๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Keng!”
Chiêu kiếm này tuyệt diệu, kiếm quang hạ xuống, xiềng xích lại bị hắn chém đứt, lưu lại một vết cắt bằng phẳng!
Trần Thực kinh ngạc vạn phần: “Chẳng lẽ là tác dụng của dấu ấn của Thiên Cơ sách?”
Xung quanh vang lên tiếng tán thưởng của các Thiên binh khác, Trần Thực định thần lại, khiêm tốn vài câu, đón nhận ánh mắt của Trọng Lân.
Trọng Lân thu hồi ánh mắt, cẩn thận kiểm tra hai mặt cắt, nói: “Đúng là mặt cắt của Hỗn Nguyên kiếm khí. Người chặt đứt xiềng xích kia không phải Trương Nhàn Tổng binh. Tu vi của người này đã tu luyện Hỗn Nguyên Đạo Kinh đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, ít nhất cũng là cảnh giới Kim Tiên.”
Nói đến đây, y lại liếc Trần Thực một cái.
Trần Thực nói: “Ta không phải Kim Tiên, cũng có thể chặt đứt xiềng xích.”
Trọng Lân nhìn hắn thật sâu, nói: “Biết đâu Trần đạo hữu chính là Kim Tiên thì sao.”
Tiêu Độ Lô cười nói: “Trần đạo hữu hợp đạo ở Tây Thiên đãng, ai cũng thấy rõ, làm sao lại là Kim Tiên? Trọng đạo hữu, ngươi e rằng đoán sai rồi.”
Mọi người dồn dập phụ họa.
Đột nhiên, Bạch Phương Phương nói: “Người chặt đứt xiềng xích kia, thi triển công pháp là Hỗn Nguyên Đạo Kinh, vận dụng kiếm khí là Hỗn Nguyên kiếm khí, kiếm pháp phần lớn cũng là Hỗn Nguyên Kiếm Kinh. Vậy hắn có phải là người của Thiên binh doanh chúng ta không?”
Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Trọng Lân phá vỡ bầu không khí im lặng, nói: “Người của Thiên binh doanh không làm được, nhưng Đô đốc chưởng quản một sở Thiên binh, có thể có thực lực chặt đứt xiềng xích này.”
Y quan sát hố trời này, trầm giọng nói: “Nếu ta đoán không sai, nơi này chắc là Luyện Ma tỉnh mà Tam Thanh tổ sư năm đó để lại, trong giếng giam giữ Đại Ma. Vốn Luyện Ma tỉnh bị chôn sâu dưới lòng đất, không ai biết vị trí của nó, nhưng cách đây không lâu đã bị người ta tìm thấy, lợi dụng đêm tối đánh xuyên qua hố trời, xâm nhập lòng đất, chặt đứt xiềng xích khóa Đại Ma, phóng thích tên Đại Ma kia. Dưới sự dẫn dắt của người này, tên Đại Ma đó đã tấn công Thiên Đình, giết vào Thiên Cơ vệ, đánh nát Thiên đạo pháp bảo Thiên Cơ sách. Mà người này chính là một trong số Thiên binh Thiên tướng dưới trướng Thiên Vương.”
Mọi người nghe vậy lòng đều trĩu nặng.
“Hắn làm ra chuyện như vậy, nhìn như bí mật nhưng không thể gạt được người hữu tâm.”
Trọng Lân nói: “Sau khi Thiên Cơ sách bị hủy, hắn không có thời gian rời khỏi Thiên Đình, nhưng nếu hắn thông minh chắc chắn sẽ tranh thủ thời gian quay lại đây, xử lý sạch sẽ Luyện Ma tỉnh và xiềng xích.”
Y vừa dứt lời, một giọng nói từ xa vọng lại: “Phía trước là người của Hỏa Tự doanh dưới trướng Trương Nhàn à? Đô đốc Thần Tự sở thuộc Canh Tự vệ, Ngũ Quan Vân, đến đây tuần tra.”
Sắc mặt mọi người thoáng chốc trở nên trắng bệch, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Trần Thực bất động thanh sắc nói: “Chư vị, bình tĩnh.”
Tiêu Độ Lô sắc mặt như đất, lắp bắp nói: “Ngũ đô đốc đến dọn dẹp dấu vết tại hiện trường rồi, chắc chắn chúng ta sẽ bị bọn họ thủ tiêu, làm sao mà bình tĩnh được?”
Trần Thực khẽ nhíu mày, nói: “Hắc Oa.”
Hắc Oa hiểu ý, ý thức chỉ trong khoảnh khắc đã quét qua mọi người.
Trương Nhàn đã mang đi một nửa Thiên binh của Hỏa Tự doanh, còn lại sáu trăm vị Tiên nhân. Tuy bọn họ đều là long phượng trong chốn người nhưng đối mặt với hung đồ phóng thích Đại Ma tấn công Thiên Đình, không ai dám chắc mình sẽ không lộ ra sơ hở.
Nhưng sau khi ý thức của Hắc Oa quét qua, thần thái mọi người liền trở nên thoải mái, chỉ cảm thấy cho dù mình bị người ta băm thành trăm mảnh cũng chỉ đến thế mà thôi, không có gì đáng sợ.
“Đạo tâm của ta vững chắc trước nay chưa từng có.” Trong lòng bọn họ cùng nảy ra một ý nghĩ.
Chỉ có điều khi Hắc Oa cố gắng khống chế tâm thần của Trọng Lân vẫn không cách nào chạm đến tâm thần của y.
Trọng Lân sắc mặt như thường, mặt không đổi sắc.
Trần Thực đưa tay thu lại đoạn xiềng xích bị mình chặt đứt, giấu đi, lại lật sợi xiềng xích trên mặt đất, úp mặt có vết chém xuống đất.
Hắn vừa làm xong những việc này, Đô đốc Ngũ Quan Vân của Thần Tự sở đã đến bên cạnh Luyện Ma tỉnh.
Tu vi của Ngũ Quan Vân cực kỳ cường hãn, vừa đến nơi đây, khí tức đã áp chế khiến tim của tất cả mọi người ngừng đập một nhịp.
Tướng mạo hắn uy nghiêm, mặt chữ điền, cằm mọc một chòm râu quai nón, ăn mặc xuề xòa, thân khoác cẩm bào, eo thắt đai ngọc, đỉnh đầu hào quang bốc lên, trong hào quang là một chiếc hộp kiếm vàng óng ánh, một con Thanh Long quấn quanh hộp kiếm, miệng phun thanh quang, không ngừng đánh vào trong hộp.
Ngũ Quan Vân quét mắt một lượt, nhìn thấy những sợi xiềng xích bị mọi người kéo ra, ánh mắt lóe lên, trên mặt nở một nụ cười, ánh mắt lại nhìn xuống đống xiềng xích chất như núi trên mặt đất, nụ cười trên mặt càng đậm hơn, nói: “Các vị, xem ra các ngươi đã có phát hiện.”
Trần Thực cúi người nói: “Đô đốc minh giám. Chúng ta phát hiện một Tam Thanh Luyện Ma tỉnh, rất có thể Đại Ma trong giếng đã bị kẻ nào đó cố ý thả ra, tấn công Thiên Đình, phá hủy Thiên Cơ sách.”
Ánh mắt Ngũ Quan Vân nhìn vào mặt cắt của xiềng xích, nói: “Cớ sao lại nói vậy?”
Trần Thực nói: “Tam Thanh Luyện Ma tỉnh xuất hiện chỉ trong một đêm, người dân quanh đây, thậm chí toàn bộ dân chúng Hoán Tiên quốc đều nghe thấy tiếng gió rít lúc nửa đêm. Ban ngày ra xem là phát hiện Luyện Ma tỉnh này. Chúng ta xem xét bốn phía, phát hiện những xiềng xích này. Xiềng xích đã bị người chặt đứt, do đó chúng ta nghi ngờ Đại Ma trong giếng là bị người cố ý thả ra.”
Ngũ Quan Vân khẽ gật đầu, nói: “Ngươi phân tích rất có lý. Ngươi tên là Trần Thực? Là Trần Thực đã đánh chết Ân Phượng Lâu?”
Trần Thực khom người nói: “Tại hạ chính là Trần Thực. Ta và Ân Tổng binh là giao đấu công bằng, chỉ tiếc tu vi thực lực của hắn quá mạnh. Trong lúc vật lộn sinh tử, ta nhất thời lỡ tay, ngộ sát trung lương. May mắn Thiên Đình biết ta bị oan, thứ cho ta vô tội.”
Ngũ Quan Vân nhìn hắn thật sâu, cười nói: “Trong Thiên Đình có người tán thưởng ngươi, đó là chuyện tốt. Trần Thực, ngươi có trách ta không sắp xếp ngươi làm Tổng binh Hỏa Tự doanh không?”
“Không dám.” Sắc mặt Trần Thực như thường.
“Không hổ là kẻ dám giết chết Ân Tổng binh ở Tây Thiên đãng, trước mặt vô số Tiên nhân.”
Ngũ Quan Vân nói: “Ngươi hỉ nộ không lộ ra mặt, xem ra không phải tiểu nhân vật ở phàm gian, ngươi chắc là chủ một nước?”
Trần Thực lắc đầu nói: “Không dám xưng Quốc chủ, ở Tây Ngưu Tân Châu ta chỉ là Hải Ngoại Chân Vương của Đại Minh quốc.”
“Đại Minh đã sớm vong quốc rồi.”
Ngũ Quan Vân không để tâm, nhìn chằm chằm vào vết cắt trên xiềng xích, nói: “Ngươi thể phát hiện được gì từ vết cắt không?”
Trần Thực nói: “Mặt cắt chỉnh tề, tự nhiên như một, một kiếm này chém xuống, chắc là đã vận dụng chiêu pháp trong Hỗn Nguyên Kiếm Kinh.”
Trọng Lân vẫn đứng một bên, nghe vậy trong lòng giật thót, thầm nghĩ không ổn.
Ngũ Quan Vân nói: “Vậy ngươi thấy hung thủ sẽ là ai?”
“Tiên nhân!” Trần Thực sắc mặt không đổi, nói: “Chắc chắn người này nhất định từng làm Thiên binh ở Thiên binh doanh, học qua Hỗn Nguyên Kiếm Kinh, lần này hắn tìm được Tam Thanh Luyện Ma tỉnh, phóng thích Đại Ma, tự biết không thể để lộ thân phận, bởi vậy không dám dùng bản lĩnh thật sự của mình. Hỗn Nguyên Kiếm Kinh là môn pháp thuật có nhiều Tiên nhân tu luyện nhất, hầu như tất cả Tiên nhân đều học qua, bởi vậy hắn vận dụng môn tiên pháp này, để che giấu thân phận thật sự của mình.”