๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Hậu Thổ nương nương nói rồi lắc đầu.
Trần Thực hỏi: “Có Thần linh nào sinh ra từ Tiên Thiên không?”
“Có Tiên Thiên chi đạo, chứ không có Tiên Thiên Chi Thần.”
Hậu Thổ nương nương cười nói: “Nếu không có ý thức, sao gọi là Thần linh? Thần linh sinh ra từ ý thức của sinh linh. Không có ý thức của vạn linh thì Thần linh không tồn tại. Có lẽ trong vũ trụ có những nơi thần kỳ, sinh ra những sinh linh mạnh mẽ, nhưng nếu không có người thờ phụng thì không phải Thần linh, chỉ là sinh vật mạnh mẽ hơn mà thôi. Rất có thể Nguyên Trùng là sinh vật mạnh mẽ nào đó mà ai phát hiện trong hắc ám. Trong hắc ám bao quanh Địa Tiên giới có rất nhiều thứ kỳ quái.”
Người khẽ nhíu mày: “Có rất nhiều linh vật có thể vượt qua Khai Kiếp, đều đến từ hắc ám. Năm đó Tam Thanh phạt Thương, diệt Huyền Điểu Thiên Đình của Đại Thương, lập ra Hạo Thiên Thiên Đình, mở ra Hắc Ám hải, thây định Địa Tiên giới. Những năm gần đây tuy Tiên nhân đã mở rộng Địa Tiên giới rất nhiều, nhưng vẫn chưa biết rõ về hắc ám bên ngoài Địa Tiên giới.”
Trần Thực chấn động.
Địa Tiên giới là do Tam Thanh mở ra?
Hắc ám bên ngoài Địa Tiên giới đến nay vẫn chưa được khám phá hết?
Vì sao những Tiên nhân mạnh mẽ kia không mở hắc ám? Chẳng lẽ gặp phải trở ngại gì?
Vậy rốt cuộc Tây Ngưu Tân Châu nằm ở đâu?
Vùng biên của bóng tối? Hay sâu trong bóng tối?
Khó trách nơi này lại là nơi lưu đày, ngay cả Hậu Thổ nương nương không muốn đến.
Trần Thực thu hồi tâm tư, hỏi: “Nương nương, Tiên nhân cũng là người tu đạo, vậy Tiên và Thần khác nhau chỗ nào?”
“Khác biệt rất lớn.”
Hậu Thổ nương nương không vội đi nữa, sóng vai cùng hắn trong hào quang, nói: “Thần linh có thể là người chết, chết rồi phong thần, cũng có thể là người sống, thân thể thành thánh. Cũng có thể là vật vô tri, nhờ hương khói mà sinh ra linh trí. Bọn họ bị trói buộc bởi kỳ vọng của chúng sinh, không được tự do. Tiên nhân chỉ có thể là sinh linh tu luyện mà thành. Vạn vật sinh linh, con người là đứng đầu, trời sinh đã có linh trí, có thể tu hành. Con người khát vọng trường sinh, khát vọng nắm giữ đại đạo, cho nên mới có tiên thuật, Tiên pháp, Tiên đạo.”
Người giơ tay lên, một tia Tiên quang lướt qua đầu ngón tay, nhưng lập tức ảm đạm, nói: “Thần đạo và Tiên đạo không giống nhau. Ngươi xem, ngay cả ta không thể nắm giữ Tiên đạo, không hiểu biết nhiều về Tiên đạo.”
Người thở dài: “ Năm đó sau khi Huyền Điểu Thiên Đình bị diệt, Tam Thanh nâng đỡ lập ra Hạo Thiên Thiên Đình, Thần đạo và Tiên đạo hoàn toàn tách biệt. Người đời thường nói thần tiên, nhưng thần và tiên là hai loại khác nhau, không thể xáo trộn . Hơn nữa, từ khi Tam Thanh ẩn dật, mâu thuẫn giữa tiên và thần ngày càng lớn.”
Người im lặng.
Tiên nhân cho rằng Thần linh quản quá nhiều, không để bọn họ tự do. Thần linh lại cho rằng Tiên nhân làm càn, can thiệp vào nhân gian.
Hai bên đều không ưa nhau.
Ngay cả Hậu Thổ nương nương cũng bất mãn với hiện trạng.
Tiên nhân nhảy ra khỏi tam giới, không trong ngũ hành. Thần linh tam giới, Thần linh ngũ hành đều không làm gì được bọn họ. Nếu thoát khỏi luân hồi, thì Hậu Thổ nương nương cũng bó tay.
Nhưng gánh vác kỳ vọng của chúng sinh, nương nương không thể không can thiệp vào những Tiên nhân này.
Những năm gần đây, mâu thuẫn giữa tiên và thần ngày càng lớn, thường xuyên xảy ra chiến sự, dần dần có dấu hiệu mất kiểm soát.
Thường có Tiên nhân đến Thiên Đình cáo trạng, mà trong Thiên Đình số lượng Thần linh tố cáo không ít.
Trần Thực chuyển chủ đề: “Nương nương, Viên Bích Hà tiên tử này ở Địa Tiên giới à? đạo cảnh của nàng cũng ở Địa Tiên giới?”
“Ở Địa Tiên giới, nhưng không phải Tiên Giới thật sự, mà là một thế giới như Tây Ngưu Tân Châu.”
Nương nương nói: “Tiên nhân phi thăng đều đến Địa Tiên giới, nhưng Tiên nhân hợp đạo thường là ở thế giới của mình, rất ít người hợp đạo ở Địa Tiên giới. Những người hợp đạo ở Địa Tiên giới đa phần là hậu duệ của Tiên nhân.”
Người lắc đầu: “Tiên nhân đến từ thế giới khác có địa vị thấp hơn nhiều so với Tiên nhân sinh ra ở Địa Tiên giới.”
Trần Thực chợt nhớ đến mình.
Hắn hợp đạo là mượn Thiên Ngoại Chân Thần làm Thần Thai, biến cả Tây Ngưu Tân Châu thành đạo cảnh của mình.
Giờ Thiên Ngoại Chân Thần đã hóa thành hào quang, không còn tồn tại nữa, vậy Tây Ngưu Tân Châu còn là đạo cảnh của hắn không?
Với tu vi hiện tại, hắn không thể có đạo cảnh rộng lớn như vậy.
Nếu Tây Ngưu Tân Châu không phải đạo cảnh của hắn, vậy hắn có thể đến Địa Tiên giới hợp đạo không? Liệu có được chỗ tốt gì hơn không?
“Trở về Tây Ngưu Tân Châu, ta sẽ thử xem Tây Ngưu Tân Châu có còn là đạo cảnh của ta không!” Hắn thầm nghĩ.
Nương nương nói tiếp: “Viên Bích Hà cũng vậy. Nàng ta là tu sĩ của Quảng Nguyên giới, nếu không phải đến Địa Tiên giới tìm được một đạo lữ tốt, làm thiếp cho Hoa Tiên Quân, vậy thì nàng ta đã không có địa vị như ngày hôm nay. Chẳng qua nàng ta muốn tiến thêm một bước nữa thì vô cùng khó khăn. Thân phận thiếp của Tiên Quân chỉ có thể giúp nàng ta tu thành Chân Tiên, muốn tu thành Kim Tiên thì phải có cơ duyên lớn.”
Trần Thực im lặng hồi lâu, nói: “Địa Tiên giới cũng vậy à?”
Hậu Thổ nương nương như cười như không: “Nơi nào tài nguyên càng tốt thì càng như vậy. Địa Tiên giới có tài nguyên tốt nhất, cơ hội tốt nhất, cho nên ai cũng muốn đến Địa Tiên giới.”
“Viên Bích Hà tiên tử đắc tội với nương nương chuyện gì?”
“Không phải chuyện gì lớn. Nàng ta vốn là tu sĩ của một môn phái ở Quảng Nguyên giới, có hôn ước với sư huynh. Nhờ sư huynh nâng đỡ, chỉ điểm mà tu luyện đến Đại Thừa cảnh. Sau đó hai người chuẩn bị độ kiếp, nhưng thiên tài địa bảo mà sư huynh nàng chuẩn bị không đủ cho cả hai, nên đã đưa hết pháp bảo và linh đan diệu dược của mình cho nàng ta.”
Hậu Thổ nương nương nói: “Sư huynh đó cũng thật lòng, mong nàng ta độ kiếp phi thăng rồi sẽ đến Địa Tiên giới tìm thiên tài địa bảo, giúp hắn vượt qua Thiên kiếp, rồi hai người cùng đến Địa Tiên giới.”
Trần Thực nghi hoặc: “Viên Bích Hà tiên tử không phải là thiếp của Hoa Tiên Quân à? Sao lại còn có hôn phu?”
Hậu Thổ nương nương nói: “Đó chính là vấn đề. Nàng ta phi thăng đến Địa Tiên giới, thấy nơi này phồn hoa nên không trở về. Sau đó Hoa Tiên Quân để ý đến nàng ta, muốn nạp nàng làm thiếp. Nhưng muốn làm thiếp của Hoa Tiên Quân đâu phải dễ, nàng ta phải dứt khoát chuyện ở nhân gian.”
Trần Thực có phần phẫn nộ: “Nàng ta đã hủy hôn ước với sư huynh à?”
“Nàng ta giết chết sư huynh.”
Hậu Thổ nương nương dừng lại một chút, nói: “Bề ngoài thì không phải do nàng ta giết mà là nàng mang pháp bảo đã luyện chế sẵn về tông môn, để sư huynh dùng nó độ kiếp. Thực chất là nàng đã động tay động chân vào pháp bảo. Sư huynh nàng ta không chịu nổi, chết trong Thiên kiếp. Thế là nàng ta có thể yên tâm làm thiếp của Hoa Tiên Quân.”
“Có chuyện này thật à?”
“Ừ. Địa Tiên giới có câu ‘Phi thăng trước, chém ý trung nhân sau’, quả thật không sai. Sau khi làm thiếp cho Hoa Tiên Quân, được hắn chỉ điểm, nàng ta nhận được cơ duyên ở Hắc Ám hải, luyện thành Xích Nguyên đan lô này.”