Thái Tuế Thần Ân Giao 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Thái Cổ tinh vực, trong Tuế Tinh phủ vang lên tiếng ngâm nga, một vị Thần linh thân hình khôi ngô đang cầm sách đọc, ngâm rằng: “Huyền Điểu hàm khuê giáng, Đào Nguyên tỏa vân cư. Thiên khuyết đọa trần giáng, lê sừ toái ngọc hư. Mắng hay lắm, mắng hay lắm. Đáng hận, tên thư sinh này lại dám làm thơ mắng ta, đáng chém!”

Hắn có ba đầu sáu tay, giữa trán mọc một con mắt, mặt đầy sát khí, hạ giọng nói: “Chỉ tiếc không phải ta trực, nếu không nhất định sẽ cho tên thư sinh viết sách này biết tay!”

Đang nói, bên ngoài vọng vào tiếng của đồng tử: “Lão gia, có khách từ Đào Nguyên động thiên đến, cầu kiến lão gia.”

Vị Thần linh trong lòng khẽ động, nói: “Cho vào.”

Bên ngoài một vị Tiên nhân bước vào, vừa gặp đã cúi lạy, nói: “Đệ tử Quách Đông Trần của Đào Nguyên động thiên, bái kiến Ân Tuế Quân! Đệ tử phụng lệnh đến đây đưa thư.”

Ân Tuế Quân nhận lấy thư, mở ra đọc, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ta biết rồi, ngươi về nói với sư phụ ta, Ân Giao nhất định sẽ đến Thiên Đình.”

Vị Tiên nhân kia bái biệt rời đi.

Ân Tuế Quân lập tức lệnh cho người sửa soạn xe ngựa, rời khỏi Tuế Tinh phủ.

Tại Nam Thiên Môn của Thiên Đình, Thiên binh Thiên tướng trấn thủ vô cùng đông đảo, dù sao đây cũng là cửa ngõ của Thiên Đình, các vị tiên thần qua lại Thiên Đình đều đi qua cánh cổng này.

Hôm đó, Thiên binh Thiên tướng thấy sát khí cuồn cuộn đằng xa, vây quanh một chiếc bảo liễn đang chạy tới, vội vàng chấn chỉnh tinh thần. Đợi xe liễn đến trước mặt, thì ra là Lưu Niên Thái Tuế Thần, họ Ân tên Giao.

“Không phải điện hạ đang trực năm à?” Đa Văn Thiên Vương trấn thủ Nam Thiên Môn hỏi.

Ân Tuế Quân cười nói: “Sáu mươi năm một hoa giáp, ta chỉ luân phiên trực một năm. Ta vừa trực xong, sau này có thể nghỉ dài hạn rồi.”

Đa Văn Thiên Vương vô cùng hâm mộ, nói: “Lần này điện hạ đến Thiên Đình có công vụ gì?”

Ân Tuế Quân lắc đầu nói: “Không phải công vụ mà là sư phụ ta bảo ta đến đây cáo trạng.”

Đa Văn Thiên Vương nghi hoặc nói: “Cáo trạng gì mà lại phải phiền đến điện hạ?”

Ân Tuế Quân thở dài: “Sư phụ ta cũng có phái người khác đến, nhưng phận hèn lời mọn, bị đánh một trận rồi ném vào Thiên lao. Sư phụ ta vốn là nhàn vân dã hạc, không quyền không thế trong Thiên Đình, đành bất lực, biết ta đang nhậm chức ở Thiên Đình nên mới lệnh cho một vị sư đệ tìm đến ta, bảo ta lên Thiên Đình cáo trạng.”

Đa Văn Thiên Vương nghe vậy lập tức hiểu ý đồ của hắn, cười nói: “Ngài cũng vất vả rồi.” Nói rồi cho đi qua.

Ân Tuế Quân ngồi xe ngựa đi thẳng đến Triều Thánh Lâu, dừng xe trước lầu. Ân Tuế Quân xuống xe, đi thẳng đến trước Thiên Cổ, đánh trống kêu oan. Tiếng trống bên này vừa vang lên, mấy vị Kim Giáp Thần tướng bên kia đã lao ra, bắt lấy hắn, trói gô lại, áp giải đến Lăng Tiêu Bảo Điện.

Trong Lăng Tiêu Bảo Điện đã có hơn mười vị Thần linh đang quỳ, thấy Ân Tuế Quân cũng bị trói gô giải đến, ai nấy đều kinh ngạc.

Trong đó có một vị Ngũ Cốc Tinh Quân là nhị đệ của Ân Tuế Quân, tên là Ân Hồng, thấy vậy kinh ngạc nói: “Sao huynh trưởng cũng đến đây?”

Ân Tuế Quân cười nói: “Sư phụ sai người mời ta đến đây cáo trạng.”

Ân Tinh Quân nói: “Cũng vì chuyện đứng đầu Tru Tiên bảng.”

Ân Tuế Quân gật đầu, nghi hoặc hỏi: “Lẽ nào các ngươi cũng vậy?”

Mọi người đồng loạt gật đầu, nói: “Bọn ta cũng phụng lệnh sư môn đến đây cáo ngự trạng, không thể bỏ qua cho tên cuồng đồ trên Tru Tiên bảng.”

Ân Tinh Quân nói: “Tên cuồng đồ trên Tru Tiên bảng tội ác tày trời, ỷ vào có người trong Thiên Đình chống lưng mà làm xằng làm bậy, lại còn đánh đệ tử của Vân Hương động ta rồi ném vào Thiên lao. Sư phụ ta thật sự không nhịn nổi nên mới bảo ta đến đây cáo ngự trạng.”

Giáp Tử Thái Tuế Thần Dương Tuế Quân ở bên cạnh nói: “Ta cũng vậy. Lão gia không tiện tự mình ra mặt nên bảo ta đến cáo trạng, nói là không thể để ác nhân nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Những người bị trói gô trên Lăng Tiêu Điện này, không ngờ đều là Thần linh, không một ai là Tiên nhân.

Lúc này, Thái Bạch Tinh Quân vội vàng chạy tới. Lão Tinh Quân mặc đồ trắng như tuyết, mày trắng tóc bạc râu cũng bạc, vui vẻ bước đến đỡ mọi người, cười nói: “Các ngươi phụ trách thần chức, không ở nơi nhậm chức làm việc, sao lại chạy đến Thiên Đình cáo ngự trạng? Đứng lên, mau mau đứng lên! Người đâu, cởi trói cho các vị đạo hữu này!”

Kim Giáp Thần tướng tiến lên, cởi trói cho bọn họ.

Thái Bạch Tinh Quân đá cho tên Thần tướng kia một cước, quát: “Đều là người một nhà, ai bảo ngươi trói họ? Còn bắt họ quỳ nữa! Mau lên!”

Ân Tuế Quân được cởi trói, nói: “Lão Tinh Quân, chúng ta oan uổng, cầu Đại Thiên Tôn giải oan!”

Thái Bạch Tinh Quân cười nói: “Đại Thiên Tôn đã biết ý định của các ngươi rồi. Các ngươi yên tâm, Đại Thiên Tôn đã phái người đi điều tra, tuyệt đối không thiên vị bất kỳ ai. Nếu phạm nhân trong vụ án Tru Tiên bảng quả thật là người của Thiên Binh doanh, Đại Thiên Tôn nhất định nghiêm trị không tha!”

Lão cười ha hả nói: “Chư vị, các ngươi đều là Thần linh, hà tất phải quản chuyện của Tiên gia? Tiên gia lại không thuộc Thiên Đình chúng ta quản lý, người ta đang ồn ào đòi lập Tiên Đình, muốn ra ở riêng với chúng ta đấy.”

Giọng điệu của lão mang theo vẻ oán trách, không rõ là thật lòng hay giả dối.

Ân Tuế Quân nói: “Nhận lời ủy thác của sư môn, không thể không làm.”

“Sư môn ư? Đó cũng là chuyện của hơn ba mươi vạn năm trước rồi. Trong ba mươi vạn năm, đã xảy ra bao nhiêu chuyện?”

Thái Bạch Tinh Quân cười nói: “Các ngươi đã đến một chuyến, làm tròn tâm ý rồi, vậy thì về đi. Chuyện này Đại Thiên Tôn sẽ cho các ngươi một lời giải thích.”

Mọi người lần lượt lui xuống.

Thái Bạch Tinh Quân từ biệt họ, lại chạy thẳng đến Đông Thiên cung.

Đông Thiên cung là phủ đệ của Đông Vương Công. Thái Bạch Tinh Quân gõ cửa, Kính Thư đạo đồng mở cửa, thấy là hắn, vội nói: “Tinh Quân, lần này lại có chuyện gì?”

Thái Bạch Tinh Quân cười nói: “Không có chuyện gì quan trọng, chỉ là Đại Thiên Tôn muốn gặp Đông Vương Công.”

Kính Thư đạo đồng vội đi mời Đông Vương Công. Đông Vương Công chạy tới, hỏi: “Đạo hữu, Đại Thiên Tôn gặp ta có việc gì?”

Thái Bạch Tinh Quân nói: “Còn không phải là chuyện Tru Tiên bảng à? Người ta đã mời Thần linh của Thiên Đình đến nói lý, đã náo loạn đến tận Lăng Tiêu Bảo Điện rồi. Đại Thiên Tôn lánh mặt không gặp, nói sẽ cho họ một lời giải thích. Bây giờ Đại Thiên Tôn bảo ta đến mời Vương công qua một chuyến, bàn bạc xem nên giải thích thế nào.”

Đông Vương Công trong lòng thót một cái, đi theo hắn một chuyến, sau khi bái kiến Đại Thiên Tôn, hai người bàn bạc hồi lâu.

Đông Vương Công trở về, nói với Kính Thư đạo đồng: “Ngươi đi mời Trần Thực đến đây một chuyến.”

Kính Thư đạo đồng vội đi mời Trần Thực, Đông Vương Công day day huyệt thái dương. Trước đây tuy chuyện của Trần Thực khiến ông đau đầu, nhưng vẫn còn cách giải quyết, bây giờ thì thực sự đau đầu rồi.

Hồi lâu sau, Kính Thư đạo đồng mới trở về, nói: “Trần Thực không có ở Thiên Binh doanh, nghe nói đã cùng một Thiên binh tên Giang Quá ra ngoài rồi.”

“Không ở Thiên Binh doanh?”

Trong lòng Đông Vương Công trầm xuống. “Hỏng rồi! Mục đích chuyến đi này của họ chính là muốn ép hắn rời khỏi Thiên Đình, bây giờ thì hay rồi, chính hắn lại tự mình chạy ra ngoài!”

Kính Thư đạo đồng hỏi: “Lão gia và Đại Thiên Tôn bàn bạc, đã bàn ra được gì chưa ạ?”

Đông Vương Công bực bội nói: “Bàn bạc cái gì? Chẳng qua là Đại Thiên Tôn ỷ thế ép ta, bắt ta nghĩ cách mà thôi. Hắn không tiện ra mặt nên đẩy ta ra mặt. Ta định thu nhận Trần Thực làm đệ tử, có lẽ có thể giúp Trần Thực tránh được kiếp nạn này. Đáng hận, sao Trần Thực lại gây chuyện lớn như vậy?” Ông hận đến nghiến răng.

Đông Vương Công coi trọng Trần Thực, thực ra là do Đại Thiên Tôn chỉ thị. Thiên Cơ sách đã in ấn trong tư duy của Trần Thực, Đại Thiên Tôn nhất định phải bảo vệ Trần Thực, nhưng bản thân lại không tiện ra mặt nên mới để ông ra mặt.

Ông vốn tưởng đây là chuyện đơn giản, nhưng không ngờ Trần Thực lại là tên cuồng đồ xếp thứ hai trên Tru Tiên bảng, cấu kết với Hắc Oa xếp thứ nhất làm điều xằng bậy.

Đến khi ông nhận ra điều này, cả Thiên Đình đều đã biết ông là chỗ dựa của Trần Thực.

Vốn chỉ cần Trần Thực ngoan ngoãn ở lại Thiên Đình thì sẽ không có gì đáng ngại, nhưng Trần Thực lại cứ chạy ra ngoài, giết bao nhiêu Tiên nhân ở Huyền Hoàng hải, đến nỗi khổ chủ cũng chết gần một nửa, từ hạng hai trên Tru Tiên bảng vinh quang leo lên đứng đầu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters