Ngươi tỉnh rồi? 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực đến Hậu Đức cung, Hậu Thổ nương nương vừa từ trong cung đi ra, đổi một bộ trang phục, người mang đạo bào màu vàng nhạt, viền áo màu vàng, bên trong là áo lót màu xanh, rất đỗi giản dị.

Nàng tóc dài choàng áo, không thoa phấn điểm trang, vành tai lại treo đôi hoa tai được bện bằng chuỗi ngọc, có vẻ rất nhẹ nhàng khoan khoái, trong tay cầm theo một cái xẻng vàng, chỉ dài có ba thước, có phần nhỏ nhắn.

“Mẹ nuôi muốn đi đâu?” Trần Thực hỏi.

“Lúc nào cũng buồn bực tính sổ trong cung, không có gì thú vị, chi bằng thừa dịp nhàn rỗi đi trồng Tử Thiên đằng.

Nương nương cười nói. “Bệ hạ cùng đi chứ?”

Trần Thực theo sát nàng, hai người đến trên đồi cao, nương nương tìm kiếm nơi thích hợp trồng Tử Thiên đằng, nói: “Tử Thiên đằng thật sự bá đạo, chi bằng cách xa Tiểu Liễu Nhi một chút, tránh kẻo nó quấn chết hắn.”

Trần Thực lựa lời, nói: “Ta theo lời dặn của Mẹ nuôi, trồng Vu Khế cùng hạt hồ lô xuống, hôm nay đã mọc ra Vu Khế. Chẳng qua hôm nay xem lại, mọc ra hai Vu Khế.”

“Chỉ có hai thôi à?”

Hậu Thổ nương nương kinh ngạc nói. “Vu Khế mạnh mẽ như vậy à? Chỉ sinh ra hai. Lẽ nào khi còn sống hắn là Thái Ất Kim Tiên?”

Trần Thực trong lòng khẽ động: “Chẳng lẽ còn có Vu Khế mới muốn mọc ra?”

Hậu Thổ nương nương chọn một vị trí, dự định đào đất vàng, Trần Thực nhận lấy xẻng vàng, chủ động làm thay.

Hậu Thổ nương nương thay bộ y phục nhẹ nhàng này chính là dự định tự tay động thủ trồng Tử Thiên đằng, nhưng có Trần Thực làm thay, nàng cũng vui vẻ được thanh nhàn, cười nói: “Trong Địa Tiên giới có một vị Thái Ất Kim Tiên chết trong tay kẻ thù, nhờ vào hạt hồ lô của Tử Thiên đằng mà sống lại. Trên dây leo kết ra hai Thái Ất Kim Tiên. Chắc là trong hạt giống Tiên Hồ ẩn chứa lực lượng của Tử Thiên đằng, sinh cơ quá mạnh, cho nên mới chuẩn bị thêm một cái. Sau đó, người này tìm được kẻ thù, báo thù rửa hận, đổi mạng cùng kẻ thù. Kẻ thù đồng quy vu tận với hắn, không ngờ sau khi hắn chết, thân thể lại sống lại từ trong dây leo. Chuyện này gây chấn động không nhỏ, bởi vậy Tử Thiên đằng bị người ta chú ý.”

Trần Thực đào hố xong, nói: “Người kết ra từ Tử Thiên đằng, chín rồi có thể xuống, chẳng phải là có hai mình?”

Hậu Thổ nương nương nói: “Không phải. Chỉ khi thân chính chết, một thân khác trên dây leo mới có thể biến thành thân chính. Vu Khế là cảnh giới gì?”

Trần Thực suy đoán nói: “Vu Khế không phải Thái Ất Kim Tiên, chỉ là Kim Tiên cảnh.”

Hậu Thổ nương nương lấy hạt hồ lô ra, khom người xuống, trồng hạt hồ lô trong hố, nói: “Vậy thì không phải là hai bộ hóa thân. Có thể sẽ mọc ra hai ba mươi cái.”

“Hai mươi, ba mươi?” Trần Thực giật mình.

Hậu Thổ nương nương nhận lấy cái xẻng từ trong tay hắn, tự mình vun đất, nói: “Kim Tiên và Thái Ất Kim Tiên chênh lệch quá lớn, không thể so sánh nổi. Kết ra hai ba mươi Vu Khế đã xem như ít rồi. Nếu thực lực Vu Khế không cao minh như vậy, kết ra một trăm cũng chẳng lạ.”

Trần Thực nghe vậy, không khỏi vô cùng hâm mộ: “Nếu ta cũng có thể bất tử bất diệt như vậy thì tốt rồi.”

Hậu Thổ nương nương cười nói: “Như hắn thì có tốt có xấu. Lúc gieo xuống tu vi thực lực ra sao, sau khi phục sinh sẽ có tu vi thực lực như vậy. Dù cho trong lúc đó tu vi của ngươi tiến bộ bao nhiêu, sau khi phục sinh thực lực của ngươi vẫn không thay đổi.”

Trần Thực cười nói: “Có thể có hai ba mươi mạng, dù sao cũng tốt hơn là không có.”

Hậu Thổ nương nương cười nói: “Điều này cũng đúng.”

Lúc này, đất đai rung động, một chồi non nho nhỏ từ trong đất sinh trưởng ra, đung đưa hướng lên trên.

Hậu Thổ nương nương miệng lẩm bẩm, thần quang bồng bềnh quanh thân, như từng dải ánh sáng nhiệm màu, dẫn dắt lực lượng đại đạo giữa thiên địa xung quanh tới.

Tử Thiên đằng dưới được thiên địa đại đạo tưới nhuần, tốc độ sinh trưởng càng lúc càng nhanh, vươn cành dây leo dài nhỏ, đâm vào hư không, leo lên trên.

Khác với cây Tử Thiên đằng mà Trần Thực trồng, cây Tử Thiên đằng này hấp thu âm khí tự do trong thiên địa, nối liền với thiên địa đại đạo, tốc độ sinh trưởng nhanh hơn cây Tử Thiên đằng kia của Trần Thực.

Trần Thực ngửa đầu, chỉ thấy Tử Thiên đằng kéo dài lên trên, phiến lá càng lúc càng lớn, cành càng ngày càng thô, độ cao đã sớm vượt qua trăm trượng.

Rễ cây Tử Thiên đằng đã lớn bốn năm trượng, còn đang không ngừng biến lớn, khí tức trong dây leo tản mát ra cũng càng ngày càng mạnh!

Tử Thiên đằng càng ngày càng to, khiến cho Trần Thực không ngừng lùi lại.

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, Tử Thiên đằng đã cao tới ngàn trượng, vẫn còn sinh trưởng.

“Địa lý cõi âm phức tạp, có hai tầng cõi âm, lại có Phật môn chế tạo Phật môn Địa Ngục, còn có Thần Đô, Ma Đô, địa phủ chỉ có hai ba thành lãnh thổ cõi âm, quản không xuể.”

Hậu Thổ nương nương bồng bềnh bay lên, nói: “Bởi vậy ta định dùng Tử Thiên đằng thống nhất thiên địa đại đạo ở cõi âm, chỉnh hợp quy nhất. Ta dùng Tử Thiên đằng dung hợp thiên địa đại đạo, Tử Thiên đằng sẽ trở thành vật chở cho thiên địa đại đạo ở cõi âm. Sau đó ta dùng Luân Hồi đại đạo, cải tạo nhất quán, dùng cách này diễn biến cương thường cõi âm, thây định chính thống cõi âm.”

Trong lòng Trần Thực khẽ động, bay lên theo nàng, xem nàng làm thế nào dẫn dắt thiên địa đại đạo.

Đột nhiên, thiên địa chấn động kịch liệt, Trần Thực nhìn về nơi xa, chỉ thấy từng ngọn núi cao đột nhiên xuất hiện, thiên địa kéo dài về bốn phương tám hướng!

Đó là một tầng cõi âm khác ẩn giấu ở dưới cõi âm ban đầu, cõi âm nơi Thập Vạn đại sơn, giờ phút này dưới ảnh hưởng của Tử Thiên đằng, hai cõi âm bắt đầu dung hợp.

Cùng lúc đó, Phật Môn Địa Ngục trong cõi âm cũng nổi lên giữa thiên địa đang chấn động kịch liệt , Tiên Đô, Thần Đô, Ma vực, các nơi không thể tưởng tượng nổi cũng bị Tử Thiên đằng ảnh hưởng.

Sơn hà bốn phía nhanh chóng đi xa, sơn hà mới không ngừng hiện ra. Lãnh thổ cõi âm trở nên càng lúc càng lớn, khiến người ta rung động khôn tả.

Tử Thiên đằng sinh trưởng đến đỉnh, còn chưa dừng lại, cành bắt đầu kéo dài ra bốn phương tám hướng.

Hậu Thổ nương nương dùng đạo văn luân hồi để tế luyện cây Tử Thiên đằng này, đặt toàn bộ cõi âm vào trong luân hồi.

“Nương nương dùng Tử Thiên đằng làm việc chung, ta dùng Tử Thiên đằng làm việc riêng, kém nương nương quá xa.” Trần Thực bội phục sâu sắc.

Tốc độ sinh trưởng của gốc Tử Thiên đằng này quá nhanh, cho dù là thực lực của Hậu Thổ nương nương, muốn luyện hóa cây dây leo này không phải chuyện dễ.

“Bệ hạ xin trở về đi.” Hậu Thổ nương nương nói. “Luyện hóa cây dây leo này còn cần chút thời gian, ngươi không cần ở lại đây giúp ta.”

Trần Thực suy nghĩ một chút, nói: “Me nuôi, lá Phù Tang của Tằm Nhi sắp ăn xong rồi. Ta muốn hái thêm một ít lá dâu, chỉ không biết đường đi. Mẹ nuôi có thể chỉ điểm đường cho ta không?”

“Tằm là tằm Tần Tiên Quân nuôi, muốn mượn năng lực của nàng, vượt qua Khai Kiếp. Ngươi trộm tằm của hắn, trở về lấy lá Phù Tang, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới?”

Nương nương nói. “Nếu như ngươi lại đi một chuyến, ắt gặp độc thủ của Tần Tiên Quân.”

Trần Thực khẽ nhíu mày, không có lá Phù Tang, chẳng phải là Tằm Nhi sẽ đói bụng?

Hậu Thổ nương nương nói: “Nha đầu kia đang tuổi ăn tuổi lớn, không thể nhịn được... Hiện tại ta đang nóng lòng luyện hóa Tử Thiên đằng, không thể rời đi. Không bằng như vầy đi, ngươi để Vu Khế đi cùng ngươi, ta sẽ chỉ đường cho các ngươi. Thế nào? Hắn thực lực cao minh, lại không sợ bị người ta đánh chết.”

Trong lòng Trần Thực khẽ động, đây ngược lại là một ý kiến hay.

Hắn trở về đế đô, kích động đi về phía ngự hoa viên, vừa mới tới ngự hoa viên đã thấy dưới Tử Thiên đằng có một nam tử trung niên đang đứng, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc nhìn một mình khác trên dây leo.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters