๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Tiểu Đoạn tiên tử hơi điều khiển hỏa hầu, nói: “Gia gia, cần thiêu đốt bao lâu mới để ả chết?”
“Hai ngày.” Trần Dần Đô nói.
Tiểu Đoạn tiên tử thu một phần dị hỏa từ trên người Cung Vãn Tình, nói: “Dị hỏa ở đây đủ để thiêu đốt hai ngày. Nếu trong hai ngày vẫn không đốt chết được ả thì chỉ có thể mời gia gia ra tay.”
Trần Dần Đô nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Đa tạ. Càn Khôn Tái Tạo lô xin nhờ con.”
Tiểu Đoạn tiên tử đi ra ngoài, sau màn che, Ôn Vô Ngu còn ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn thấy nàng đi tới, lúc này mới phục hồi tinh thần.
Vừa rồi nàng còn đang chấn động với tin tức Cung Vãn Tình và Trần Dần Đô nói ra, kinh hãi trước hành động của Cung Vãn Tình tiên tử băng thanh ngọc khiết này, không ngờ “Tiểu Thập ca ca” đã hấp tấp lao ra, hạ sát thủ với Cung tiên tử.
Càng khiến cho nàng không ngờ là trong một giây ngắn ngủi, Cung tiên tử đã bị bọn họ đánh trọng thương, bị dị hỏa luyện chết cũng chỉ là chuyện của hai ngày tới.
“Tiểu Thập ca ca ra tay, lại tàn nhẫn quả quyết như vậy!” Nàng thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng trong lòng nàng lại áy náy vạn phần, bọn họ bắt được Cung Vãn Tình, hiển nhiên là địch nhân của Dốc Tuyệt Vọng, như vậy chính là địch nhân của mình. Nàng có nên tố giác Tiểu Thập ca ca hay không?
“Nếu vậy chẳng phải ta là một Cung Vãn Tình khác à?” Ôn Vô Ngu lắc đầu.
Nàng đang ngẩn người, Tiểu Đoạn tiên tử đi đến bên cạnh nàng, thân thể dần dần biến hóa, từ một tiểu nha đầu tám chín tuổi biến thành Cung Vãn Tình tài trí ưu nhã, thậm chí ngay cả xiêm y trên người cũng theo đó biến thành xiêm y của Cung Vãn Tình, hiển nhiên xiêm y này của nàng không phải vật phàm mà là tiên y có thể biến hóa.
“Vô Ngu, ta giống không?” Tiểu Đoạn tiên tử dò hỏi.
Ôn Vô Ngu vội vàng lấy lại bình tĩnh, cẩn thận đánh giá, khen: “Tiểu Thập ca ca, ngươi quan sát thật cẩn thận, bắt chước giống nhau như đúc. Thậm chí ngay cả giọng nói cũng rất giống!”
Nhất cử nhất động, dáng cười các nói của Tiểu Đoạn tiên tử đều có dáng vẻ của Cung Vãn Tình, tựa như tiên tử xuất trần. Thậm chí Ôn Vô Ngu cảm thấy khí chất của nàng còn tốt hơn Cung Vãn Tình một chút.
Tiểu Đoạn tiên tử đi ra ngoài, Ôn Vô Ngu rảo bước đuổi theo nàng, nhỏ giọng cười nói: “Tiểu Thập ca ca, Cung tiên tử xấu xa như vậy, tất nhiên ta là đứng về phía huynh. Nhưng thế lực Dốc Tuyệt Vọng, chàng còn kém xa, không thể với tới, Thiên Tôn càng sâu không lường được. Ta đưa huynh rời khỏi đây đi.”
Tiểu Đoạn tiên tử lắc đầu nói: “Trước mắt ta còn chưa thể đi được.”
“Huynh còn muốn làm gì nữa?” Ôn Vô Ngu không hiểu.
Tiểu Đoạn tiên tử dừng bước lại, nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Ta muốn ở lại, tùy thời phá hủy Càn Khôn Tái Tạo lô. Cho dù không thể phá hủy Càn Khôn Tái Tạo lô cũng phải khiến cho lô Thiên binh này không cách nào luyện chế thành.”
Ôn Vô Ngu nghe vậy có phần khổ sở: “Huynh sẽ chết. Các ngươi đều sẽ chết. Dốc Tuyệt Vọng quá cường đại, cường đại đến mức khiến người ta tuyệt vọng...
“Vậy thì đã sao.”
Tiểu Đoạn tiên tử thản nhiên nói: “Nếu không làm gì cả, chỉ có nước yên lặng chờ Thiên Tôn giáng lâm, diệt trừ tất cả chúng ta. Hiện tại ra tay còn có cơ hội liều một phen. Vô Ngu.”
Nàng đưa tay, ngón tay xẹt qua thái dương của Ôn Vô Ngu, vuốt vài lọn tóc tán loạn của nàng ra sau tai, ánh mắt dịu dàng nói: “Ta hy vọng ta cũng được như gia gia, có thể có một cô gái liều lĩnh vứt bỏ Dốc Tuyệt Vọng đi theo ta. Tương lai khi ta kể chuyện này với con cháu chúng ta, trong ánh mắt chỉ có hạnh phúc vui sướng, không có tiếc nuối trống rỗng.”
Một sợi dây trong lòng Ôn Vô Ngu bị xúc động, như mất đi tất cả lực lượng chống cự, không nhịn được tựa vào trong ngực nàng, ngửa đầu nhanh chóng hôn lên môi nàng, dịu dàng nói: “Ta nghe chàng tất.”
Tiểu Đoạn tiên tử hoảng sợ, ma xui quỷ khiến thế nào lại ôm lấy Ôn Vô Ngu, trong lòng thầm thở dài một hơi: “Ta quá mạnh mẽ. Đáng hận ta chỉ là nữ nhi... Chờ một chút! Nàng coi ta thành phu quân, cũng tức là nói, ta tìm cho phu quân một đối thủ hết lòng với hắn?”
Nàng chớp chớp mắt, buông Ôn Vô Ngu ra, có phần đau đầu.
Trong lòng Ôn Vô Ngu như có nai con đụng loạn, thầm nghĩ: “Có phải quan hệ giữa ta và Tiểu Thập ca ca tiến triển quá nhanh hay không?”
Hai người vừa rảo bước vừa nói chuyện, đi về phía Càn Khôn Tái Tạo lô.
Trên đường đi, Tiểu Đoạn tiên tử nói một lượt thân phận thật sự của Thiên Tôn, nói cho nàng biết. Phong Nhược Đồng, Khấu Tiên nhân các vị Thiên đạo Tiên nhân đều chết dưới tay Thiên Tôn. Ôn Vô Ngu nghe vậy trợn mắt há hốc mồm, rồi lại không thể không tin nổi.
“Nếu không thể phá hủy lô Thiên binh này, chúng ta sẽ không còn hi vọng nữa.” Khuôn mặt Tiểu Đoạn tiên tử bình tĩnh nói.
“Nhưng chắc chắn Tiểu Thập ca ca sẽ có cách!” Ánh mắt Ôn Vô Ngu còn kiên nghị hơn cả nàng.
“Ta có thể lập tức chiếm được thân thể của nàng!” Tiểu Đoạn tiên tử thở dài trong lòng: “Đáng tiếc ta không có bản lĩnh đó, không có đất dụng võ.”
Hai người tới dưới Càn Khôn Tái Tạo lô, Tiểu Đoạn tiên tử ngồi ngay ngắn xuống, Ôn Vô Ngu ngồi ở bên cạnh nàng, ra vẻ học theo tư thế của nàng, điều khiển cái lò lớn lao này.
“Phu quân còn chưa tỉnh lại.” Trong lòng Tiểu Đoạn tiên tử âm thầm lo lắng, thầm nghĩ: “Ta nên làm gì bây giờ? Đúng rồi, đánh Phượng Hoàng dị hỏa của Đại Thương ta vào trong lò, thiêu hủy những Thiên binh sắp thành hình kia!”
Nàng vừa mới nghĩ tới đây, lại chú ý tới một tu sĩ khác bên cạnh.
Tu sĩ kia thấy nàng, vội vàng hạ thấp người, nói: “Trang Vô Cữu bái kiến Cung tiên tử.”
Ôn Vô Ngu kinh ngạc nói: “Mấy năm nay Trang Vô Cữu đi đâu vậy?”
Trang Vô Cữu ngơ ngác nói: “Sư phụ ta qua đời, mấy ngày nay ta bôn ba ngược xuôi, tìm kiếm hung thủ sát hại sư phụ ta.”
Ôn Vô Ngu dò hỏi: “Hung thủ sát hại sư phụ ngươi là ai?”
Trang Vô Cữu mặt mày hung ác, nghiến răng nghiến lợi, hận thù vô hạn, gằn từng chữ: “Trần! Đường!”
Tiểu Đoạn tiên tử nhìn Trang Vô Cữu, thầm nghĩ: “Trang Vô Cữu này chắc là Tiểu Ngũ bá bá. Rõ ràng Tiểu Ngũ bá bá được sủng ái nhất, không biết vì sao luôn gây khó dễ cho công công của ta. Hắn tới đây chắc cũng là để đối phó với lô Thiên binh này.”
Trong lò phát ra từng luồng tiên uy, Tiểu Đoạn tiên tử có phần sợ sệt, không biết dị hỏa của mình có thể thiêu hủy được Thiên binh trong lò hay không.
Lúc này Chung Vô Vọng đi ngang qua, nhìn thấy Trang Vô Cữu từ xa, trong lòng cả kinh: “Không phải hắn đã chết rồi à? Đúng rồi, là Tạo Hóa Tiểu Ngũ! Chỉ mong hắn không gây chuyện, nếu không e làsẽ liên lụy đến ta.”
Hai ngày nay, hắn vẫn luôn lo sợ bất an.
Hắn để đám người Trần Thực vào Dốc Tuyệt Vọng, cứ cảm thấy bọn họ không có ý tốt, nhưng hai ngày nay lại rất yên tĩnh, không có bất cứ chuyện gì phát sinh.
“Chắc đám Trần Thực không dám gây chuyện đâu nhỉ?”
Chung Vô Vọng thầm nghĩ: “Dù sao nơi này có Thiên Tôn tọa trấn, nếu bọn họ gây chuyện chỉ có một con đường chết! Không nên gây chuyện, tuyệt đối không nên gây chuyện!”
Hắn nở nụ cười, miệng lẩm bẩm, đang định rời đi.
Lúc này, Càn Khôn Tái Tạo lô đột nhiên tắt ngấm.
Tiểu Đoạn tiên tử đã ra tay trước!