Người một nhà 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Một chiếc Tinh toa khác cũng đến, sáu người từ trên thuyền bước xuống, cũng dưới sự dẫn dắt của Thần tướng đi đến bên cạnh đám người Trần Thực, mỗi người tự đứng vào vị trí.

Mọi người im lặng chờ đợi, Kim Úy Nhiên gãi đầu gãi tai, ho khan liên tục, luôn muốn hỏi những Tiên nhân khác có phải cũng nhận được dấu ấn Thiên đạo hay không.

Trần Thực thầm nghĩ: “Hắn có thể nhịn được hai tháng, đúng là làm khó hắn rồi.”

Không lâu sau, lại có Tinh toa chạy tới, đưa đến nhiều Tiên nhân hơn.

Qua hai ngày, chiếc Tinh toa cuối cùng cũng đến, hai nữ tử từ trên thuyền bước xuống, nhìn quanh một vòng, Trần Thực cảm nhận được khí tức quen thuộc của Đông Thiên Thanh Đế từ trên người họ, thầm nghĩ: “Họ đến từ Đông Thiên, thảo nào đến muộn mấy ngày.”

Hắn nhìn quanh một vòng, không nhiều không ít, tổng cộng ba mươi ba vị Tiên nhân, ứng với ba mươi ba pháp bảo Thiên đạo.

“Thiên Đình đưa những người chấp chưởng Thiên đạo chúng ta đến Nê Lê Đại thế giới, rốt cuộc là vì chuyện gì?”

Trần Thực suy tư: “Nê Lê Đại thế giới nằm trong Hắc Ám hải, cực kỳ xa xôi. Chẳng lẽ Thiên Đình thật sự đưa chúng ta đến nơi thế lực Tiên Đình không thể vươn tới để bảo vệ?”

Suy đoán này hắn luôn cảm thấy có phần không đúng, nhưng lại là suy đoán hợp lý nhất.

“Vì bảo vệ chúng ta mà Thiên Đình thật sự dụng tâm lương khổ.” Kim Úy Nhiên cười nói ở bên cạnh.

Trần Thực nghĩ một lát, rồi tránh xa gã này một chút. Miệng của Kim Úy Nhiên như thùng nước bị thủng, nói năng lung tung khắp nơi, rất khó giữ bí mật.

Lúc này, một chiếc thuyền lầu từ trong Hắc Ám hải chạy ra, đậu ở bến đò, trên thuyền lầu đứng sừng sững chính là Thần tướng bên cạnh Lý Thiên Vương, người dẫn đầu trầm giọng nói: “Các tướng sĩ đến Tư Nguyên sơn quan ở Nê Lê Đại thế giới để đổi gác nghe lệnh, lên thuyền!”

Ba mươi ba vị Tiên nhân lần lượt đi lên thuyền lầu, Trần Thực trà trộn trong đám người, quan sát cẩn thận chiếc thuyền lầu này, chỉ thấy bề mặt thuyền lầu có vết tích của lửa và đao kiếm, hẳn đã từng trải qua chiến hỏa.

Hắn bước lên thuyền lầu, thuyền lầu hơi khựng lại rồi tiến về phía Hắc Ám hải.

Các Tiên nhân khác không khỏi căng thẳng, lần lượt tế ra Tiên khí, nhìn chằm chằm bóng tối ngoài thuyền, đề phòng ma quái trong biển tấn công.

Trần Thực hoàn toàn không để ý, cách đó không xa lại vang lên giọng nói của Kim Úy Nhiên: “Mấy vị huynh đài đây, tại hạ là Kim Úy Nhiên thuộc Thiên Binh doanh của Thiên Đình, trên người các ngươi có một luồng khí tức quen thuộc, chẳng lẽ các ngươi cũng mang dấu ấn của pháp bảo Thiên đạo? Thật không dám giấu giếm, ta cũng vậy...”

Trần Thực nhíu mày, không nói gì.

Giọng của Kim Úy Nhiên tiếp tục vang lên: “... Dấu ấn Ngọc Hành môn trên người ta, bên kia là Trần Thực Trần đạo hữu, cũng xuất thân từ Thiên Binh doanh như ta, hắn mang dấu ấn Thiên Cơ sách...”

Không lâu sau, Kim Úy Nhiên trở lại bên cạnh Trần Thực, cười nói: “Trần đạo hữu, họ cũng là người mang dấu ấn pháp bảo Thiên đạo, có muốn tụ tập lại nói chuyện không? Ngươi nhận được dấu ấn Thiên Cơ sách lâu nhất, chắc chắn đã rõ cách dùng dấu ấn pháp bảo Thiên đạo rồi chứ? Dạy cho mọi người đi.”

Trần Thực lắc đầu nói: “Ta cũng biết không nhiều về dấu ấn Thiên đạo, không đi múa rìu qua mắt thợ đâu.”

Kim Úy Nhiên còn định nói tiếp, lúc này một giọng nói truyền đến: “Chẳng lẽ mấy năm qua Trần đạo hữu không thu hoạch được gì?”

Trần Thực nhìn về phía người tới, chỉ thấy đó là một Tiên nhân trung niên, trán cao, cằm có râu, ánh mắt sắc bén, quét qua khiến người ta có cảm giác đau nhói.

Kim Úy Nhiên nói: “Trần đạo hữu, vị này là tiền bối Kim Tiên Ninh Đạo Sơn đến từ Bắc Cực Tử Vi Thiên cung, tiền bối cũng là người chấp chưởng Thiên đạo nhận được dấu ấn Thiên Quyền bảo ấn.”

Ninh Đạo Sơn nói: “Trần đạo hữu, bây giờ mọi người đều ở chung một thuyền, đều nhận được dấu ấn pháp bảo Thiên đạo, nhưng lại mù tịt về nó, không biết dùng thế nào. Ngươi nhận được dấu ấn Thiên Cơ sách lâu nhất, chắc chắn rành hơn chúng ta, xin các hạ đừng giấu nghề.”

Những người chấp chưởng Thiên đạo khác cũng lần lượt đi tới, có người khuyên: “Trần đạo hữu, lần này chúng ta đến Nê Lê Đại thế giới nguy hiểm trùng trùng, mọi người nên đồng tâm hiệp lực. Nếu đạo hữu có thể không tiếc chia sẻ, chúng ta đều sẽ ghi nhớ lòng tốt của ngươi.”

“Đạo hữu, cùng là người chấp chưởng Thiên đạo, tương trợ lẫn nhau mới là chính đạo! Nếu ngươi không tiếc lĩnh ngộ của mình, chúng ta cũng sẽ không tiếc lĩnh ngộ của chúng ta!”

Mọi người mỗi người một câu, lời nói không ngừng.

Trần Thực ho khan một tiếng, cắt ngang lời mọi người, cười nói: “Chư vị cho rằng Thiên Đình tập hợp những người chấp chưởng Thiên đạo chúng ta lại với nhau để làm gì? Thật sự là đi phòng ngự Tư Nguyên sơn quan à?”

Mọi người không nói nữa.

Ninh Đạo Sơn cười nói: “Thiên Đình biết chúng ta là người chấp chưởng Thiên đạo, đưa chúng ta rời khỏi nơi tranh chấp Địa Tiên giới này để bảo vệ chúng ta nên mới để chúng ta đến Tư Nguyên sơn quan.”

Trần Thực lắc đầu nói: “Ba mươi ba người, tụ tập ở một Đại thế giới Ngoại đạo khắp nơi đều là Đại Ma, bị nhốt trong một quan ải, không thể ra ngoài, không thể trốn thoát. Đây không giống bảo vệ chúng ta, mà như nuôi cổ.”

Hắn nhìn quanh một vòng, gương mặt nở nụ cười quỷ dị, thản nhiên nói: “Nói không chừng, người chấp chưởng Thiên đạo tự tay giết chết một người chấp chưởng Thiên đạo khác, sẽ nhận được dấu ấn Thiên đạo của hắn, trở nên mạnh hơn. Thiên Đình tập hợp chúng ta lại, đặt ở Tư Nguyên sơn quan, khả năng là muốn nuôi cổ, để chúng ta tàn sát lẫn nhau, thôn tính lẫn nhau, cho đến khi người cuối cùng sống sót. Hắn mới là người chấp chưởng Thiên đạo thực sự!”

Hắn cười thành tiếng: “Các ngươi nói xem, khả năng này có phải cao hơn khả năng bảo vệ chúng ta vừa rồi không?”

Sắc mặt mọi người đột biến, ánh mắt nhìn những người khác bỗng có vẻ không đúng.

Trần Thực âm u nói: “Tuy các ngươi đã nhận được dấu ấn Thiên đạo, nhưng vẫn còn quá yếu. Thiên Đình cần ba mươi ba kẻ yếu à? Không phải. Thiên Đình cần một cường giả tuyệt thế hội tụ tất cả uy năng của pháp bảo Thiên đạo vào một thân! Mà Tư Nguyên sơn quan, chính là vật chứa để bồi dưỡng con cổ trùng tuyệt thế này!”

Hắn vừa dứt lời, mọi người đều lùi lại, kéo giãn khoảng cách với những người khác.

“Cuối cùng cũng không ai ép ta chia sẻ nữa.”

Trần Thực khẽ cười, hạ giọng nói: “Đa số bọn họ sẽ không bao giờ chia sẻ với người khác nữa. Vui vẻ được thanh tĩnh.”

Thuyền lầu đi hơn nửa tháng, Thần tướng hộ tống trên đường đã giết rất nhiều ma quái trong biển, cuối cùng hộ tống họ đến Nê Lê Đại thế giới.

Đại thế giới nằm trong Hắc Ám hải này sơn hà tráng lệ, ba vầng mặt trời treo trên không, hiện ra trước mắt họ, xé tan bóng tối.

Thuyền lầu bay lên không, rời khỏi mặt biển, lướt qua không trung, đi sâu vào Đại thế giới này, về phía tiền tuyến Tư Nguyên sơn quan.

Tư Nguyên sơn là một cứ điểm tiền tuyến do đại quân Thiên Đình thiết lập ở Nê Lê Đại thế giới, lúc đám người Trần Thực đến vừa vặn một nhóm ma tu đang vây công cứ điểm này, hai bên giết đến trời đất mù mịt.

Thuyền lầu vừa hạ xuống, đột nhiên “vút” một tiếng, một luồng hàn quang lướt qua, một mũi tên từ chiến trường bay tới xuyên qua trán Kim Úy Nhiên, làm nổ tung đầu hắn!

Biến cố này đến quá nhanh, tất cả mọi người có mặt đều không kịp phản ứng, đợi đến khi tỉnh táo lại, Kim Úy Nhiên đã mệnh vong hoàng tuyền!

Mà ở phía xa, trước đại trướng trung quân, một vị Thần tướng ra sức vung vẩy Chiêu Hồn Phiên, triệu vong hồn của Kim Úy Nhiên tới.

Lý Thiên Vương cầm một nén hương trong tay, thắp cho vong hồn của Kim Úy Nhiên, theo sau cúi người bái lạy, một luồng lực lượng bất phàm cuồn cuộn rót vào hồn phách còn đang mờ mịt của Kim Úy Nhiên, chỉ trong khoảnh khắc đã đúc kim thân cho hắn!

Kim Úy Nhiên không khỏi ngây người: “Ta thành Thần linh rồi?”

Lúc này, người chấp chưởng Thiên đạo thứ hai chết đi, vong hồn bị Chiêu Hồn Phiên kéo tới.

Tiếp theo là người thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy!

Lý Thiên Vương không nhanh không chậm, cắm nén hương này vào lư hương trước mặt Kim Úy Nhiên, nở một nụ cười: “Pháp bảo Thiên đạo không phá thì không đứng vững được, dù sao cũng là bảo vật do Tam Thanh luyện chế. Nhưng bây giờ, pháp bảo Thiên đạo mới thực sự được nắm giữ trong tay Thiên Đình.”

Hắn nhìn Kim Úy Nhiên, cười nói: “Tiểu đạo hữu, bây giờ ngươi là người một nhà rồi.”

Từng vị Thần linh bước tới, thắp hương cho những người chấp chưởng Thiên đạo vừa chết này, giúp họ đúc kim thân, trở thành Thần linh !

Một vị Thần tướng tiến lên, hạ giọng nói: “Thiên Vương, trong số những người tới lần này còn có Trần Thực. Sau lưng hắn là Đông Vương Công, nghe nói còn là nghĩa tử của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ...”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters