๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hắn đi ra ngoài, Nhược Đồng dùng hết pháp lực, phát động Âm Dương Nhị Khí bình, ý đồ vây Thiên Tôn trong biển lửa do âm dương nhị khí tạo thành. Chỉ cần kéo dài thời gian đầy đủ, hắn có thể đốt thân thể Nguyên Thần Thiên Tôn mềm ra, thậm chí nóng chảy! Nhưng mỗi một bước của Thiên Tôn bước ra phía trước như đặt trên ngực của hắn, khiến khí huyết của hắn bốc lên kịch liệt, cơ hồ khống chế không nổi Âm Dương Nhị Khí bình!
“Phong Nhược Đồng, ngươi đúng là không biết tự lượng sức mình!”
Thiên Tôn từng bước từng bước bước, pháp lực mạnh mẽ đối kháng với biển lửa, đối kháng với Âm Dương Nhị Khí bình, đối kháng với Phong Nhược Đồng, khiến cho tai mắt mũi miệng của hắn không ngừng chảy ra huyết dịch đỏ tươi.
Thiên Tôn lại bước về phía trước một bước, thân thể Phong Nhược Đồng run rẩy, trong miệng có huyết dịch đỏ tươi chảy ra ngoài.
Hắn có một loại cảm giác không chịu nổi, tu vi của hắn cực kỳ hùng hồn, từ nhiều năm trước, hắn đã tìm hiểu ra ảo diệu của Kim Tiên, dù là trong Dốc Tuyệt Vọng hắn chỉ có một khối Chân Thần đạo tràng không lớn để hợp đạo, hắn vẫn đột phá cảnh giới, tu thành Kim Tiên.
Chẳng qua thành tựu Kim Tiên này, trước mặt Thiên Tôn vẫn quá yếu.
Thiên Tôn bất luận tu vi hay thành tựu đều vượt xa hắn, một lát ngắn ngủi đã có xu thế đi ra khỏi biển lửa!
“Phong sư huynh, chúng ta tranh thủ thời gian cho ngươi!”
Đám Tiên nhân Bình Tiên nhân, Hề Tiên nhân, Văn đạo nhân đều tự tế ra pháp bảo Tiên gia, xông vào biển lửa, nghênh chiến bóng người như ẩn như hiện kia.
Thẩm Lưu Quân kêu lớn: “Nhất định phải luyện chết hắn!”
Cho dù biển lửa này là biển nước lửa do âm dương nhị khí hình thành, đối với bọn họ cũng vô cùng nguy hiểm, bọn họ vẫn giận dữ về phía phía trước, vờn quanh Thiên Tôn, động tác mau lẹ, đánh về phía Thiên Tôn như không muốn sống!
Phong Nhược Đồng cắn chặt răng, vận hết pháp lực, tế ra Nguyên Thần Thiên đạo của mình, phát động uy lực của Âm Dương Nhị Khí bình đến mức tận cùng.
Hắn vận khí đến mức tóc tai dựng đứng, hàm răng bị huyết dịch đỏ tươi nhuộm đỏ, xiêm y toàn thân phồng lên như bơm hơi, da thịt cũng bị khí huyết đang vận chuyển cao độ của bản thân làm cho nứt ra từng khúc!
Cho dù là thân xác Kim Tiên cũng không chịu nổi mức độ vận chuyển chân khí lúc này!
Trong biển lửa, đột nhiên đầu của Bình Tiên nhân bay lên, bị Thiên Tôn chém giết, khoảnh khắc sau, Hề Tiên nhân bị chặt ngang người!
Văn đạo nhân nhảy lên giữa không trung, tế lên Tiên khí Phạm Hỏa lệnh, phát động Đại Phạm Thánh Hỏa Quyết đến mức tận cùng, chém về phía Thiên Tôn, Phạm Hỏa lệnh và thân thể Nguyên Thần của hắn đồng thời nổ tung!
Từng vị Thiên đạo Tiên nhân ngã xuống, cho dù Thiên Tôn bị Âm Dương Nhị Khí bình trấn áp, cho dù đối kháng với âm dương nhị khí luyện hóa, giết những Thiên đạo Tiên nhân này cũng chỉ cần một chiêu!
Rốt cục, Tiên nhân cuối cùng ngã xuống.
Thiên Tôn thở hổn hển, khuôn mặt có phần dữ tợn, mũi của hắn bị đốt chảy, rũ xuống dưới như mì sợi.
Hai chân của hắn cũng bị đốt đến có phần mềm nhũn, gần như không chịu nổi thân thể của mình.
Hắn đi ra ngoài, rốt cục đi tới biên giới biển lửa.
Phong Nhược Đồng đã bị pháp lực cường đại vô địch của hắn chấn động đến da thịt toàn thân nổ tung, huyết dịch đỏ tươi chảy đầy đất, hội tụ thành vũng nước đỏ.
Phong Nhược Đồng đứng trong vũng nước đỏ, sau lưng là Nguyên Thần Thiên đạo, hai tay ôm Âm Dương Nhị Khí bình, cố gắng đè Thiên Tôn xuống.
Thiên Tôn nâng tay phải lên, pháp lực nâng lên, cạch một tiếng, Nguyên Thần Thiên đạo của Phong Nhược Đồng như đồ sứ, bên ngoài thân không ngừng nứt ra nổ tung!
Sắc mặt Thiên Tôn khẽ biến, chỉ thấy năm ngón tay phải của mình mềm nhũn rủ xuống phía dưới.
Tay của hắn, cũng bị đốt mềm.
Một tay của Thiên Tôn khác chụp vào Nhược Đồng, chế ngự cổ họng của hắn, bóp mạnh một cái, răng rắc một tiếng cái cổ vỡ vụn truyền đến.
Giữa bầu trời, Nguyên Thần Thiên đạo của Phong Nhược Đồng nổ tung. Nhưng ngay trong nháy mắt vỡ nát, g dã ném Âm Dương Nhị Khí bình kia ra xa!
Âm Dương Nhị Khí bình hóa thành một vệt lưu quang, bay về phía xa.
Thiên Tôn nâng bước muốn đuổi theo hai chân mềm nhũn, co quắp ngã xuống đất.
Hai cái đùi của hắn bị đốt mềm nhũn, như bùn nhão.
Hắn nâng hai tay lên, nhìn hai tay đã biến dạng, không nhịn được run rẩy.
“Phong Nhược Đồng!”
Trận chiến này đến nhanh, đi cũng. Từ khi Đô Nhược Đồng tế Âm Dương Nhị Khí bình, vây khốn Thiên Tôn, đến khi Thiên Tôn đồ sát hết thảy cũng chỉ trong vài hơi thở.
Thậm chí, dư âm trận chiến các Thiên đạo Tiên nhân vây công Thiên Tôn không thể truyền ra khỏi biển lửa, không gây ảnh hưởng lớn đến Thiên Đạo thành.
Bách tính Thiên Đạo thành chỉ cảm thấy quái lạ vì biển lửa bỗng dưng xuất hiện trên không trung, nhưng nó mau chóng tan biến, chỉ còn tiếng kêu xé lòng của Thiên Tôn làm choáng váng mấy kẻ thân thể yếu ớt.
Thiên Tôn loạng choạng đứng dậy, uy lực của Âm Dương Nhị Khí bình quả thật ghê gớm, dù chỉ thiêu đốt trong chốc lát mà suýt nữa hóa tan thân xác của hắn, khiến hắn kinh hồn bạt vía.
“Nếu bị thu vào trong bình, dù là Phong Nhược Đồng cũng có thể luyện hóa ta đến chết. Pháp bảo của Hoa Hạ Thần Châu quả là lợi hại.”
Hắn không khỏi rợn tóc gáy.
Hắn từng nếm trái đắng từ hai món pháp bảo, một là Âm Dương Nhị Khí bình, hai là Thiên La Hóa Huyết thần đao. Cả hai đều đến từ Hoa Hạ Thần Châu.
“Tên Thanh Viên này...”
Thiên Tôn trấn định tâm thần, nhìn quanh quất, Thanh Viên đạo nhân đã bặt vô âm tín, chắc là thừa dịp hỗn chiến mà chuồn êm.
“Tên này, thật ranh ma.”
Quanh thân Thiên Tôn bao phủ thần quang, tiến vào Dốc Tuyệt Vọng. Vài Thiên đạo Hành giả của Dốc Tuyệt Vọng đang đi ra ngoài, động tĩnh vừa rồi đã kinh động đến bọn họ.
“Bái kiến Thiên Tôn.” Bọn họ vội vàng hành lễ.
Thiên Tôn làm ngơ, vội vã đi qua Nghênh Tiên lâu, thẳng tới Chân Thần đạo tràng.
Khi đi ngang qua tế đàn, hắn liếc nhìn, chỉ thấy Thu Ninh tiên tử đang canh giữ, giám sát dị động của hai giới âm dương.
“Thiên Đạo thành không nằm trong phạm vi giám sát của gương đồng, chắc Thu Ninh không hay biết chuyện xảy ra trong thành.”
Thiên Tôn không buồn để ý, đến khi đi ngang qua Càn Khôn viện, từ xa trông thấy Cung Vãn Tình cùng các Thiên đạo Tiên nhân đang dốc sức phát động Càn Khôn Tái Tạo lô, thần lô khổng lồ lơ lửng trên không, bên trong ẩn chứa tạo hóa, diễn biến huyền bí, từng luồng khí tức mạnh mẽ gần như Tiên nhân truyền ra. “Ngày mở lò thu hoạch Thiên binh không còn xa nữa.”
Thiên Tôn vội vã bước, thẳng đến Thiên Nguyên cung, thầm nhủ. “Đợi mẻ Thiên binh này thành thục, có thể càn quét hết thảy. Còn về đám Cung Vãn Tình, Thu Ninh... Chi bằng đổi một đám khác nghe lời hơn. Sau khi luyện hóa thế giới này, nhiệm vụ của ta xem như hoàn thành.”
Hắn thở phào một tiếng, một vạn sáu ngàn năm qua, hắn luôn nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng, sợ xảy ra sai sót.
Nhưng hiện tại, ngược lại giải quyết được không ít vấn đề, khiến áp lực của hắn vơi đi nhiều phần.
“Ma Hoàng đã diệt, tên phản đồ Nhược Đồng cũng xong đời. Trước mắt chỉ còn lại Hậu Thổ nương nương.”
Thiên Tôn khẽ nói: “Đợi luyện về bản thể xong ta sẽ phát động Chân Thần, đưa vị nương nương này rời đi. Nếu Chân Thần không hàng phục được nương nương, vậy chỉ còn cách đánh thức nó.”
Hắn chợt rùng mình, hiển nhiên không muốn đánh thức thứ kia.
“Chưa đến mức phải đánh thức nó, ngoài Chân Thần, ta còn có Càn Khôn Tái Tạo lô.”
Hắn thầm nghĩ. “Âm Dương Nhị Khí bình tuy là pháp bảo mạnh nhất đến từ Hoa Hạ Thần Châu, nhưng uy lực của Càn Khôn Tái Tạo lô còn hơn thế!”
Đế đô Tân Hương.
Trần Thực triệu tập toàn bộ quan viên bộ Lễ cùng Chân Vương phi, Vu Khế, nghiền ngẫm các loại kinh sách đến từ Thiên Trì quốc.