Tranh đoạt ở Thái Nhạc 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Hắc Oa từ xa trở về, lên lại thuyền lầu, nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, không tìm thấy tung tích của La Hiểu Dao và người câm, bất giác lấy làm khó hiểu.

“Bọn họ rộng lượng, vì trên thuyền của bọn họ xảy ra chuyện uy hiếp đến những hành khách chúng ta nên trong lòng cảm thấy áy náy, bèn để lại thuyền cho chúng ta, còn mình thì tự đi rồi.”

Trần Thực giải thích với Hắc Oa một phen rồi trải bản đồ ra, thây định phương vị thuyền của bọn họ.

“Gâu?” Hắc Oa vô cùng ngờ vực chuyện này.

Rõ ràng cô nương “gấp mười lần” tham tài như vậy, sao có thể áy náy mà tặng thuyền cho bọn họ, còn mình thì đi bộ chứ?

Lúc này, con cá lớn kéo thuyền kia cười nói: “Hai vị đạo hữu, bọn họ mới không phải chủ thuyền, ta mới là chủ thuyền. Thuyền này là của ta, ta và bọn họ giao kèo, bọn họ thu tiền, ta kéo thuyền, xong việc bọn họ ba phần, ta bảy phần.”

Trần Thực kinh ngạc vô cùng, đi tới mũi thuyền, nói với con cá lớn trong Huyền Hoàng hải: “Đạo huynh, ngươi không phải tu sĩ, cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”

“Tuy ta không phải nhân loại nhưng cũng tu chân.”

Cá lớn cười nói: “Ta cũng có tâm cầu đạo, có chí đắc đạo, có nguyện thành đạo. Kiếm chút tiền tài, chẳng qua cũng để tu hành tốt hơn mà thôi. Ta là sinh linh trí tuệ khai ngộ, tu hành đâu cần hình người?”

Trần Thực vô cùng khâm phục: “Thụ giáo rồi.”

Hắn tiếp tục tra cứu bản đồ.

Huyền Hoàng hải mênh mông vô bờ, đa số hải đảo đều do cự quy cõng trên lưng, ngao du trong biển, vì vậy không thể dựa vào những hải đảo này để thây định phương vị. Song trên bản đồ có đánh dấu một vài hải đảo bất động, loại hải đảo này bén rễ sâu trong Huyền Hoàng hải, không thể lay chuyển, hải đảo gần Trần Thực bọn họ nhất được gọi là Thái Nhạc đảo. Ngoài hải đảo ra, còn có thể trông xa Thiên Cung của Tử Vi Đại Đế, Thiên Cung ấy nằm ở Bắc Cực trong Thiên Đấu, bất luận nhìn từ phương vị nào của Địa Tiên giới nó vẫn luôn ở chính Bắc.

Có hai nơi này, đủ để thây định phương vị của bọn họ.

Trần Thực giật giật dây xích sắt của thuyền lầu, dặn dò cá lớn kéo thuyền một tiếng, con cá lớn của Huyền Hoàng hải kia lập tức kéo thuyền lầu về phía Thái Nhạc đảo.

Con cá lớn kéo thuyền kia quả là kẻ lắm lời, vừa bơi vừa thao thao bất tuyệt với Trần Thực và Hắc Oa: “Hai vị, các ngươi không cần xem bản đồ đâu, đến Huyền Hoàng hải cứ tìm thẳng Ngư Tam Nhi ta là được. Chuyện khác không dám nói, chứ về sự am tường địa lý Huyền Hoàng hải, Ngư Tam Nhi ta đây tự xưng thứ hai, thì không có con cá nào dám xưng thứ nhất.” T

rần Thực hỏi: “Ngươi có biết Hậu Đức Quang Đại Thiên Cung không?”

Ngư Tam Nhi có phần ngượng ngùng, nói: “Nơi đó là lãnh địa của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, há ta có thể vào được. Nhưng nếu là nơi khác, ta không gì không biết, không gì không thông. Thái Nhạc đảo mà các ngươi muốn đến được xem là một danh sơn trong Huyền Hoàng hải, lai lịch khá kỳ lạ. Huyền Hoàng hải sâu không lường được, ngọn núi này cũng sâu không lường được. Từng có người mua chuộc ta, bảo ta bơi đến tận cùng sơn căn của Thái Nhạc đảo. Ta cố sức bơi xuống, bơi không biết bao lâu, không biết bao xa, vẫn chưa đến được tận cùng sơn căn.”

Trần Thực và Hắc Oa không khỏi kinh hãi, đây thật sự là một hòn đảo à?

Ngư Tam Nhi tiếp tục nói: “Ta thậm chí còn hoài nghi, sơn căn của Thái Nhạc đảo đã đâm thủng cả Huyền Hoàng hải, là một thần sơn mọc ra từ một nơi bí ẩn nào đó. Còn có lời đồn rằng, đảo này là một tảng đá từ thiên ngoại, từ nơi vô định bay tới, rơi vào Huyền Hoàng hải. Đá này ẩn chứa lực lượng không thể tưởng tượng nổi, có thể xuyên qua thời không.”

Trần Thực cười nói: “Ngươi càng nói càng huyền ảo.”

Hắc Oa liên tục gật đầu, tỏ vẻ không tin.

Ngư Tam Nhi vừa lắc đầu quẫy đuôi, vừa bơi về phía trước, vừa nói: “Không phải ta nói bừa mà có người phát hiện, trong mỗi thế giới trôi nổi trên Huyền Hoàng hải thường đều có một ngọn núi giống hệt nhau, sơn thể hoàn toàn tương đồng với Thái Nhạc, không tìm thấy chút khác biệt nào. Có người nghi ngờ thực ra những ngọn núi này đều là cùng một ngọn núi, chính là Thái Nhạc. Kẻ rỗi việc bèn đặt cho những ngọn núi như vậy một cái tên giống nhau, gọi là Thái Nhạc.”

Trần Thực và Hắc Oa kinh ngạc không thôi, tất cả các thế giới đều có núi giống hệt nhau, đều là cùng một ngọn núi ư? Thái Nhạc thật sự thần thánh đến vậy?

Phía trước có Long Quy cõng tiên sơn giữa biển, chậm rãi bơi qua. Trên tiên sơn có mấy ngàn Tiên nhân, kẻ gảy đàn, người ca hát, kẻ pha trà, cũng có người cưỡi hạc ngao du, vô cùng tự tại.

Chỉ nghe tiếng ca trên đảo réo rắt.

Nửa cuốn tùng phong, nửa gối ráng

Phù danh vứt bỏ, sóng xô cát

Chẳng làm khách quý điện Ngọc Hoàng

Chỉ đun trà nhàn giữa biển mây

Tiếng ca khiến người ta dư vị miên man, Trần Thực nghe tiếng ca, lòng đầy cảm khái, nói với Hắc Oa: “Đây mới là tiên, đây mới là Tiên đạo. Không tranh danh lợi, không màng công danh, không tranh cao thấp, cứ ở Huyền Hoàng hải pha trà, gối ráng mây mà ngủ, làm nhàn vân dã hạc. Ý cảnh của các vị đạo huynh này cao xa, ta không thể sánh bằng.”

Hắc Oa vô cùng đồng cảm, ngẩng đầu gào mấy tiếng, họa theo tiếng ca của Tiên nhân trên tiên sơn.

“Đừng sủa nữa.”

Ngư Tam Nhi có vẻ căng thẳng, ló đầu lên khỏi Huyền Hoàng hải, trợn trừng đôi mắt cá chết nhìn về phía tiên sơn kia, nói: “Trên tiên sơn ấy là một đám Kiếp Hôi Tiên! Đừng để bọn chúng lừa!”

Trần Thực hỏi: “Thế nào là Kiếp Hôi Tiên?”

Ngư Tam Nhi nói: “Những Tiên nhân này là một đám Tiên nhân không màng thế sự, trốn tránh tranh đấu giữa Thiên Đình và Tiên nhân mới đến Huyền Hoàng hải, ngày ngày không làm gì, gảy đàn ca hát. Bọn họ không luyện bảo tìm bảo, không tu hành nâng cao thực lực, kết quả Khai Kiếp vừa đến, Tiên nhân khắp núi chết sạch, không còn một mống.”

Trần Thực và Hắc Oa rùng mình nhìn về phía tiên sơn kia, chỉ thấy Long Quy chở ngọn núi ấy, ung dung ngao du trong biển.

Gió biển thổi tới, thân xác của đám Tiên nhân trên Tiên Sơn như khói nhẹ bay về phía sau, để lộ ra từng bộ xương trắng hếu, vẫn đang gảy đàn, vẫn đang ca hát, vẫn đang pha trà, vô cùng tự tại!

“Bọn họ nhìn như ung dung, thực ra bị chấp niệm trói buộc trên tiên đảo.

Giọng Ngư Tam Nhi truyền đến: “Nếu có Tiên nhân đi ngang qua bị bọn họ hấp dẫn, lên đảo, sẽ dần dần bị bọn họ đồng hóa, không thể rời đi được nữa, thân tử đạo tiêu, biến thành tro kiếp! Dù là Kim Tiên vào tiên đảo cũng đừng mong thoát được! Vốn trên đảo này chỉ có mấy trăm Tiên nhân, sau này ngày càng nhiều, nay e rằng đã mấy ngàn đến cả vạn rồi.”

Trần Thực nhìn tiên sơn dần xa, lẩm bẩm: “Trong Huyền Hoàng hải cũng có nguy hiểm...”

“Nguy hiểm là Khai Kiếp.”

Ngư Tam Nhi nói: “Khai Kiếp nổi lên, mặc cho ngươi tu vi thông thiên triệt địa cũng phải thân tử đạo tiêu.”

Không lâu sau, bọn họ lại gặp một tiên sơn khác, tiên sơn này cũng do Long Quy cõng, ngao du trong biển. Trên núi có mấy trăm vị tiên tử ca múa, dáng điệu thướt tha, khiến người ta say đắm.

“Lại là Kiếp Hôi Tiên!”

Trần Thực và Hắc Oa trong lòng giật thót, chỉ thấy bên cạnh tiên sơn kia còn đậu rất nhiều thuyền bè, lại có những thuyền khác từ xa tới, đến gần tiên sơn thì dừng lại.

Người trên thuyền quăng dây thừng vàng, buộc vào cọc thuyền, rồi có Tiên nhân lên bờ, đi vào trong núi.

“E rằng những Tiên nhân này sắp chết rồi.” Trần Thực căng thẳng nói.

“Đó không phải Kiếp Hôi Tiên.”

Ngư Tam Nhi ngẩng đầu nhìn thoáng qua, nói: “Kia là đám xướng tiên trên biển, lại là động tiêu tiền nổi tiếng, là nơi tìm vui hưởng lạc.”

“Xướng tiên?”

Trần Thực có phần khó tin: “Tiên nhân không phải nên trảm tam thi, đoạn tuyệt mọi vướng bận à? Vì sao còn có những tục sự này?”

Ngư Tam Nhi cười lạnh: “Sinh lão bệnh tử, thành trụ hoại không, ấy là chân lý của vũ trụ. Tiên nhân chấp nhất vào trường sinh bất tử thì sao cắt đứt được vướng bận gì? Đây rõ ràng là lòng tham lớn nhất, chấp niệm lớn nhất! Đại tham không trừ, đại chấp không bỏ, trừ đi tiểu tham tiểu chấp thì có ích gì?”

Trần Thực hơi sững sờ, cảm thấy lời này của nó rất có lý, bất giác trầm tư.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters