๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Mấy vị Tiên nhân kia cũng lần lượt lên thuyền, đáp xuống sàn thuyền, ai nấy đều cười nói: “Lời này quả không sai. Hoàng khí quá nặng, Huyền khí quá nhẹ, muốn đi trên mặt biển như đi trên đất bằng, thật sự rất khó khăn. Cô nương tuy là gian thương nhưng chúng ta không thể không ngồi thuyền này.”
Cô nương trên thuyền môi hồng răng trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh dương, dường như lời chê bai gian thương của người khác đối với nàng lại là một lời khen ngợi tuyệt vời.
“Chúng ta nào phải gian thương mà là biết có vài vị đạo hữu thích đi bộ, nhất định sẽ đi đến kiệt sức, cho nên đến kiếm chút tiền công khó nhọc.”
Cô nương trên thuyền mỉm cười tiến lên, hỏi: “Các vị khách quan đây muốn đến nơi nào?”
Mọi người đều im lặng, đồng loạt nhìn về phía Trần Thực.
Trần Thực cười nói: “Đến Hậu Đức Quang Đại thiên cung.”
Các Tiên nhân khác cũng dồn dập nói: “Chúng ta cũng đến Hậu Đức Quang Đại thiên cung.”
“Hậu Đức Quang Đại thiên cung?”
Cô nương kia rất kinh ngạc, nhìn sâu vào Trần Thực một cái, sắc mặt có phần nghiêm nghị: “Đây là lãnh địa của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, muốn đến nơi đó, e rằng thuyền của chúng ta cũng chưa chắc đã làm được... Người câm, ta lái thuyền, ngươi thu tiền.”
Một người câm miệng ú ớ đi tới, liên tục khoa tay múa chân với mọi người. Mọi người đều trả tiền, thuyền hơi dừng lại một chút, lao hướng vào sâu trong đại dương.
Huyền Hoàng hải tựa như đại dương hình thành từ mây, mây tạo thành sóng nước, thuyền di chuyển khi thì lướt lên cao đến tận tầng mây, khi thì xuống tận đáy vực, vô cùng kỳ diệu.
Lúc này Trần Thực mới chú ý tới, phía trước thuyền có những sợi xích sắt thô lớn, kéo ra từ trong khoang thuyền ra, đầu kia chìm vào trong Huyền Hoàng hải, dường như có thứ gì đó dưới biển đang kéo con thuyền này đi.
Cự thú trong biển bơi qua giữa hai đoá sóng hoàng khí, để lộ vây cá to rộng, tựa như lá cờ dựng đứng.
Đó là một con cá lớn, lưng xanh bụng đỏ, thân hình thoi, mỗi khi bơi lội trong Huyền Hoàng hải vảy trên mình nó sẽ tỏa ra từng luồng hào quang, tạo thành những đồ án đạo văn kỳ lạ, khiến nó trong Huyền Hoàng hải như cá gặp nước. “Đây là một sinh vật trong Huyền Hoàng hải.”
Trần Thực vô cùng kinh ngạc, vùng Huyền Hoàng hải này tuy có tên là biển nhưng không có một giọt nước biển nào, trong biển thực chất là hoàng khí. Không ngờ lại có sinh vật có thể sống sót ở nơi này!
“Không biết có ăn được không nhỉ?”
Hắc Oa cũng thò đầu nhìn quanh, Trần Thực nói: “Hắc Oa, lát nữa ngươi hỏi xem cá này của người ta có ngon không, ăn thế nào.”
Hắc Oa liên tục gật đầu.
Cá lớn trong Huyền Hoàng hải dường như nghe thấy lời của hắn, quay đầu lại nhìn với vẻ u oán.
Trần Thực kinh ngạc nói: “Nó nghe hiểu à!”
“Thiếu niên!”
Cá lớn trong biển ồm ồm nói: “Ta sống một vạn tám nghìn năm, ngươi là kẻ đầu tiên vừa thấy ta đã muốn ăn thịt ta!”
Trần Thực hổ thẹn, liên tục cáo lỗi.
Lúc này, nam tử trẻ tuổi cầm quạt xếp phía sau bọn họ mỉm cười, nói: “Công lao có hai, chúng ta lại có hơn mười người, công lao này phải chia thế nào đây?”
Thiếu nữ có bạch điêu quấn cổ cười nói: “Còn chia thế nào được nữa? Đương nhiên là ai đoạt được công lao này thì người đó được hưởng.”
Thiếu niên thổi sáo cười nói: “Nói như vậy chẳng phải chỉ có hai người được công lao à? Giặc cướp số một số hai trên Tru Tiên bảng, giá đâu có thấp, hai kẻ đó bất kể là ai đều đáng giá một tòa thánh địa, một thánh địa có thể giúp người ta tu luyện đến Thái Ất Kim Tiên! Hai tòa thánh địa này, sẽ thuộc về tay ai?”
Một lão phu nhân khác dùng kéo vàng tỉa móng tay cười khà khà nói: “Hai tòa thánh địa đã mua chuộc được các vị rồi à? Theo lão thân, giá trị của giặc cướp số một số hai, không chỉ đơn giản là hai tòa thánh địa đâu. Bọn chúng đã trộm biết bao đạo cảnh của các Tiên gia danh tiếng, cướp bao nhiêu Địa Bảo linh căn? Giá trị của hai vị đó, là ở đây này!”
Mắt mọi người sáng rực lên, hơi thở có phần dồn dập.
Trần Thực và Hắc Oa lần lượt đứng thứ hai và thứ nhất trên Tru Tiên bảng, các khổ chủ đều là những Tiên nhân có máu mặt ở Địa Tiên giới, cái giá đưa ra rất cao, công pháp, linh đan, thánh địa, pháp bảo, thứ gì cũng có, hấp dẫn không biết bao nhiêu Tiên nhân.
Chỉ có điều, bọn họ tìm kiếm tung tích của Trần Thực và Hắc Oa, tìm khắp Địa Tiên giới mà vẫn không thấy gì.
Còn có người suy đoán Trần Thực và Hắc Oa trốn vào hạ giới, đến đó tìm kiếm, không có kết quả.
Không ngờ, bọn họ lại gặp được Trần Thực và Hắc Oa tại Phân Âm tỉnh.
Lúc trước bọn họ còn không dám khẳng định có phải là một người một chó trên Tru Tiên bảng hay không, dù sao người thứ hai trên bảng không có mặt mũi, nhưng vừa nhìn thấy hình dạng của Hắc Oa và bóng lưng của Trần Thực, bọn họ là có thể thây nhận, một người một chó này, đúng là một người một chó trên Tru Tiên bảng kia!
Phần thưởng của hai tòa thánh địa cố nhiên hấp dẫn, nhưng đề nghị của lão phu nhân cầm kéo vàng, càng khiến bọn họ động lòng hơn.
Hai tòa đại thánh địa cố nhiên là tốt, công pháp, tiên đan và pháp bảo cấp Kim Tiên cảnh cũng quả thực vô giá. Nhưng so với Địa Bảo linh căn thì chẳng đáng là gì.
Huống chi, một người một chó này đã trộm không biết bao nhiêu Địa Bảo linh căn!
Lúc này, lại có một đại hòa thượng béo mập tay nâng kim bát, mắt híp lại thành một khe nhỏ, như Phật Đà trong miếu, cười nói: “Giữ nhiều Địa Bảo linh căn như vậy, cũng phải có mạng mà hưởng mới được. Ví như hai vị thí chủ này, nổi lòng tham, dù có hàng trăm Địa Bảo linh căn cũng không dùng được.”
Thiếu nữ Bạch Điêu gật đầu, nói: “Chúng ta đoạt được Địa Bảo linh căn từ tay bọn họ, vậy chúng ta sẽ thành hạng nhất hạng nhì trên Tru Tiên bảng. Được chẳng bõ mất.”
“Vậy vấn đề lại quay về, hai tòa thánh địa, chia thế nào đây?” Nam tử cầm quạt xếp cười nói.
Mọi người đều nhíu mày, cảnh giác nhìn bốn phía, rất đề phòng những người khác.
Đúng lúc này, chỉ nghe tiếng cười trong trẻo truyền đến: “Các ngươi người còn chưa bắt được đã bàn chuyện chia của rồi à? Chẳng lẽ không sợ không hạ được người ta?”
Mọi người theo tiếng nhìn lại, người nói chuyện chính là cô nương 'giá gấp mười', cười tủm tỉm nhìn đám người.
Cô nương kia xinh đẹp động lòng người, khuôn mặt bầu bĩnh trẻ con, trông có vẻ non nớt, nụ cười cũng không nhìn ra nửa điểm tâm cơ, cười nói: “Hai tên trộm Đạo cảnh lừng danh, thậm chí có thể ra vào đạo cảnh của Tiên Quân, thực lực của bọn họ không phải tầm thường. Các vị thật sự là đối thủ của bọn họ à? Cẩn thận mất mạng đó.”
Nghe vậy, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Trần Thực và Hắc Oa.
Đột nhiên, thư sinh cầm quạt xếp vung tay, giữa quạt xếp, tử lôi bùng nổ, vô số đạo tử lôi tức khắc tạo thành một con tử long, lắc đầu vẫy đuôi, long ngâm chấn động, lao về phía Trần Thực!
Hắc Oa bất ngờ lao ra, giơ tay chộp lấy, tóm chặt cổ con tử long, Chu Thiên hỏa giới trong lòng bàn tay bùng nổ, vù một tiếng, đánh tan con tử long thành tro bụi!
Vô số tử lôi dung nhập vào Chu Thiên hỏa giới, kích hoạt Trượng Thiên Thiết Xích.
Thiết Xích vươn dài, lao về phía thư sinh cầm quạt xếp. Thư sinh cầm quạt xếp không chút do dự, hai tay đẩy về phía trước, trên quạt xếp hiện ra một con Bạo Viên, gầm thét một tiếng, hai cánh tay cường tráng từ trong quạt thò ra, cũng đẩy về phía Thiết Xích.
Cây quạt xếp này của hắn chính là dị bảo, tên là Như Ý Đoàn, là một luồng Tiên Thiên chân khí hắn tìm được trong một động thiên phúc địa đổ nát khi tu luyện ở hạ giới. Luồng chân khí này có thể tùy theo ý muốn mà huyễn hóa ra những sự vật khác nhau.
Hắn luyện luồng chân khí này vào trong quạt xếp, chỉ cần tâm niệm vừa động, trong quạt xếp sẽ hiện ra vật tương ứng.