Đạo cảnh thứ tám 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Thiên Tôn bước ra khỏi Chân Thần đạo tràng, liếc nhìn Thiên Ngoại Chân Thần đang Ma hóa, sắc mặt nghiêm nghị, rồi nhìn về phía Tiểu Đoạn tiên tử, định lên tiếng thì đột nhiên biến sắc, lộ vẻ khó tin.

“Vu Khế! Ngươi chưa chết?”

Tâm thần Thiên Tôn còn đang chấn động, Vu Khế đã hóa thành cự nhân vạn trượng, tay cầm Âm Dương Nhị Khí bình, bảo bình từ trên trời giáng xuống, miệng bình rộng trăm mẫu, tỏa ra hào quang, nhật nguyệt làm trời, sơn hà làm đất, ầm ầm áp xuống.

Thiên Tôn lập tức cảm thấy như có cả một thế giới đè xuống, ép thân thể hắn không ngừng rơi xuống, từ trên trời nện xuống đất!

Vu Khế chớp lấy cơ hội Thiên Tôn thất thần, úp Âm Dương Nhị Khí bình xuống, giơ tay lên, sơn hà nổi dậy, nhật nguyệt bay lên, hào quang vô tận cuốn Thiên Tôn vào trong bình!

Thiên Tôn đứng không vững, rơi vào thế giới trong bình, lúc này Âm Dương Nhị Khí bình thu hồi thế giới, hắn không tự chủ được mà bị hút vào bình ngọc.

Thiên Tôn gặp nguy không loạn, lập tức bay ra ngoài, cố gắng thoát khỏi thế giới này. Chỉ cần thoát ra trước khi thế giới này bị thu vào bình là có cơ hội sống sót!

Hắn bị Thiên Ngoại Chân Thần Ma hóa kinh động nên ra ngoài xem xét.

Ánh mắt hắn cực kỳ lợi hại, được gọi là Thiên Đạo Thần Nhãn, có thể nhìn thấu mọi thuật biến hóa, lúc này đảo mắt nhìn quanh, lập tức nhìn ra biến hóa của Trần Thực, Trần Dần Đô, Tiểu Đoạn tiên tử. Vu Khế biến thành thiếu niên râu quai nón kia, tất nhiên cũng không qua được mắt hắn. Vốn dĩ khi thấy Trần Thực, hắn rất vui mừng, chỉ cảm thấy bọn chúng tự chui đầu vào lưới, đỡ mất công hắn tìm kiếm. Nhưng khi thấy Vu Khế, hắn thật sự kinh hãi.

Vu Khế đã chết, hắn tận tay giết!

Hắn truy lùng Đại tế tửu đã lâu, rốt cuộc đợi được Đại tế tửu gặp Ma Hoàng Vu Khế, bèn ra tay giết chết Ma Hoàng Vu Khế, việc này là thật!

Vậy Vu Khế trước mắt này là ai?

Rõ ràng hắn đã nghiền xương y thành tro, sao lại xuất hiện thêm một Vu Khế?

Chính một chút dao động tâm thần này khiến hắn bị Vu Khế nắm được sơ hở.

Thân hình hắn nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt vượt qua muôn sông ngàn núi, chạy mấy vạn dặm, đồng thời dùng pháp lực khổng lồ của mình trấn áp sơn hà này, khiến tốc độ Vu Khế nâng thế giới này lên chậm dần.

Vu Khế nhận ra hắn định chạy trốn, quát lớn một tiếng, quanh thân hiện lên những Vu Tế đạo văn phức tạp, nâng Bất Tử Tiên Pháp lên cực hạn, tốc độ lưu động của thế giới trong bình gia tăng, nhưng pháp lực của Thiên Tôn quá hùng hậu, áp chế thế giới trong bình, khiến hắn cho trong thời gian ngắn khó có thể thu hồi thế giới này.

“Muốn chạy? Ta luyện hóa ngươi trước!”

Hắn phát động uy lực của ngọc bình, thế giới trong bình lập tức hóa thành biển lửa. Thiên Tôn bay trong biển lửa, trong lòng chùng xuống.

Hắn đã từng trải nghiệm uy lực của Âm Dương Nhị Khí bình.

Năm đó, lần thứ hai Chân Vương đến Dốc Tuyệt Vọng, trong số bảo vật mang theo thì uy lực mạnh nhất chính là Âm Dương Nhị Khí bình. Lần đó Chân Vương đến đây với địch ý, muốn ép hắn giao quyền khống chế Thiên Ngoại Chân Thần, thắp sáng lại Chân Thần chi nhãn, cứu vớt chúng sinh. Nhưng thực lực của Chân Vương kém xa hắn, chưa kịp ra tay đã bị hắn giết chết. Âm Dương Nhị Khí bình cũng vì vậy mà rơi vào Dốc Tuyệt Vọng.

Lúc đó, hắn đã nhìn ra bảo vật này là pháp bảo do Thái Ất Kim Tiên luyện chế, cực kỳ mạnh mẽ.

Sau này, Phong Nhược Đồng dùng bảo vật này đối phó hắn, suýt nữa làm tan chảy hai chân hắn, càng khiến hắn nhận thức được uy lực của bảo vật này.

Thực lực của Vu Khế mạnh hơn Phong Nhược Đồng, Kim Tiên của Phong Nhược Đồng chỉ là giả, hợp đạo chi địa của lão chỉ bằng một phần mười tám Chân Thần đạo tràng, tu vi thấp kém, kém xa Vu Khế. Vu Khế phát động Âm Dương Nhị Khí bình, tuyệt đối có thể giết chết hắn! Hắn cố gắng bay ra ngoài, dù biển lửa trùng điệp không thể cản bước hắn nhưng kỳ lạ là dù thế giới trong bình này là đạo cảnh của Thái Ất Kim Tiên, với tốc độ của hắn lúc này đáng lẽ đã thoát ra rồi, vậy mà biển lửa phía trước lại như vô cùng vô tận!

hần quang bắn ra từ mắt hắn, chính là Thiên Đạo Thần Nhãn, lập tức nhìn thấu biển lửa, thấy ở rìa thế giới này, âm dương giao hòa, không ngừng sinh ra thiên địa mới.

Tốc độ của hắn nhanh bao nhiêu, tốc độ âm dương diễn hóa thiên địa cũng nhanh bấy nhiêu!

“Định tính kế ta, nằm mơ!”

Thiên Tôn vận Đại Hoang Minh Đạo Tập, Phong Lôi nhị đạo hội tụ, cơ nhục mọc ra dưới nách, chỉ trong khoảnh khắc đạo văn Phong Lôi hợp lại thành lông vũ, lông vũ tạo thành cánh!

Hắn giang rộng đôi cánh, thân thể biến hóa, chỉ trong chốc lát đã từ người thường biến thành cự nhân vạn trượng.

Đôi cánh Phong Lôi của hắn cũng theo đó lớn lên.

“Rắc!”

Hắn vỗ cánh, phong lôi nổi dậy, thân thể nghiền nát mọi thứ xung quanh, lao về phía trước!

Vu Khế sắc mặt nghiêm nghị, thúc dục Âm Dương Nhị Khí bình, điều động toàn bộ pháp lực, phát động dấu ấn Âm Dương Sinh Vạn Vật mà Trần Thực đã đặt ra đến cực hạn!

Thiên Tôn bay trong biển lửa, vô số núi non lướt qua, ngay cả mặt biển mênh mông cũng chỉ thoáng qua, tốc độ của hắn đạt tới cực điểm, cánh Phong Lôi đã bị âm dương nhị khí luyện đến mềm nhũn, sắp tan chảy, đột nhiên trước mắt hiện ra cảnh tượng tráng lệ âm dương nhị khí tạo hóa vạn vật. Thiên Tôn nghiến răng, vỗ cánh bay đi, phong lôi nổi dậy sau lưng, rồi đôi cánh này tan rã trong biển lửa!

“Ầm!”

Thân thể Thiên Tôn thoát khỏi Âm Dương Nhị Khí bình, thân thể khổng lồ lăn lông lốc, đâm vào một ngọn tiên sơn, khiến ngọn núi vỡ vụn!

Vu Khế bay tới, thế giới kia vèo một tiếng bị thu vào bình, rồi lại tế Âm Dương Nhị Khí bình, hào quang phun ra từ trong bình, đánh tới Thiên Tôn.

Thiên Tôn biến sắc, định điều động Thiên Ngoại Chân Thần, nhưng giờ Thiên Ngoại Chân Thần đã bị Sở Phong Ma hóa, không còn nghe lệnh hắn nữa.

Hắn né tránh, bước chân loạng choạng, thì ra chân bị nung hơi mềm.

Âm Dương Nhị Khí bình quả nhiên là pháp bảo của Thái Ất Kim Tiên, ngay cả Đại Hoang Minh Đạo Tập cũng không đỡ nổi!

“Còn Càn Khôn Tái Tạo lô!”

Hắn đang bị hào quang Âm Dương Nhị Khí bình bao phủ, vừa nghĩ tới đây lại thấy Tiểu Đoạn tiên tử đang cố nhét Càn Khôn Tái Tạo lô vào một ngôi miếu nhỏ nhưng vẫn không vừa.

Bên cạnh còn có bảy vị Thiên đạo Tiên nhân, vừa ra sức ép Càn Khôn Tái Tạo lô nhỏ lại, vừa kinh hãi nhìn về phía này.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, từ lúc hắn vạch trần thân phận Tiểu Đoạn tiên tử, đến lúc Vu Khế ra tay, dùng Âm Dương Nhị Khí bình áp chế hắn, rồi đến lúc hắn thoát khỏi Âm Dương Nhị Khí bình, tất cả chỉ trong chớp mắt.

Mấy vị Thiên đạo Tiên nhân kia vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu vì sao Thiên Tôn nói Cung Vãn Tình là yêu nghiệt, lại kinh hãi trước đòn tấn công của Vu Khế nên chưa kịp ngăn cản Tiểu Đoạn tiên tử.

“Lũ khốn kiếp!”

Thiên Tôn lại né tránh hào quang của Âm Dương Nhị Khí bình, kéo dài khoảng cách, không rảnh đi đoạt Càn Khôn Tái Tạo lô, cười lạnh nói: “Vu Khế, ngươi mai phục ở Dốc Tuyệt Vọng mấy ngày nay, chính là chờ đợi lúc Chân Thần bị ô uế, đúng không? Vu Khế, ngươi thật khiến ta thất vọng. Thiên Ngoại Chân Thần nuôi dưỡng thiên địa, chúng sinh, còn là vua của Đại Thương. Ngươi vì đối phó ta mà Ma hóa hắn, xem ra, ngươi thật sự đã nhập ma!”

Vu Khế dừng bước, tế ngọc bình trên không, miệng bình hướng xuống, thần sắc lạnh nhạt: “Chỉ cần có thể diệt trừ ngươi, ta nguyện thử mọi cách.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters