Ân tình của Chân Vương 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Khô Lâu Trần Thực nói: “Vu Khế, ta cứu ngươi, ngươi còn nợ ta một ân tình.”

Hắn đưa Âm Dương Nhị Khí bình cho Vu Khế, chậm rãi nói: “Giúp ta giết một người.”

Vu Khế cúi đầu nhìn Âm Dương Nhị Khí bình trong tay, cứ cảm thấy cảnh tượng trước mắt có phần quen thuộc, nhưng hắn có thể thây nhận mình tuyệt đối chưa từng trải qua tình cảnh tương tự.

“Giúp ta giết Thiên Tôn, ân tình ngươi nợ ta, coi như xóa bỏ.” Khô Lâu Trần Thực nói.

Vu Khế mân mê Âm Dương Nhị Khí bình, trầm giọng nói: “Dù ngươi không yêu cầu, ta cũng phải giết Thiên Tôn. Giết Thiên Tôn không tính là trả ân tình của ngươi. Đa tạ bình này, ta nợ ngươi hai ân tình.”

Khô Lâu Trần Thực suy nghĩ một chút, nói: “Vẫn một ân tình thôi. Hai ân tình ta thấy có chút áy náy.”

Vu Khế nghi hoặc nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy.

“Mấy ngày nay, ta vẫn luôn tìm kiếm tung tích dân Thương, đi rất lâu, tìm rất lâu, từ đầu đến cuối không thấy. Đến đây, ta vốn tưởng rằng người ở đây chỉ là Quỷ tộc bình thường, không ngờ họ đều là dân Thương.”

Vu Khế đứng trước vương cung, nhìn về phía người dân Thiên Trì quốc, trong lòng tràn ngập cảm khái, nói: “Họ dưới ảnh hưởng từ đạo tràng của ngươi, từ Quỷ tộc biến thành người, khiến có lúc ta hoài nghi mình đã trở về thời Đại Thương. Nhưng ta phát hiện, ngươi không phải dân Thương, ta lại nghĩ, ngươi không phải dân Thương mà lại làm Thương Vương, ta phải giết ngươi.”

Khô Lâu Trần Thực giật mình, nhìn về phía hắn.

Vu Khế nói: “Hơn nữa ngươi còn là khô lâu, ngay cả người cũng không phải, ta càng không thể để ngươi làm Thương Vương, ta phải giết ngươi, chọn một Thương Vương khác. Nhưng trước đó, ta phải chọn ra một Thương Vương mới từ trong dân Thương. Vì vậy ta ẩn náu ở Thiên Trì quốc, quan sát những dân Thương này.”

Khô Lâu Trần Thực nói: “Ngươi quan sát cũng hơn mười ngày rồi, ngươi thấy ai thích hợp làm Thương Vương?”

“Ngươi.” Vu Khế thở dài, nói: “Khoảng thời gian ta quan sát, thấy lê dân bách tính ai nấy đều kính trọng ngươi, ngươi truyền đạo thụ nghiệp, truyền công pháp Đại Thương thụ cho họ, dạy họ tu hành, được họ tôn ngươi như thần linh. Ngươi là Thương Vương tốt nhất. Hơn nữa ngươi còn tinh thông Âm Dương đạo tràng, chống cự tà khí xâm lấn, bảo vệ bọn họ. Ta nghĩ tới nghĩ lui, không ai bằng ngươi, kể cả ta. Có lẽ, Khô Lâu Thương Vương cũng rất tốt.”

Vu Khế mang theo Âm Dương Nhị Khí bình rời đi, trầm giọng nói: “Ta đi hỗ trợ. Sau khi ta chết...”

Hắn dừng bước, nghiêng đầu, hỏi: “Trên gốc dây leo kia có Vu Khế thứ hai rơi xuống hay không?”

Khô Lâu Trần Thực có phần bối rối, thầm nghĩ: “Bị hắn phát hiện rồi à?”

Vu Khế nói: “Vu Khế đó có nhớ những gì ta trải qua không? Bệ hạ có nói cho hắn biết, hắn nợ bệ hạ một ân tình cần trả không?”

Khô Lâu Trần Thực cười ha hả: “Vu Khế, ngươi quả không hổ là Đại Vu đệ nhất Đại Thương, thật thông minh. Gốc Tử Thiên đằng kia là chí bảo, có thể cho ngươi sống lại hai ba mươi lần.”

Vu Khế khẽ gật đầu, mỉm cười, nói: “Hai ba mươi lần à? Tuần Giang Mục nhất định sẽ bị ta dọa chết khiếp. Đánh không chết hắn thì dọa chết hắn cũng tốt!”

Hắn cười lớn, rời đi.

Khô Lâu Trần Thực nhìn theo bóng hắn khuất dần, trầm ngâm không quyết. Thiếu niên Sở Phong bên cạnh quan sát “sắc mặt” của hắn, cẩn thận hỏi: “Bệ hạ có tâm sự à?”

Khô Lâu Trần Thực nói: “Ừ. Tu vi thực lực của Vu Khế kém xa Thiên Tôn, cho dù hắn mang theo Âm Dương Nhị Khí bình, lần này đi chắc chắn phải chết.”

Sở Phong có phần cảm động, nói: “Bệ hạ lo lắng cho an nguy của sư phụ ta.”

Khô Lâu Trần Thực lắc đầu nói: “Ta lo hắn chết rồi, Âm Dương Nhị Khí bình lại rơi vào tay Thiên Tôn. Thiên Tôn có bảo vật này, thế không thể cản, không ai địch nổi.”

Hắn liếc nhìn Sở Phong, thấy Sở Phong có phần buồn bã, không khỏi hơi khó chịu, nói: “Vu Khế là sư phụ ngươi, ta cũng là sư phụ ngươi. Huyền Âm Cửu Thiên Quyết ngươi tu luyện là do ta sáng tạo ra.”

Sở Phong kinh ngạc, lúc này mới biết khô lâu trước mắt, chính là Chân Vương Trần Thực.

Khô Lâu Trần Thực vừa đi vừa nói: “Ta có thể dùng Lạc Bảo Kim Tiền ám toán Thiên Tôn một lần thì có thể ám toán lần hai lần ba. Dù Thiên Tôn giết Vu Khế, ta cũng có thể tế Lạc Bảo Kim Tiền ra, đoạt lại Âm Dương Nhị Khí bình. Chẳng qua ta phải đích thân đi một chuyến. Nếu ta rời đi, nơi này không ai trấn giữ, e là Thiên Tôn sẽ ra tay diệt trừ di dân Đại Thương.”

Nếu không đi, Âm Dương Nhị Khí bình sẽ rơi vào tay Thiên Tôn.

Âm Dương Nhị Khí bình quan trọng, Thiên Trì quốc cũng rất quan trọng.

Người dân Thiên Trì quốc tế tự Hậu Thổ nương nương, duy trì thần lực của nương nương không dứt, mới có thể kiên trì dưới thế công của Thiên Tôn.

Khô Lâu Trần Thực phải ở lại đây mới có thể bảo đảm Thiên Trì quốc không bị phá.

Sở Phong lấy hết can đảm hỏi: “Sư phụ, chân thân người ở đâu? Sao không thể dùng chân thân đến đó?”

Khô Lâu Trần Thực lắc đầu nói: “Chân thân của ta còn đang tu hành, cố gắng hợp đạo. Không hợp đạo thì không có sức chiến đấu, dù pháp bảo lợi hại thủ đoạn cao minh đến đâu cũng vô dụng. Ta sắp hợp đạo rồi, chỉ có hợp Tân Đạo mới có một chút cơ hội chiến thắng... Sở Phong, ngươi ở lại đây, trấn giữ Thiên Trì quốc.”

“Ta ư?” Sở Phong giật mình.

Khô Lâu Trần Thực nhét Thiên La Hóa Huyết thần đao vào tay hắn, nói: “Huyền Âm Cửu Thiên Quyết ngươi tu luyện là công pháp Ma đạo do ta sáng tạo, ta truyền cho ngươi tầng thứ chín, ngươi cứ theo đó mà tu luyện, nắm giữ được đao này thì sẽ không bị nó khống chế.”

Hắn đọc từng chữ một tầng thứ chín của pháp quyết, Sở Phong vội vàng ghi nhớ nhưng trong lúc vội vàng còn không nhớ hết.

Khô Lâu Trần Thực lại ném Huyết Hồ Chân Kinh cho hắn, nói: “Sau khi Vu Khế chết, ta sẽ lập tức tế Lạc Bảo Kim Tiền ra, đoạt lấy Âm Dương Nhị Khí bình. Lúc đó, Thiên Tôn sẽ biết ta không ở Thiên Trì quốc, hắn sẽ lập tức phát động cơ nhục trên trời xuống diệt quốc. Ngươi hãy tế đao này lên! Ta để lại một đạo pháp lực trong đao này, có thể giúp ngươi xuất đao ba lần, khiến hắn kinh sợ thối lui.”

Sở Phong nắm chặt chuôi đao, lo lắng hỏi: “Sau ba lần thì sao?”

Khô Lâu Trần Thực nói: “Sau ba lần, nếu hắn không sợ hãi thối lui, ngươi chỉ có thể tự mình vung đao, liều mạng với hắn thôi.”

Hắn lóe lên, phá không bay đi.

Sở Phong tay đầy mồ hôi lạnh, lo lắng nhìn bầu trời.

Xung quanh Thiên Trì quốc, trên không không hề có cơ nhục, vô cùng yên tĩnh, nhưng ở xa xa, khắp nơi đều là mây cơ nhục, không ngừng có những xúc tu khổng lồ từ trên trời giáng xuống, như những cơn lốc xoáy bằng cơ nhục, phá hủy làng mạc ven đường, nghiền nát quỷ quái Quỷ tộc.

“Mong ba vị sư phụ đều bình an.”

Hắn bình tĩnh lại, chăm chú nghiên cứu tầng thứ chín của pháp quyết.

Nhưng tâm thần hắn bất an, pháp quyết vừa rồi nhớ chưa hết, giờ lại quên mất một ít.

Sở Phong cố gắng nhớ lại nhưng vẫn không được, thầm nghĩ: “Hay là tu luyện Huyết Hồ Chân Kinh trước đã.”

Hắn mở Huyết Hồ Chân Kinh ra đọc kỹ, rồi bắt đầu tu luyện.

Khô Lâu Trần Thực nhanh như chớp, đến gò đất cao.

Trận chiến gần Hậu Đức cung đã vô cùng kịch liệt. Quỷ thần hai giới âm dương bảo vệ Hậu Đức cung, giao chiến với xúc tu từ khắp nơi tấn công tới. Hậu Thổ nương nương phát động Tử Thiên đằng, cản được phần lớn công kích, uy lực của Nguyên Trùng càng mạnh, áp chế Tử Thiên đằng, khiến nàng không rảnh tay công kích Thiên Tôn, chỉ có thể dồn sức duy trì Tử Thiên đằng, giữ vững vòng phòng ngự. Dù vậy, vẫn liên tục có thần linh Hoa Hạ ngã xuống, bị Nguyên Trùng đánh cho kim thân tan vỡ, thần lực tiêu tán, một chút nguyên linh hòa vào thiên địa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters