๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực lại cảm thấy Đạo Khư không nguy hiểm, nhưng bên ngoài Đạo Khư lại rất nguy hiểm.
Thiên địa đại đạo bên ngoài Đạo Khư mục nát suy bại, ma khí, tà khí, Tiên khí hỗn loạn, trộn lẫn thành một khối, một vị Tất Phương tiên tử trong đó chính là bị thi thể bên ngoài Đạo Khư bắt ăn mất.
Ngược lại khi đến Đạo Khư là gió yên biển lặng, chẳng chút gợn sóng.
Hơn nữa lúc hắn vừa hợp đạo, không cảm ứng được khí tức mục nát suy bại của thiên địa đại đạo trong Đạo Khư, rất yên bình, không biết hai vị Thiên thần này sợ hãi điều gì.
Có điều vừa rồi khi hắn hợp đạo Đạo Khư, cũng quả thực cảm giác được chỗ kỳ quái.
Hắn hợp đạo vạn dặm, lại không gặp một con người nào, thậm chí sinh linh cũng ít đến đáng thương.
Nơi đó hoàn toàn là một vùng đất hoang vu.
“Chẳng lẽ vì đạo cảnh bị bao bọc giữa vùng đất hiểm ác khó bề ra vào nên mới ít dấu chân người?” Hắn thầm lấy làm lạ.
Lại qua một hồi lâu, cuối cùng bọn họ cũng trở về Thiên Đình, đến Tây Thiên đãng, Trần Thực trả lại kim giản.
Lý Thiên Vương nhận lấy kim giản, ngẫm nghĩ một chút, thấy rất áy náy, bèn chỉ điểm hắn: “Trần Tiên gia, Đạo Khư đất rộng của nhiều, nhưng cũng có phần nguy hiểm, là nơi hoang sơ hiếm có ở Địa Tiên giới, ngươi hành động cần phải cẩn thận. Chỉ cần không ra khỏi đạo cảnh thì không có nguy hiểm; nhưng một khi ra khỏi đạo cảnh thì khó nói lắm.”
Trần Thực tạ ơn.
“Nếu phát hiện đại đạo có gì bất thường ở Đạo Khư phải mau chóng bẩm báo.”
Sắc mặt Lý Thiên Vương có phần nghiêm nghị, nói: “Cái gọi là đại đạo dị thường là khi ngươi đến gần sẽ phát hiện đạo pháp của bản thân bị bóp méo, sinh ra hiện tượng bất thường. Trong Đạo Khư chắc ngươi sẽ gặp phải hiện tượng này, một khi gặp phải tuyệt đối không được lơ là, nhất định phải báo cho ta biết.”
Trần Thực vâng dạ, cáo biệt Lý Thiên Vương.
“Hắc Oa! Hắc Oa! Lại chạy đi đâu rồi?”
Trần Thực trở lại Thiên Đạo cư, gọi một tiếng, Hắc Oa không có nhà, không biết đi tìm hồ bằng cẩu hữu nào rồi.
Sau khi tới Thiên Đình, Hắc Oa giao du càng ngày càng rộng, ra dáng Cập Thời Vũ của Thiên Đình, Tiểu Mạnh Thường của Thiên Binh doanh, bạn bè khắp thiên hạ, thường xuyên không về nhà.
“Cẩn thận ngày nào đó bị người ta nhìn ra ngươi là tên thổ phỉ đứng đầu trên Tru Tiên bảng, bắt ngươi nộp lên lĩnh thưởng.”
Trần Thực thầm nói xấu huynh đệ nhà mình một câu, đun một ấm trà, uống một ngụm rồi đi ra sân, âm thầm vận chuyển tâm thần, cảm ứng đạo cảnh của mình.
Hắn hiện là Thiên Tiên cảnh, đạo cảnh chỉ có thể xem như tiểu thế giới. Lúc hắn hợp đạo ở Đạo Khư cũng chỉ là vội vàng hợp đạo, chưa kịp củng cố đã bị hai vị Thiên thần kéo đi. Nhưng may là chỉ cần đã hợp đạo thì có thể từ từ củng cố.
Trần Thực đứng trong sân, chậm rãi điều động đạo lực của bản thân, đột nhiên nhấc chân nhẹ nhàng dậm một cái.
“Đại đạo phân Âm Dương!”
Theo tiếng thì thầm của hắn, trong Đạo Khư, phạm vi vạn dặm, đạo lực Âm Dương giữa đất trời bị chậm rãi điều động, âm dương nhị khí ngưng tụ trên bầu trời, dần dần hình thành đồ án Thái Cực.
Xung quanh người Trần Thực, cũng hiện ra một bức Thái Cực Đồ, nhưng chỉ lớn chừng một trượng, còn Thái Cực Đồ trong Đạo Khư lại khổng lồ vạn dặm.
Theo hắn điều động đạo pháp, âm dương nhị khí trên không Đạo Khư cũng ngày càng dày đặc, tựa như mây gió xoay chuyển, đen trắng phân minh.
Đợi âm dương nhị khí vận chuyển thuần thục, Trần Thực chậm rãi điều động âm dương nhị khí.
“Khảm Ly định kỷ cương!”
Trong Thái Cực Đồ quanh thân hắn, giữa Âm Dương song ngư, Nhật Nguyệt dâng lên, xuyên qua đồ án, dần dần lơ lửng.
Thái Âm Thái Dương quấn quanh nhau, xuyên qua Thái Cực Đồ, từ một ngư nhãn dâng lên, nhảy vào ngư nhãn kia.
Cùng lúc đó, trong bức Thái Cực Đồ khổng lồ trên không Đạo Khư, hai mắt của Âm Dương song ngư hóa thành Nhật Nguyệt, một bên tỏa hỏa lực hừng hực, một bên tỏa ánh trăng vằng vặc, nhật nguyệt vận chuyển.
Hắn quát khẽ một tiếng, vòng ngoài Thái Cực Đồ, đồ án Bát Quái hình thành, lập tức diễn hóa thành sáu mươi tư quẻ, vây quanh bảo vệ Thái Cực Đồ.
“Long Hổ sinh vạn tượng, Huyền Châu chiếu bát hoang!”
Trong Đạo Khư, vòng ngoài Âm Dương Thái Cực Đồ lập tức sinh ra Càn Khôn biến, Sơn Trạch biến, Thủy Hỏa biến, Phong Lôi biến, sáu mươi tư loại biến hóa.
Trần Thực vận chuyển nhật nguyệt, chỉ thấy Thái Âm Thái Dương giao hòa chiếu rọi, sáu mươi tư quẻ khu không ngừng biến hóa, tuần tự diễn tiến, lập tức sinh cơ hùng hồn từ nơi Âm Dương hòa hợp tuôn ra, hóa sinh vạn vật, khiến vạn dặm cương vực này trở nên tràn đầy sức sống. “Chấn Lôi khải Khôn môn, Ly Hỏa Càn đỉnh tàng!”
Bước chân Trần Thực biến hóa, di chuyển theo sáu mươi tư quẻ biến hóa.
“Tạo Hóa bản nhất khí, Hỗn Nguyên thị đạo hương!”
Bầu trời đạo cảnh gió mây sấm sét nổi dậy, lôi quang hóa thành lôi hỏa, thiên địa là lò, Tạo Hóa là công, Âm Dương là than, vạn vật là đồng, thay trời đổi đất.
Bỗng nhiên tất cả dị tượng quy về một mối, đại đạo của mảnh đạo cảnh này toàn bộ quy về Âm Dương Hỗn Nguyên.
Trên bầu trời, đại đạo hào quang, rực rỡ như sông sao.
Trần Thực thở ra một hơi dài. Từ đây, đạo cảnh kia ở Đạo Khư mới xem như vững chắc.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm giác được góc tây nam của đạo cảnh có dao động đại đạo bất thường.
Trần Thực khẽ “hử” một tiếng, ngưng thần nội quan, trong Đạo Khư, trên không trung đạo cảnh vạn dặm của hắn đột nhiên xuất hiện một đôi mắt khổng lồ, cúi nhìn xuống, chính là đôi mắt của Trần Thực!
Chỉ thấy nơi đại đạo dao động bất thường là một sơn cốc, trong cốc có ma khí màu đen bốc lên, xâm nhiễm đạo cảnh của hắn.
“Thì ra đây chính là đại đạo dị thường.”
Trần Thực thăm dò ngọn nguồn, cũng yên lòng cười nói: “Ta bị Lý Thiên Vương dọa rồi, cứ luôn nghi thần nghi quỷ.”
Tâm niệm hắn khẽ động, lập tức kết nối với thiên địa đại đạo vạn dặm xung quanh, điều động đạo cảnh, chủ động liên kết với điểm đại đạo dị thường này.
Con đường của hắn khác hẳn mọi người.
Người khác hợp đạo đều là lấy đại đạo của bản thân hợp với thiên địa đại đạo, kiểm chứng xem đại đạo của mình có hoàn mỹ không.
Trần Thực lại đi ngược lại, để thiên địa đại đạo đến hợp với đạo của hắn.
Việc này vốn là bất đắc dĩ, vì sống ở nơi rách nát như Tây Ngưu Tân Châu, nếu hợp đạo thiên địa sẽ bị Tà hóa. Chỉ có để thiên địa đại đạo đến hợp với đạo của hắn mới có thể quét sạch tà khí, khiến thiên địa khôi phục trong sáng.
Con đường Trần Thực đi, có thể nói là rời xa đường chính, thuộc về bàng môn tả đạo, không phải chính tông.
Đạo cảnh của hắn cao thấp ra sao hoàn toàn dựa vào lĩnh ngộ của bản thân, cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn đại đạo của bản thân sẽ lệch khỏi thiên địa đại đạo bên ngoài, không vững chắc bằng chính tông.
Nếu gặp Tiên nhân bình thường thì thôi, nếu gặp Tiên nhân tu hành chính thống vững chắc, hắn rất dễ chịu thiệt.
Nhưng đường lối này của hắn dùng để đối phó đại đạo dị thường trong Đạo Khư, lại là thích hợp nhất!
Điểm đại đạo dị thường này tỏa ra dao động kỳ dị, vừa tiếp xúc với đạo cảnh của Trần Thực là lập tức bị đạo cảnh của Trần Thực đồng hóa, lực lượng bên trong điểm dị thường không ngừng tràn ra, thất thoát! Trên Đốc Chiến đài, một vị Thiên thần vội vàng đi tới, khẽ nói: “Thiên Vương, vừa rồi trong Đạo Khư xảy ra dị động, xuất hiện một điểm đại đạo dị thường, đã bị Thập Nhị Nguyên Thần giám sát được.”
Lý Thiên Vương trong lòng kinh hãi, la lên thất thanh: “Đại đạo dị thường lại xuất hiện? Lần này xảy ra ở đâu trong Đạo Khư?”
“Ngay tại nơi Trần Tiên gia hợp đạo.”
Lý Thiên Vương giật nảy mình, im lặng một lát, chua chát nói: “Ta vào cung chịu đòn nhận tội. Nếu không phải ta cứ khăng khăng bắt hắn đổi nơi hợp đạo, hắn cũng sẽ không vì vậy mà chết...”
Sắc mặt vị Thiên thần kia có phần kỳ quái, lắc đầu nói: “Thiên Vương, Trần Tiên gia còn chưa chết.”
Lý Thiên Vương hơi sững sờ, nghi hoặc nói: “Ý ngươi là, hắn hợp đạo Đạo Khư, trong nơi hợp đạo có đại đạo dị thường, vậy mà hắn còn chưa chết?”
Vị Thiên thần kia trịnh trọng gật đầu, nói: “Chưa chết. Không những chưa chết, hắn còn đang thử luyện hóa đại đạo dị thường.”
Lý Thiên Vương ngây người.