta bảo ngươi trộm hồ lô của Tử Thiên Tiên Quân là vì Tử Thiên Tiên Quân can thiệp luân hồi, động đến lợi ích của ta. Hắn lại là Tiên Quân, không trong luân hồi, ta không làm gì được hắn, cho nên muốn mượn tay ngươi. Hắn đã đánh mất Tiên Hồ, không thể nào vượt qua Khai Kiếp, tất phải chết trong tai kiếp. Ta luôn vì mình, sao lại là người tốt?”
Trần Thực cười nói: “Tuy mẹ nuôi làm mọi chuyện cho mình, kết quả lại đều là việc thiện.”
Hậu Thổ nương nương cười nói: “Bớt nịnh nọt ta đi. Ngươi trộm tiên hồ đi, nhưng bây giờ Tử Thiên Tiên Quân còn chưa chết, nói không chừng tương lai còn có thể chạm mặt với ngươi. Ngươi ôm nhân quả này trên người, dù sao không phải là chuyện tốt chứ?”
Trần Thực mặt buồn rầu thở dài.
Hậu Thổ nương nương rất vui mừng: “Bây giờ ta cũng tội ác chồng chất rồi! Ngươi ra ngoài rầu rĩ đi, ta hơi mệt.”
Trần Thực đi ra Hậu Đức cung đối diện liền thấy Liễu đạo nhân ngoài cung vẻ mặt cười nịnh nhìn qua. Trần Thực cúi đầu, ôm chặt Tử Thiên hồ lô, tính từ bên cạnh đi qua.
Liễu đạo nhân ho khan một tiếng, vẻ nịnh nọt trên mặt càng sâu, nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, ba lá liễu của tiểu đạo nhi, bệ hạ xem có phải là...”
Lão xoa xoa đôi bàn tay, có phần xấu hổ khi đòi lại pháp bảo của mình.
Trần Thực dừng bước lại, nói: “Ba chiếc lá liễu kia... Ừm, là một vấn đề. Trẫm cho rằng pháp bảo của đạo hữu vẫn còn không gian để tiến bộ, phải thể hiện ra trình độ mới, đạt tới cảnh giới mới, thông qua một hành động mới, thực hiện phát triển mới. Bởi vậy phải dùng phương Tân Pháp, đưa ra yêu cầu mới, đạt tới độ cao mới đột phá. Đạo lý này đạo hữu hiểu chứ?”
Liễu đạo nhân chỉ thấy mờ mịt, đưa mắt nhìn hắn đi xuống đồi cao, đột nhiên tỉnh ngộ: “Vậy còn Thiên Tiên Tam Tuyệt trận của ta đâu?”
Trần Thực cuống quít trở lại hoàng thành, lúc này mới thở phào một hơi: “Ba mảnh lá liễu của Liễu đạo nhân, đúng là một vấn đề. Ta giữ được tính mạng, nhưng lá liễu của hắn bị hủy, phải bồi thường cho hắn. Nhưng bồi thường như thế nào... “
Trong lúc nhất thời hắn không nghĩ ra đối sách, dứt khoát gác sang bên, dù sao, trồng Vu Khế vẫn quan trọng hơn.
Hắn đi dạo một vòng trong mấy cung điện, định tìm một góc yên tĩnh trồng Vu Khế và hạt hồ lô. Tìm một lúc lâu mới thấy một chỗ đất trống trong Ngự Hoa viên hoàng cung mới xây, Ngự Hoa viên chỉ trồng chút cây cối hoa cỏ, còn có rất nhiều chỗ trống chưa chọn được cây cối tốt.
Trần Thực chọn cây Tử Vi già mấy trăm năm, cây cối bị cắt ngọn, còn chưa sinh ra mầm non.
Hắn đào hố dưới tàng cây, sau đó chuyển cả người lẫn nồi chứa Vu Khế tới.
Tằm Nhi váy trắng kéo bím tóc đuôi ngựa chạy tới: “Ca ca, đói!”
Trần Thực buông nồi xuống, nhìn lá dâu trên cổ nàng, đã gặm xong.
“Gần đây hình như khẩu vị lớn hơn rất nhiều.”
Trần Thực kinh ngạc, lại buộc cho nàng một mảnh lá Phù Tang.
Tằm Nhi ngồi xổm bên cạnh, vừa ăn lá dâu vừa nhìn Trần Thực vớt thi thể của Vu Khế ra khỏi nồi, trồng cả Vu Khế và hạt hồ lô vàng óng ánh kia dưới tàng cây Tử Vi, sau đó bồi đất.
Trần Thực lại giội Đạo Tuyền trong nồi xuống, nhẹ nhàng thở ra, lẩm bẩm: “Qua mấy ngày, dây leo hồ lô mọc ra là có thể mẹ nuôi theo Tử Vi Thụ leo lên.”
Hắn nghĩ đến có lẽ Vu Khế sẽ bò ra từ trong bùn đất, như dây leo mọc trên cây, không khỏi rùng mình một cái.
“Chắc chắn sẽ không như vậy! Tằm Nhi, đi thôi.”
Trần Thực gọi một tiếng, Tằm Nhi vội vàng nhảy nhót đuổi theo hắn, hai bím tóc đuôi ngựa vung tới vung lui ở phía sau.
Trần Thực chú ý tới trong khoảng thời gian ngắn ngủi này nàng đã gặm gần một nửa phiến lá Phù Tang kia!
“Cứ ăn như vậy, e không bao lâu nữa Phù Tang Diệp sẽ bị ăngươi sạch.” Hắn không khỏi buồn rầu.
“Từ sau khi nương nương bảo ta nhổ tơ, khẩu vị của ta đã lớn hơn rất nhiều. Nương nương nói thân thể ta đang phát triển!” Tằm Nhi nói hợp lý hợp tình.
Trần Thực ngồi xổm xuống quan sát nàng, đầu nha đầu này chỉ đến bên hông hắn, không nhìn thấy mọc thêm chỗ nào.
“Nương nương nói, ta sẽ biến đổi hóa hình, cho nên ăn sẽ nhiều.” Tằm Nhi nói.
“Biến đổi hóa hình?”
Trần Thực hơi ngẩn người, không hiểu là có ý gì. Nhưng ăn tốt không phải là chuyện xấu.
“Nhưng cũng là chuyện xấu. Lá Phù Tang ở chỗ ta đã ăn xong, phải làm thế nào để kiếm được càng nhiều lá Phù Tang hơn?”
Hắn nghĩ đến Phù Tang thụ ngày đó, chỉ có trở lại nơi đó, mới có thể hái được lá Phù Tang đủ biến đổi hóa hình Tằm.
“Chỉ có điều, không có thuyền lá liễu, làm sao vượt qua Hắc Ám hải? Hơn nữa trong bóng tối cũng khó phân biệt đường.” Trần Thực thoáng chần chờ, việc này còn cần tới làm phiền Hậu Thổ nương nương.
“Nhưng trước mắt còn không vội, lá Phù Tang còn đủ ăn mấy ngày. Không biết tình hình chiến đấu như thế nào?”
Hắn là Chân Vương, mấy ngày nay bận rộn chạy tới chạy lui với Hậu Thổ nương nương, không hề chú ý tới chiến sự. Cũng may thân xương khô của hắn ở tiền tuyến, ý thức của Trần Thực liên kết với thân xương khô, chỉ trong chốc lát ngắn ngủi đã nắm rõ chiến sự trong khoảng thời gian này như lòng bàn tay.
Từ sau khi thế gia Lý, Dương, Từ, Trương, Hạ bị diệt, các thế gia như Cố, Mã, Cao, Tỏi, Phí, Địch cũng lần lượt bị phá hủy, chẳng qua tốc độ chậm hơn rất nhiều so với trước đó.
Đây là bởi vì thế lực cõi âm của những thế gia này phản công, cỗ lực lượng này quả thực cường đại, âm binh vô số, Quỷ thần khắp nơi, Dương Bật không thể không dùng trận thế đóng vững đánh chắc, giảm bớt thương vong, lấy ưu thế binh lực vây quét phân đoạn bạc nhược của đối phương, từng bước xâm chiếm.
Nhưng chiến cho tới bây giờ, mười ba thế gia cũng chỉ còn lại một mình Thôi gia.
Thôi gia bây giờ tụ tập tàn đảng của thế gia khác, cao thủ nhiều như mây, nhưng Thôi gia bị diệt cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Lúc này Dương Bật đang điều binh khiển tướng, hình thành thế vây kín đối với hai giới âm dương Thôi gia.
Hắn áp dụng chiến thuật vây ba thiếu một, lưu lại một điểm yếu ở góc tây bắc, để cao thủ Thôi gia dễ dàng phá vây.
Nhưng đánh tới bây giờ, Thôi gia lại không có một Quỷ thần hoặc là con cháu thế gia đào tẩu, tính tình thế gia này cực kỳ cương liệt, khiến Dương Bật có phần đau đầu, chỉ sợ không hi sinh một chút thì khó mà diệt trừ Thôi gia.
Trần Thực khô lâu đi tới Tiểu Chư Thiên, tìm Dương Bật, nói: “Sở dĩ Thôi gia không trốn là bởi vì bọn họ biết cho dù đào tẩu cũng không có đường để đi, tất sẽ bị chúng ta đuổi tận giết tuyệt. Cho nên chúng mới dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, liều chết đánh cược một lần. Chỉ cần cho bọn chúng một chút hy vọng chạy thoát, bọn chúng sẽ chạy trốn.”
Dương Bật nói: “Hy vọng ở đâu ra?”