๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Cung Vãn Tình cười lạnh nói: “Ta cho rằng ta tìm được tình lữ đạo hữu cả đời, có thể làm bạn đời, có thể cùng tiến, có thể thăm dò ảo diệu của đạo pháp, lại không nghĩ rằng đổi lấy chỉ là tình cảm một phía. Trần Dần Đô, ta cps chỗ nào kém tiện tỳ kia? Vì sao ngươi lại thích nàng mà không thích ta? Ta mới là nữ chủ nhân của Lạc Hoa cung, mà nàng ta chẳng qua là một hạ nhân!”
Ôn Vô Ngu hưng phấn đến phát run, trong lòng có âm thanh lớn tiếng reo hò: “Còn có người thứ ba!”
Trần Dần Đô tiếp tục trầm mặc, sau một lúc lâu mới nói: “Vãn Tình, Trần mỗ đời này chưa bao giờ bị ái dục quấy nhiễu. Ta cả đời luôn đắm chìm trong ảo diệu của đạo pháp, yên lặng thăm dò những bí ẩn thất lạc từ thời cổ đại, ta gặp được rất nhiều nữ tử đồng đạo chung chí. Các nàng nổi tiếng, thiên tư thông minh, các nàng xinh đẹp, tâm linh thuần túy. Ta bầu bạn với các nàng rất vui vẻ. Ta là may mắn. Nhưng không may là mỗi khi ta muốn cùng các nàng song túc song phi lại luôn bị cự tuyệt.”
Sắc mặt ông ảm đạm.
Linh Tố phu nhân của Thiên Sư phủ từ chối ông, lý do là không thể phản bội Thiên Sư phủ.
Quỳnh Dương tổ sư không rời khỏi Thái Hoa Thanh Dương cung cùng ông, cảm giác quyến luyến giữa hai người vẫn kém đạo thống trong lòng Quỳnh Dương tổ sư.
Lý Hoa Chi của Lý gia cố gắng bỏ qua tất cả, đi theo ông, nhưng lúc bị huynh trưởng ngăn cản lại hối hận, trở về Lý gia.
Tình cảm giữa hai người bị Tuệ Nhân thần ni nhìn nhận như một trò chơi tu hành, Trương Kiều Hề không nỡ thả hắn rời khỏi Trương gia, mà định đánh gãy hai chân hắn, cầm tù hắn...
Về phần Hoa Lê phu nhân, phần nhiều là bà nguyện thầm mến một chiều.
Trần Dần Đô nhìn như cả đời phong lưu nhưng chưa bao giờ có nữ tử nào thật sự tín nhiệm ông mà không hề giữ lại, phó thác chính mình cho ông.
“Cho đến khi ta gặp nàng ở Dốc Tuyệt Vọng, ánh mắt của ta bèn bị ngươi hấp dẫn.”
Trần Dần Đô nói: “Ta vốn cho rằng, nàng chính là người ta muốn tìm cả đời này, nhưng sau khi ở chung với nàng, ta phát hiện ta không có nửa điểm tình cảm với nàng, nhưng ta lại không tự chủ được bị thị nữ thích cười bên cạnh nàng hấp dẫn.”
Cung Vãn Tình nghiến răng kèn kẹt, lạnh lùng nói: “Ả là một nữ nhân đê tiện! Là nô tỳ! Là hạng hạ đẳng! Ngươi thích ả, có thể thấy ngươi cũng là loại nam nhân đê tiện! Là nô bộc! Là thứ hạ đẳng!”
Trần Dần Đô không để ý lắm, thái độ dịu dàng trong giọng nói không phải cố ý mà là tự nhiên, loại giọng điệu yêu luyến kia tuyệt đối không phải ngụy trang: “Nàng quả thật là nô tỳ, là người hạ đẳng, nhưng trong mắt ta, nàng cao quý hơn ngươi, cao quý thuần khiết hơn bất kỳ Thánh nữ thánh địa nào, khuê tú thế gia đại phiệt. Ta bầu bạn với nàng, chưa bao giờ thấy thoải mái vui sướng như vậy, trong mắt của nàng chỉ có ta...”
“Đừng nói nữa!”
Cung Vãn Tình tát một cái lên mặt ông, đánh nửa bên mặt của Trần Dần Đô đến cơ nhục be bét.
Tiểu Đoạn tiên tử và Ôn Vô Ngu giật nảy mình, lúc này mới phát hiện tứ chi của Trần Dần Đô đều bị Tỏa Long tiên trói lại.
Tỏa Long tiên kia là một loại roi da gắn đầy móc câu, sau khi tế lên, ngay cả Giao Long trơn trượt khó giữ cũng có thể khóa lại, móc câu sẽ đâm thật sâu vào trong cơ thể Giao Long, khiến Giao Long không thể động đậy.
Mà Trần Dần Đô bị bốn sợi Tỏa Long tiên trói tứ chi lại, cột vào trên giường ngọc, móc ngược của Tỏa Long tiên đâm vào da thịt của ông, khảm thật sâu vào bên trong, khóa mọi biến hóa của ông, khiến ông không còn năng lực phản kháng!
Trần Dần Đô vẫn còn tiếp tục nói, giọng điệu càng thêm dịu dàng, nói: “Lúc ta ở cùng với ngươi, trong mắt chỉ có nàng, lúc nghiên cứu thảo luận đạo pháp với ngươi, trong lòng vẫn nghĩ về nàng. Chỉ cần nàng cười với ta một cái, ta đã thỏa mãn rồi.”
“Tiện nhân!”
Cung Vãn Tình cực kỳ tức giận, giẫm lên ngực ông, kêu lên: “Ta bảo ngươi đừng nói nữa!”
Trần Dần Đô bị nàng giẫm đến thổ huyết lại cười nói: “Lần đầu tiên ta phát hiện, đạo pháp ta theo đuổi cả đời này, thật ra không quan trọng như vậy. Chân tướng thời đại Chân Vương xuống dốc mà ta tìm kiếm cả đời này cũng không quan trọng như vậy. Lần đầu tiên ta cảm thấy ta có thể buông bỏ đạo pháp, gác lại chân tướng, làm bạn với cô gái này suốt đời, vậy cũng tốt.”
Cung Vãn Tình nhấc chân giẫm lên mặt ông, khiến cho ông không cách nào tiếp tục nói tiếp: “Ngươi đang sỉ nhục ta, lôi tiện tỳ đó ra sỉ nhục ta!”
Trần Dần Đô nghiêng đầu, cười nói: “Nàng không phải tiện tỳ, nàng là người ta yêu nhất. Nàng mang có cốt nhục của ta, còn muốn theo ta cùng nhau chạy ra khỏi Dốc Tuyệt Vọng.”
Cung Vãn Tình hận đến phát cuồng, giẫm đạp lên đầu ông, không cho ông nói tiếp, thở hổn hển nói: “Ả có điểm nào so được với ta? Vì sao ngươi thà chọn một tiện tỳ chứ không chọn ta?”
Trần Dần Đô ho ra mấy cái răng, cười nói: “Nàng không xinh đẹp như ngươi, không thông tuệ như ngươi, tư chất ngộ tính không sánh bằng ngươi. Ngươi có thể làm đạo hữu của ta, nàng không làm được, nàng chỉ có thể yên tĩnh nghe ta nói, không thể xen vào. Nhưng người ta thích chính là nàng, không có nguyên do gì cả.”
Ông chuyển đề tài, dịu dàng nói: “Vãn Tình, thật ra phu thê chúng ta vẫn rất cảm kích ngươi. Ngày chúng ta đào tẩu, nhờ có ngươi ra tay, giúp chúng ta ngăn trở Tiết Tiên nhân.”
Cung Vãn Tình vốn đang trong cơn thịnh nộ, nghe vậy đột nhiên bình tĩnh trở lại, trên mặt dần dần lộ vẻ tươi cười, nụ cười càng lúc càng lớn, dần dần hóa thành cười khanh khách.
Nàng rút chân của mình về, cười rất thống khoái: “Trần Dần Đô, ngươi thật sự cảm thấy ngươi có thể buông bỏ?”
Trần Dần Đô trầm mặc thật lâu, thở hắt một hơi, nói: “Ta buông bỏ rồi. Sau khi chúng ta chạy khỏi tay Tiết Tiên nhân, thương thế của A Đường quá nặng, sinh hạ một đứa con rồi qua đời. Ta đặt tên cho đứa nhỏ này là Trần Đường, bế đứa nhỏ này, cõng thi thể của nàng, từ Thiên Đạo thành đi thẳng đến Hoàng Pha thôn. Khi ta chôn cất nàng bên cạnh mộ tổ Trần gia, ta đã buông bỏ rồi.”
Sắc mặt ông ảm đạm.
Từ đó trở đi, ông ghét nhìn thấy Trần Đường, nhìn thấy Trần Đường luôn khiến ông nhớ tới người mình yêu.
Ông cho bà Ngũ Trúc một khoản tiền, nhờ bà nuôi dưỡng Trần Đường, ngày lễ ngày tết ông mới kiềm nén nỗi chán ghét đối với Trần Đường, trở lại trong thôn, ngồi trước mộ phần của cô gái kia, đốt một giỏ tiền giấy, kể rõ nỗi nhung nhớ của mình.
Những năm qua, ông thật sự đã buông xuống, từ nay về sau không còn ý niệm phong lưu.
Dục vọng ái tình của ông đã theo cái chết của cô gái kia mà cùng mất đi.
Cung Vãn Tình cười ha hả nói: “Cho nên, ngươi vẫn luôn cảm kích ta, đúng không?”
Trần Dần Đô trầm giọng nói: “Phu thê ta vẫn luôn cảm kích ngươi, Vãn Tình à, trước khi nội tử qua đời còn nắm lấy tay ta, nói với ta, chúng ta có lỗi với ngươi.”
Cung Vãn Tình bật cười thành tiếng, thanh âm rất sung sướng, cười nói: “Trần lang, ngươi có nghĩ tới không? Ngươi là người thông minh như vậy, ngươi thiết kế lộ tuyến bỏ trốn, làm sao lại bị Tiết Tiên nhân biết được? Vì sao mỗi lần các ngươi đào tẩu, Tiết Tiên nhân luôn tìm ra các ngươi? Ngoài ra...”
Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, trong đôi mắt tràn ngập vẻ vui sướng vì báo đc thù: “Vì sao Tiết Tiên nhân luôn khắc chế được đạo pháp thần thông của ngươi? Ngươi lợi hại như vậy vì sao phối hợp với Tạo Vật Tiểu Ngũ, luyện ra nhiều Phù thần Thiên Cơ như vậy, vẫn không phải đối thủ của Tiết Tiên nhân? Ngươi nói xem đó là vì sao?”