๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Giọng nói của Ngũ Quan Vân trong trẻo, truyền vào tai mọi người, tất cả mọi người có mặt nghe vậy, đều ngây như phỗng.
Trần Thực cũng ngây dại.
Công tử?
Lời này từ đâu ra?
Công tử trước đó đã bị hắn đánh chết.
Đây là lần đầu tiên hắn đến Địa Tiên giới, thân phận địa vị thấp kém, chỉ là một Thiên binh nho nhỏ, dù thế nào không đảm đương nổi xưng hô Công tử này chứ?
“Chẳng lẽ hắn là người của Hậu Thổ nương nương? Nhưng rõ ràng hắn là Tiên nhân phản kháng Thần linh , không đội trời chung với Hậu Thổ nương nương, cho dù biết mẹ nuôi ta là Hậu Thổ nương nương, e rằng cũng sẽ không gọi ta là Công tử, mà sẽ phỉ nhổ một tiếng chó săn.”
Trần Thực chớp mắt, lập tức nghĩ đến một khả năng khác. “Chẳng lẽ là Đại Hoang Minh Đạo Tập?”
Hắc Oa và Trọng Lân cũng ngơ ngác không hiểu, Trọng Lân nhìn về phía Hắc Oa, lộ vẻ dò hỏi. Hắc Oa một tay chống Trượng Thiên Thiết Xích, một tay gãi đầu, còn mờ mịt hơn cả hắn.
Vừa rồi Ngũ Quan Vân đối đãi với bọn họ còn như muốn trảm thảo trừ căn, bây giờ lại quỳ trên mặt đất, miệng xưng công tử, chuyển biến nhanh đến mức khó mà tin nổi.
Trọng Lân thầm nghĩ: “Chẳng phải Trần đạo hữu là Kim Tiên bị Thiên Cơ sách phán định là 'không phải kẻ lương thiện' à? Phán định của Thiên Cơ sách là xuất phát từ Thiên đạo, chắc chắn không sai. Nhưng, tại sao hắn lại thành công tử trong miệng Ngũ Quan Vân?” Hắc Oa biết rõ gốc gác Trần Thực, lần đầu tiên cảm thấy Trần Thực trộm gà bắt chó cùng nó giờ đột nhiên trở nên xa lạ.
Không ngờ Trần Thực lại giấu nó, lén lút trở thành Công tử.
Ánh mắt Trần Thực nhìn xuống Ngũ Quan Vân đang nửa quỳ trên đất, thầm nghĩ: “Ngũ Quan Vân nhận ra thần thông Tiểu Chu Thiên Kiếp trận trong Đại Hoang Minh Đạo Tập! Hắn xem ta là đệ tử của chủ nhân Đại Hoang Minh Đạo Tập!”
Chủ nhân của Đại Hoang Minh Đạo Tập, nhất định là đại nhân vật trong Địa Tiên giới, cho tới tận hôm nay, hắn vẫn chưa tìm ra nửa điểm sơ hở trong môn công pháp này.
Vừa rồi hắn vận dụng công pháp này đối phó Thanh Long Tiên nhân, dù bị hai người vây công, vẫn suýt nữa một chiêu giết chết Thanh Long Tiên nhân!
Môn công pháp này càng cường đại,càng cho thấy chủ nhân công pháp lợi hại đến mức nào, địa vị cao đến đâu!
Ngũ Quan Vân một gối quỳ trên đất, cúi đầu, lẳng lặng chờ đợi.
Trán hắn dần dần rịn mồ hôi lạnh, bởi vì Trần Thực vẫn đang im lặng.
Loại cảm giác áp bách này khiến trái tim hắn thấp thỏm không yên, khi thì muốn vùng lên, dứt khoát giết chết Trần Thực, khi thì lại kinh sợ thực lực của vị tồn tại kia, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Vị tồn tại kia cao quý xa vời, cuộc tranh đấu giữa tiên và thần, người này chính là một trong những lãnh tụ đứng sau kế hoạch. Hắn có danh vọng cực cao ở Địa Tiên giới, địa vị cũng phi phàm. Ngũ Quan Vân tuy là Đô đốc dưới trướng Lý Thiên Vương nhưng căn bản không có tư cách diện kiến người này.
Sở dĩ Ngũ Quan Vân nhận ra công pháp Trần Thực thi triển là cùng một mạch với người này, là bởi vì hắn từng thấy đệ tử của người này thi triển ra thần thông tương tự.
Hắn biết rõ đắc tội đệ tử của vị tồn tại kia hung hiểm đến mức nào, bởi vậy vừa rồi đã từng nảy sinh ý định giết người diệt khẩu. Nếu không thể được Trần Thực bỏ qua, hắn thà mạo hiểm giết người diệt khẩu, không muốn đối mặt trực diện với sự trả thù của vị tồn tại kia.
Trần Thực thở ra một hơi đục ngầu, giọng nói lạnh nhạt: “Ngũ đô đốc, đứng lên đi. Ngươi phải nhớ, nơi này không có công tử nào cả.”
Đáy lòng Ngũ Quan Vân thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đứng dậy, nói: “Quan Vân hiểu rồi. Trong Thần Tự sở, chỉ có Trần Thực, không có công tử Trần Thực.”
Trần Thực gật đầu: “Hôm nay Ngũ đô đốc chưa từng tới đây, cũng chưa từng gặp chúng ta. Trần Thực ta chỉ là một Thiên binh vừa mới phi thăng, còn từng phạm lỗi phải vào Thiên lao. Trong lòng Ngũ đô đốc, Trần Thực ta chỉ là một tên tiểu tốt gai góc không phục quản giáo.”
Ngũ Quan Vân trầm giọng nói: “Quan Vân hiểu rồi. Tiên nhân tân tấn Trần Thực đánh giết Tổng binh Ân Phượng Lâu, là một tên gai góc có chống lưng.”
Trần Thực nở nụ cười.
Ngũ Quan Vân nhìn thấy ý cười nơi khóe miệng hắn, lúc này mới hoàn toàn yên tâm, quay đầu nhìn về phía các Tiên nhân Hỏa Tự doanh, thoáng chần chờ, nói: “Công tử, những người này có phải nên...”
Trần Thực liếc hắn một cái, nói: “Bọn họ đều là nghĩa sĩ phản kháng Thiên Đình, vừa rồi Ngũ đô đốc hùng hồn tuyên dương tội ác của Thiên Đình, bọn họ cảm động khôn nguôi mới liều mạng đi theo. Nay há có thể vì thân phận của ta mà giết họ diệt khẩu? Kẻ bội tín bội nghĩa như vậy, sư phụ ta sẽ không trọng dụng.”
Ngũ Quan Vân nghiêm nghị, khom người nói: “Công tử dạy phải.”
Trần Thực khẽ nhíu mày: “Lại gọi ta công tử!”
Ngũ Quan Vân vội vàng nói: “Trần đạo hữu dạy phải. Vậy, nho sĩ Thiên Cơ này nên xử trí thế nào?”
Ánh mắt Trần Thực rơi trên người Trọng Lân, thản nhiên nói: “Hắn à? Ta tự có sắp đặt, không cần ngươi bận tâm.”
Ngũ Quan Vân vâng dạ.
Trần Thực giải trừ đạo cảnh, đạo lực đến từ Tây Thiên đãng và Tây Ngưu Tân Châu lần lượt rút về, cảm giác nắm giữ thiên địa chi lực vừa rồi lập tức tan biến.
Sau khi tu sĩ hợp đạo, phương hướng tu luyện phát sinh thay đổi căn bản.
Tu sĩ lúc luyện khí Trúc Cơ, chủ yếu tu luyện nguyên khí. Từ Kim Đan đến Luyện Thần, chủ yếu tu luyện thần hồn. Tiến vào Hoàn Hư cảnh, chủ yếu tu luyện là đạo tràng.
Mà tu sĩ hợp đạo thành tiên, chủ yếu tu luyện chính là đạo cảnh sau khi hợp đạo.
Đạo cảnh, là thiên địa đạo lực, là lực lượng của đại đạo.
Vừa rồi Trần Thực điều động lực lượng đạo cảnh, mới có thể khiến tu vi tăng vọt trong thời gian ngắn.
Cũng chính vì vậy đạo cảnh của tu sĩ cần phải được cất giấu kỹ lưỡng, tránh bị người ngoài phát hiện, phá hủy đạo cảnh, hủy đi tu vi. Như Trần Thực hợp đạo ở Tây Thiên đãng trước mắt bao người là cực kỳ hiếm thấy.
Đương nhiên, hợp đạo tại Thiên Đình có rất nhiều lợi ích, đầu tiên chính là thiên địa đạo lực hùng hậu hơn nhiều so với những nơi khác, giúp ích rất lớn cho việc tăng tiến tu vi.
“Kỳ quái, đạo lực của Tây Thiên đãng thì không nói làm gì, một luồng đạo lực khác từ đâu mà đến? So với đạo lực của Tây Thiên đãng cũng không hề yếu hơn, thậm chí còn mạnh hơn vài phần.”
Trong lòng Trần Thực khẽ động. “Chẳng lẽ... Tây Ngưu Tân Châu vẫn là đạo tràng của ta?”
Hắn có phần không dám chắc, đạo cảnh là nơi hợp đạo, là tiểu thế giới của Tiên nhân, nơi hợp đạo chỉ có thể có một, đây là nhận thức chung của người tu tiên. Nếu Tây Ngưu Tân Châu cũng là nơi hợp đạo của hắn, chẳng phải nói hắn có hai nơi hợp đạo?
“Nhưng nếu không phải Tây Ngưu Tân Châu, luồng đạo lực này từ đâu đến? Xem ra, một đạo cảnh khác của ta quả thực là Tây Ngưu Tân Châu!”
Ánh mắt Trần Thực lóe lên, rất muốn quay về Tây Ngưu Tân Châu, xem thử hiện nay Tây Ngưu Tân Châu có biến hóa gì không.
Trọng Lân tiến lên phía trước, khom người nói: “Trọng Lân đa tạ đạo hữu tha mạng.”
Trần Thực cười nói: “Trọng đạo hữu không cần khách sáo, ngươi và ta liên thủ đối phó nan đề trước mắt, ngươi chặn hậu cho ta, người tặng ta gỗ đào, ta đáp đền ngọc quý.”
Sắc mặt Trọng Lân âm trầm bất định, nội tâm giằng xé, không biết có nên báo cáo chuyện Trần Thực là Kim Tiên hay không.