๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Theo hắn thấy, Trần Thực đâu chỉ thu mua lòng người trên quy mô lớn?
Mà quả thực là viết thẳng lên mặt “ta muốn tạo phản”.
Dù là Tiên Đình muốn tạo phản cũng phải hành động lén lút, trước tiên phái người hủy Thiên Cơ sách, cắt đứt khống chế của Thiên Đình đối với những Tiên nhân mới phi thăng rồi từ từ mưu tính.
Trần Thực thì lại phất cờ ngay trước mặt Đại Thiên Tôn, gào thét ta muốn tạo phản, mau đến chém ta.
“Nếu ta là Đại Thiên Tôn, nghe thấy chuyện này sẽ ngay lập tức lệnh cho Lý Thiên Vương chém hắn.”
Hề Mục Nhiên lắc đầu, vị tiểu sư đệ này thật quá không khiến người ta bớt lo.
“Lòng người, đặc biệt là lòng của Tiên nhân quá khó để thu mua. Nhưng lần này hắn đã nắm bắt được cơ hội, thật sự có thể thành công thu mua được lòng của hai mươi vạn Thiên binh Thiên tướng.”
Hề Mục Nhiên cảm khái nói: “Vị tiểu sư đệ này, tuy làm việc có phần lỗ mãng nhưng quả thực có chỗ bất phàm.”
Đô đốc Ngũ Quan Vân chần chừ một lát rồi nói: “Hề công tử, hắn quả thật là sư đệ của công tử à?”
Tuy hắn đã từng thấy Trần Thực thi triển Đại Hoang Minh Đạo Tập nhưng vẫn luôn nghi ngờ thân phận của Trần Thực. Hề Mục Nhiên gật đầu: “Hắn quả thực là truyền nhân của sư tôn, hơn nữa sư tôn còn đối tốt với hắn hơn cả với ta.”
Nói đến đây, hắn nhớ lại cảnh tượng thất bại trong trận chiến với Trần Thực, trong lòng không khỏi có phần ảm đạm. Sư tôn không truyền cho hắn Đại Hoang Minh Đạo Tập chân chính, lại truyền cho tiểu sư đệ Trần Thực này, hơn nữa trong những thần thông truyền thụ cho hắn lại còn thiếu mất một chiêu thần thông mạnh nhất.
Ngũ Quan Vân lại do dự một lúc mới nói: “Hề công tử, lần này thương binh của Thiên Binh doanh nhiều như vậy phần lớn đều bị thương ở Nê Lê Đại thế giới. Mà ta nghe nói Nê Lê Đại thế giới là do Trần công tử nói cho Lý Thiên Vương, Lý Thiên Vương bẩm báo lên Thiên Đình, Thiên Đình mới quyết định dùng binh với Nê Lê Đại thế giới...”
Thân thể Hề Mục Nhiên khẽ run lên, một hồi lâu vẫn không nói nên lời.
“Thủ đoạn hay, thủ đoạn hay lắm.”
Hắn thở ra một hơi, lòng khâm phục bỗng dâng lên: “Vị tiểu sư đệ này của ta quả thật là vận dụng tâm kế đến cực hạn! Tiết lộ Nê Lê Đại thế giới cho Lý Thiên Vương, Lý Thiên Vương xuất binh đến Nê Lê Đại thế giới, Thiên binh Thiên tướng bị thương, hắn bèn nhân cơ hội truyền thụ Bất Tử Tiên Pháp cho Thiên binh Thiên tướng để thu mua lòng người. Thủ đoạn của hắn thật bẩn thỉu!”
Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn tán thưởng Trần Thực nhiều hơn, nói: “Chỉ có một điều, hắn làm sao vượt qua cửa ải Đại Thiên Tôn kia? Dù sao hắn cũng là kẻ đứng đầu Tru Tiên bảng, lần này lại có rất nhiều Chân Tiên đến cáo ngự trạng, nói hắn lạm sát kẻ vô tội, vừa hay Đại Thiên Tôn có thể dùng lý do này để diệt trừ hắn.”
Ngũ Quan Vân không dám nói gì.
Tuy Hề Mục Nhiên và Trần Thực là sư huynh đệ đồng môn nhưng Ngũ Quan Vân không biết cảm nhận của Hề Mục Nhiên đối với Trần Thực là thiện hay ác.
“Chắc là sắp có tin hắn bị áp giải lên Trảm Tiên đài truyền đến rồi.”
Hề Mục Nhiên ung dung nói.
Mấy ngày sau, Hề Mục Nhiên vẫn không nhận được tin tức Trần Thực bị áp giải lên Trảm Tiên đài. Ngược lại, Thiên Đạo cư vẫn náo nhiệt phi thường, Trần Thực truyền thụ Bất Tử Tiên Pháp ở Thiên Đạo cư, các lộ Thiên binh Thiên tướng đều hết lòng khâm phục và kính trọng hắn.
Trong Thiên Binh doanh có không ít Thiên binh Thiên tướng là người của Tiên Đình, có người đã chỉnh lý lại Bất Tử Tiên Pháp mà Trần Thực truyền thụ rồi gửi đến cho Hề Mục Nhiên. Hề Mục Nhiên xem qua, có phần cảm khái: “Hắn nói môn công pháp này là khởi nguồn của Bất Diệt Kim Thân và Bát Cửu Huyền Công, quả thực có chút cổ ý trong đó. Nguồn gốc của công pháp này ẩn chứa vu tế chi thuật, chắc là được diễn biến từ công pháp thời Đại Thương.”
Ngũ Quan Vân hỏi: “Công pháp này có thể giúp chi gãy mọc lại, xương tàn tái sinh không?”
“Có thể!” Hề Mục Nhiên cẩn thận xem xét, nói: “Công pháp này không tinh diệu bằng Bất Diệt Kim Thân và Bát Cửu Huyền Công, thời gian để chi gãy mọc lại, xương tàn tái sinh sẽ lâu hơn một chút, nhưng quả thực có thể làm được. Kỳ lạ, tiểu sư đệ này lấy đâu ra công pháp ẩn chứa cổ ý Đại Thương như vậy?”
Hắn có phần hoang mang, tiên pháp mà Tiên nhân ngày nay có được đều là được sáng tạo sau này, đi theo đường lối phù lục đạo văn, đã không còn thấy dấu vết của thời Đại Thương.
Bất Tử Tiên Pháp mà Trần Thực truyền thụ lại có phong vị Đại Thương rất rõ ràng.
Không phải nói nay không bằng xưa, mà là Hề Mục Nhiên đã dốc lòng tu hành mấy ngàn năm, phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ, khi đạo pháp đương thời phát triển đến cực hạn, khó có thể đột phá, lúc này đi tìm cội nguồn, ngược lại có thể tìm thấy linh cảm và phương hướng đột phá từ trong đạo pháp thời Đại Thương! Tu vi của hắn càng cao càng cảm thấy việc truy ngược nguồn gốc đạo pháp có thể giúp mình đột phá!
“Môn công pháp này đáng để nghiên cứu.”
Hắn cất Bất Tử Tiên Pháp đi, nói với Ngũ Quan Vân: “Từ sau khi Thiên Cơ sách bị hủy, Thiên Đình bên này có động tĩnh gì không?”
Ngũ Quan Vân lắc đầu nói: “Chưa từng có.”
Hề Mục Nhiên kinh ngạc, lẩm bẩm: “Thiên Cơ sách bị hủy, Tiên nhân phi thăng đến Thiên Đình sẽ ngày càng ít, chỉ dựa vào Ngọc Hành môn thì không thể thây định được thân phận và phương vị của Tiên nhân phàm gian. Thiên binh của Thiên Binh doanh sẽ ngày càng ít, cuối cùng rơi vào cảnh không có người để dùng. Thiên Đình không hề lo lắng về chuyện này à?”
Ngũ Quan Vân nói: “Quả thực Thiên Đình có lo lắng, còn phái người đi điều tra nguồn gốc của Đại Ma, tra đến Luyện Ma tỉnh, nhưng thuộc hạ đã xử lý sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Thiên Đình không tra được gì đành phải cho qua.”
Hề Mục Nhiên liếc hắn một cái, không lên tiếng.
Việc thả Đại Ma là do Ngũ Quan Vân thực hiện, nhưng kẻ chủ mưu dụ dỗ Đại Ma tấn công Thiên Đình phá hủy Thiên Cơ sách lại chính là Hề Mục Nhiên.
Thiên Cơ sách bị hủy, hắn có công lớn nhưng trong lòng vẫn luôn có phần bất an, vì phản ứng của Thiên Đình quá bình thản, dường như việc Thiên Cơ sách bị hủy không đáng nhắc tới!
Ngũ Quan Vân nói: “Thiên Cơ sách bị hủy, Thiên Đình vẫn rất để tâm, lập tức lệnh cho Thiên Cơ tu sĩ của Thiên Cơ Doanh nộp lên các loại Thiên Cơ đạo văn đã lĩnh ngộ được, nhằm tái hiện Thiên Cơ sách. Chẳng qua mãi vẫn chưa thành công.”
Hề Mục Nhiên nghe vậy, thở phào một hơi: “Phản ứng như vậy mới đúng. Nếu không ta còn tưởng Thiên Cơ sách bị hủy là giả.”
Lúc này, lại có người đến báo: “Công tử, lại có Tiên nhân đến Thiên Đình cáo ngự trạng, yêu cầu Thiên Đình bắt giữ kẻ thủ ác trên Tru Tiên bảng Trần Thực.”
Hề Mục Nhiên hứng thú hỏi: “Thiên Đình phản ứng thế nào?”
“Không biết. Hiện vẫn đang náo loạn trong Thiên Đình.”
Hề Mục Nhiên lập tức phấn chấn tinh thần, cười nói: “Lần này chắc chắn Trần sư đệ phải lên Trảm Tiên đài rồi!”
Lại có người đến báo: “Bẩm công tử, các Tiên nhân đến gây sự muốn xông vào Thiên Binh doanh, tự mình bắt giữ Trần Thực!”
Hề Mục Nhiên tinh thần đại chấn: “Vị sư đệ này của ta hôm nay khó thoát kiếp nạn!”
“Bẩm công tử, các Tiên nhân xông đến trước cửa Thiên Binh doanh, đang định gây sự thì bị Thiên binh Thiên tướng đánh cho một trận.”
Hề Mục Nhiên nghe vậy, cười nói: “Trần sư đệ thu mua lòng người, trên dưới Thiên Binh doanh ai mà không cảm kích hắn? Đến Thiên Binh doanh bắt người, chắc chắn bị đánh.”
“Bẩm công tử, những Tiên nhân đó đã bị bắt lại, giải đến Thiên lao, bị định tội xông vào Thiên Binh doanh, sắp bị vấn trảm!”
Hề Mục Nhiên kinh ngạc vô cùng, nghi ngờ mình có nghe lầm không, bèn hỏi lại mấy lần.
“Chẳng lẽ vị sư đệ này của ta có chỗ dựa nào ở Thiên Đình?”
Hắn thầm bực bội.
Sau lưng những Tiên nhân đến cáo ngự trạng đều là các đại nhân vật của Địa Tiên giới, không tiện ra mặt nên mới để môn nhân đến Thiên Đình gây sự, ép Thiên Đình bắt Trần Thực. Những người này gây sự ở Thiên Binh doanh, Thiên Binh doanh có thể ra tay đánh họ, nhưng Thiên Binh doanh không có quyền áp giải họ đến Thiên lao. Trong Thiên Đình, những người có quyền lực này không nhiều.