Ta hợp đạo 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Thiên Tôn lắc đầu, đầu óc choáng váng. Đòn vừa rồi của Vu Khế gần như biến não hắn thành bột nhão. Tuy tu vi cao thâm, nhưng vết thương này vẫn rất nặng.

Hắn nhất thời khó khống chế Nguyên Trùng, công kích của Nguyên Trùng vào Hậu Đức cung chậm lại rất nhiều.

Cùng lúc đó, trên mặt trăng, trong đạo cảnh của Thiên Tôn, Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ đang khổ sở chèo chống công kích của Đạo thân Thiên Tôn, cũng cảm thấy áp lực giảm bớt.

Ở Càn Dương sơn, Trần Thực khô lâu và Tằm Nhi đang vất vả chèo chống cũng cảm thấy áp lực giảm đi nhiều.

Thiên Tôn lại lắc đầu, mắt mờ đi, thấy Âm Dương Nhị Khí bình rơi xuống trước mặt, vươn tay muốn bắt lấy, nhưng lại bắt hụt.

Đại não bị thương, tầm nhìn của hắn cũng có vấn đề.

“Dùng Âm Dương Nhị Khí bình chữa thương cho con mắt của ta!”

Thiên Tôn lại vươn tay ra, bỗng một bóng người lao tới, lướt qua trước mặt hắn, cướp lấy Âm Dương Nhị Khí bình rồi bỏ chạy.

Thiên Tôn nổi giận, thi triển thần thông, đánh ra một chưởng. Vô số kiếm khí bắn ra, một ngọn núi xa xa bị bắn thủng lỗ chỗ, nhưng vẫn cách bóng người kia rất xa.

“Vô Vọng?! Đúng là đồ nhi ngoan!” Thiên Tôn nghiến răng nghiến lợi, lại lắc đầu.

Người cướp Âm Dương Nhị Khí bình chính là Chung Vô Vọng.

Hắn đến đúng lúc Vu Khế bỏ mạng, vốn không định nhúng tay, chỉ vì Thiên Tôn bị thương, thần trí không tỉnh táo nên mới cướp Âm Dương Nhị Khí bình, không ngờ lại thành công.

Khi Thiên Tôn đánh ra một chưởng, hắn cảm thấy tu vi toàn thân và tiểu thế giới trong cơ thể đều bị áp chế, không thể động đậy, thầm nghĩ mình chết chắc rồi. Ai ngờ chưởng lực của Thiên Tôn lại đánh lệch, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Hậu Thổ nương nương dùng Tử Thiên đằng trói Nguyên Trùng, xông ra từ Hậu Đức cung, nghênh chiến Thiên Tôn. Tuy là phân thân, nhưng thần lực của nàng vẫn rất mạnh mẽ, pháp thuật càng tinh diệu tuyệt luân. Tay áo của nàng tung bay, được luyện từ Huyền Hoàng nhị khí, vô cùng nặng nề. Mỗi khi vung lên, ngay cả đạo văn Tiên gia của Thiên Tôn cũng bị đánh vỡ!

Thiên Tôn giao chiến với nàng, nhận ra thần lực của nàng tuy không bằng tu vi của mình, nhưng pháp thuật lại cao minh hơn rất nhiều. Hắn quyết định không đỡ đòn, chỉ tập trung tấn công!

Đầu óc choáng váng, hắn khó lòng phán đoán thân pháp và chiêu thức của nương nương, nên tấn công chính là chiến thuật tốt nhất lúc này.

Bỗng nhiên, nương nương áp sát, ngay khi Thiên Tôn giơ khuỷu tay lên, một luồng chỉ lực bay ra, đâm thẳng vào tim hắn.

Thiên Tôn thổ huyết, vội vàng cầm máu, bịt kín vết thương, trong lòng kinh hãi: “Đại Hoang Minh Đạo Tập là do sư phụ ta truyền thụ, không thể nào có sơ hở! Tại sao ta lại bị đánh trúng?”

Nhưng đòn này của Hậu Thổ nương nương cũng giúp hắn thây định vị trí của nàng. Hắn lập tức vung tay đánh tới.

Nương nương rút cây trâm trên đầu ra, đỡ đòn. Chỉ nghe “viu” một tiếng, cây trâm đâm xuyên qua lòng bàn tay Thiên Tôn. Chưởng lực của hai người va chạm, cây trâm xuyên qua mu bàn tay Thiên Tôn, bắn ra ngoài.

Thiên Tôn nghiêng đầu tránh cây trâm, tay áo của nương nương đã vung tới từ phía sau, đánh trúng ót hắn.

Thiên Tôn choáng váng, óc như muốn vỡ tung, lại bị một chiêu đánh trúng huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân!

Trong cơn kinh hoàng, hắn liên tục bị thương, chỉ trong chốc lát đã bị Hậu Thổ nương nương đánh trúng tám chỗ.

Tám chỗ này không phải là sơ hở của công pháp, mà là sơ hở trên thân thể Thiên Tôn. Trần Thực phát hiện thân thể mà Thiên Tôn đoạt xá là người của bộ tộc Thương dân Kim Chính Nộ Thu, Vu Tế đạo văn của bộ tộc này chính là Thu Quan Thiên Hình Quyết. Tiểu Đoạn tiên tử dựa vào Thu Quan Thiên Hình Quyết, suy tính ra tám điểm yếu trên thân thể Thiên Tôn!

Nhân lúc Thiên Tôn thần trí mơ hồ, Hậu Thổ nương nương ra tay, tám lần công kích, không trượt phát nào!

Thiên Tôn bị đánh bay. “Ầm” một tiếng, rơi vào đám mây cơ nhục trên trời.

Hậu Thổ nương nương bay tới, định kết liễu Thiên Tôn, bỗng nghe hắn hét lên: “Tha cho ta!”

Giọng nói đầy kinh hãi: “Ta là người chăn nuôi ngươi! Là chủ nhân của ngươi! Ta nhất định phải trừng phạt ngươi…”

Hậu Thổ nương nương đang định ra tay, thì thấy vô số xúc tu cơ nhục chui vào cơ thể Thiên Tôn qua những vết thương, đặc biệt là ở mi tâm, nhanh chóng lấp đầy đầu óc hắn.

Đạo cảnh Thái Cực Mông Lượng Thiên của Thiên Tôn xuất hiện, một cây roi dài màu xanh bay tới.

Đúng lúc này, Thiên Tôn đột nhiên ngừng chống cự, vết thương ở mi tâm nhanh chóng lành lại, các vết thương khác trên người cũng tự động khép miệng.

“Ta không muốn dung hợp với ngươi!” Thiên Tôn đứng thẳng dậy, hét lên.

Hắn vung tay đánh ra một chưởng, pháp lực vô cùng hùng hậu. Hậu Thổ nương nương không dám đỡ đòn, vội vàng né tránh.

Thiên Tôn cười nham hiểm: “Hừ! Dung hợp với Nguyên Trùng hình như không tệ. Ta cảm thấy rất tuyệt!”

Mi tâm hắn cắm một xúc tu cơ nhục, lòng bàn tay phải cũng có một cái, gáy cũng có một cái.

Tất cả những nơi bị thương trên người hắn đều có xúc tu của Nguyên Trùng.

Thiên Tôn cười nói: “Ta cảm nhận được lực lượng của Thần Mẫu! Nguyên Trùng Thần Mẫu mới là chủ nhân của ta!”

Hậu Thổ nương nương kinh hãi: “Thiên Tôn đã bị Nguyên Trùng khống chế!”

Nàng xông lên tấn công, nhưng chỉ vài chiêu đã bị thương, buộc phải lui về Hậu Đức cung, cố thủ.

Thiên Tôn đích thân tấn công Hậu Đức cung. Vô số xúc tu Nguyên Trùng bay lượn khắp nơi, thần cản giết thần, ma cản giết ma, không gì cản nổi.

Hậu Thổ nương nương đành phải cùng Liễu đạo nhân và các vị thần còn sống sót lui về Hậu Đức cung, liều chết chống cự.

Từng vị thần tử vong, tan biến. Số lượng thần linh bên cạnh Hậu Thổ nương nương ngày càng ít. Chỉ nghe “rắc” một tiếng, cây liễu gãy đổ, thân cây khổng lồ rơi xuống từ trên dốc cao.

Hậu Thổ nương nương mặt mày nghiêm trọng, liều mình giao chiến với Thiên Tôn đã xông vào Hậu Đức cung.

Trong Thái Cực Mông Lượng Thiên, Tạo Vật Tiểu Ngũ chắn trước mặt Trần Dần Đô, đỡ đòn toàn lực của Đạo thân Thiên Tôn.

Hắn bay ngược ra sau, giữa không trung bỗng biến thành hình dạng ban đầu, một con rối vải cụt tay cụt chân!

“Tiểu Ngũ!”

Trần Dần Đô gầm lên giận dữ, phát động Càn Khôn Tái Tạo lô đến cực hạn, xông về phía Đạo thân Thiên Tôn!

Đúng lúc này, ma khí cuồn cuộn từ ngoài trời tràn vào, ma hỏa vô biên thiêu đốt cơ nhục Nguyên Trùng trên mặt trăng.

Thiên Ngoại Chân Thần giơ tay lên, một đạo kiếm khí gào thét bay ra. “Viu” một tiếng, xuyên vào Thái Cực Mông Lượng Thiên, chém Đạo thân Thiên Tôn làm đôi!

Thân thể khổng lồ của Thiên Ngoại Chân Thần vặn vẹo, xé toạc tầng mây cơ nhục dày đặc trên Tây Ngưu Tân Châu. Ba con mắt như mặt trời mặt trăng, ánh sáng từ ngoài trời chiếu xuống, rọi thẳng vào Càn Dương sơn.

Cơ nhục Nguyên Trùng hóa thành vô số Thiên Tôn, truy sát Trần Thực khô lâu và Tằm Nhi, cười nói: “Trần Thực, cho dù ngươi có tế ra Thiên Ngoại Chân Thần thì cũng không làm gì được ta! Thiên Ngoại Chân Thần chỉ là vật chết, dù có uy lực không thể nào sánh bằng Nguyên Trùng Thần Mẫu!”

Trên Lượng Thiên nhai, thân hình Trần Thực bay lên, lao về phía trời cao.

“Ta sẽ hợp đạo thành tiên! Nếu ta nhập vào Thiên Ngoại Chân Thần, lấy Thiên Ngoại Chân Thần làm Nguyên Thần, hợp đạo với thiên địa thì sao?”

Sắc mặt đám Thiên Tôn cơ nhục biến đổi, lập tức bỏ qua Trần Thực khô lâu và Tằm Nhi, bay lên như châu chấu, đuổi theo Trần Thực!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters