Lời hứa ngàn vàng 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Lý Thiên Vương nhìn về phía gốc Thần Thụ kia, nói: “Ta có Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp, bên trong chứa đựng chư thiên, có thể thu lấy bảo vật này.”

Trần Thực nhắc nhở: “Bảo vật này dù sao cũng là pháp bảo của Nhiên Đăng Cổ Phật, ngươi thu Thần Thụ vào trong tháp, Cổ Phật tất sẽ biết. Nếu bị người khác đoạt mất, tội danh tư thông kẻ địch của Thiên Vương sẽ bị đóng đinh, tất phải lên Trảm Thần Đài một chuyến.”

Lý Thiên Vương do dự, tuy nói Nhiên Đăng Cổ Phật có giao tình không tệ với gã, nhưng đối mặt với cám dỗ bậc này, e rằng cũng khó mà thoát tục.

Huống hồ, dù Cổ Phật không ra tay cũng có thể nói tin tức này cho kẻ khác, để kẻ khác ra tay.

Nhưng ngoài Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp ra, gã không có pháp bảo nào khác có thể chứa đựng được bảo vật khổng lồ đến thế.

Ánh mắt gã nhìn sang người Sở Hương Tú, nói: “Sở Đô đốc, ngươi có thể hóa Nê Lê đại thế giới thành Đạo cảnh của mình, rồi triệu hồi ở Thiên Đình không? Đến lúc đó, lại lấy bảo vật này ra, vậy là có thể kê cao gối mà ngủ.”

Sở Hương Tú lắc đầu: “Đạo cảnh của ta chỉ chiếm một phần ngàn của Nê Lê đại thế giới, còn xa mới đủ để lấy Nê Lê thần thụ ra. Huống hồ, Nê Lê đại thế giới trong Hắc Ám hải, muốn cảm ứng được vô cùng khó khăn.”

Lần này hắn trở lại Nê Lê đại thế giới, luyện thành Chân Tiên ở đây, tu vi đại tăng, Đạo cảnh cũng khuếch trương lên gấp bội, chỉ có điều dù sao nơi này cũng là Đại thế giới, Đạo cảnh Chân Tiên của hắn không thể nào chiếm cứ toàn bộ Nê Lê.

Hơn nữa hắn đã thử qua, ở Địa Tiên giới gần như không thể cảm ứng rõ ràng Nê Lê đại thế giới.

Lý Thiên Vương nhíu mày nói: “Tán của Nê Lê thần thụ không lớn, lớn là bộ rễ của nó. Rễ của nó che kín cả Nê Lê đại thế giới, thực sự vô cùng khổng lồ. Nhưng rễ cây mềm mại, có thể gom lại, không đến nỗi quá lớn. Chỉ có điều nếu ở Thiên Đình không cảm ứng được Nê Lê đại thế giới thì có phần phiền phức...”

Dưới trướng gã có mười vạn Thiên binh Thiên tướng, trong đó không thiếu Chân Tiên, Kim Tiên, hoàn toàn có thể thu rễ của Nê Lê thần thụ lại, đặt vào trong Đạo cảnh của Chân Tiên, Kim Tiên.

Thế nhưng Đạo cảnh của những Kim Tiên, Chân Tiên này lại nằm trong hàng ngàn thế giới trên Huyền Hoàng hải, một vật khổng lồ như Nê Lê thần thụ giáng lâm, tất sẽ gây ra chấn động cực lớn, tất sẽ kinh động đến Đại La Kim Tiên.

Vì thế Nê Lê thần thụ bị đoạt đi đã là điều chắc chắn.

“Cách này không được, cách kia không xong, ta phải làm sao mới có thể đưa Nê Lê thần thụ đến Thiên Đình an toàn đây?”

Lý Thiên Vương đột nhiên nhớ ra một chuyện, mắt sáng lên, nhìn về phía Trần Thực, hòa nhã nói: “Trần đạo hữu, ngươi là hợp đạo trong Đạo Khư phải không?”

Trần Thực gật đầu.

Lý Thiên Vương lại cười nói: “Bây giờ ngươi đã là Chân Tiên?”

Trần Thực lại gật đầu lần nữa.

Lý Thiên Vương vẻ mặt chân thành nói: “Kính xin đạo hữu ra tay tương trợ, đưa Nê Lê thần thụ vào Đạo Khư! Lý mỗ vô cùng cảm kích!”

Đạo Khư nguy hiểm trùng trùng, người qua lại thưa thớt, sẽ không ai chú ý tới Nê Lê thần thụ rơi vào Đạo Khư. Cho dù có người chú ý tới cũng chỉ là những lão quái vật ẩn cư ở đó.

Họ bị Ngoại đạo dày vò, chưa chắc đã có hứng thú với Nê Lê thần thụ.

Hơn nữa, Trần Thực có thể đưa Nê Lê thần thụ đến Đạo Khư, cũng có thể đưa Lý Thiên Vương gã đến Đạo Khư. Sau khi Lý Thiên Vương vào Đạo Khư là có thể lập tức mang theo Nê Lê thần thụ, chạy đến Thiên Đình!

Từ Đạo Khư đến Thiên Đình, đường đi không xa, với cước lực của gã, nửa ngày là tới!

Chỉ có con đường này mới là con đường nhanh nhất!

Trần Thực do dự một chút, nói: “Ta chưa từng triệu hồi Đạo cảnh trong Hắc Ám hải, không biết có thể cảm ứng được Đạo Khư ở nơi này không.”

Lý Thiên Vương hơi sững sờ: “Ngươi không định từ chối ta, hay là đưa ra điều kiện gì khác?”

Trần Thực cười nói: “Ta và Thiên Vương vốn không có ân oán, huống hồ trước đó Thiên Vương đã chiếu cố ta không ít, chút chuyện nhỏ này có gì đáng kể?”

Lý Thiên Vương im lặng một lát, nói: “Đa tạ. Nếu không thể cảm ứng được Đạo Khư, vậy ta sẽ vận chuyển Nê Lê thần thụ ra khỏi Hắc Ám hải. Đến lúc đó lại làm phiền Trần đạo hữu.”

Trần Thực lập tức thử cảm ứng Đạo cảnh Đạo Khư.

Trong Hắc Ám hải, cảm ứng với Đạo cảnh Đạo Khư không mạnh, Trần Thực thử triệu hồi Đạo cảnh đến, lại phát hiện Đạo cảnh nặng nề vô cùng, như thể cách một lớp tường chắn dày đặc, không thể gọi tới.

Dù hắn nuốt một viên linh đan của Phù La thôn cũng không thể gọi cái là tới!

Hắn thử đi thử lại nhiều lần vẫn không làm được, dường như có một loại đại đạo trở lực, ngăn cản hắn gọi Đạo Khư đến nơi này.

“Tây Ngưu Tân Châu ở rìa Hắc Ám hải, còn có thể cảm ứng được ở Thiên Đình. Nhưng Nê Lê đại thế giới đã vào sâu trong Hắc Ám hải, muốn gọi Đạo cảnh của Thiên Đình đến đây, e rằng cần cảm ứng lực mạnh hơn. Nhưng mấu chốt nhất vẫn là đại đạo trở lực.”

Trần Thực nói thật, Lý Thiên Vương quả quyết nói: “Ta lập tức điều động Thiên binh Thiên tướng, trói rễ của Nê Lê thần thụ lại! Trần đạo hữu chờ ta vài ngày, đợi trói xong gốc Thần Thụ này chúng ta sẽ cùng lên thuyền rời khỏi Hắc Ám hải! Chỉ cần rời khỏi Hắc Ám hải, ngươi lập tức triệu hồi Đạo cảnh Đạo Khư!”

Gã vội vã rời đi, không lâu sau, mười vạn Thiên binh Thiên tướng bay lên trời, thu từng rễ cây của Nê Lê thần thụ lại, trói chặt lấy.

Trần Thực ngẩng đầu nhìn cảnh tượng hùng vĩ này, khen ngợi: “Ta thường cảm khái lực lượng cá nhân thật nhỏ bé. Thiên Đình quả thực quá khổng lồ, nắm giữ tài nguyên kinh người như vậy.”

Những Tiên nhân này chính là tài nguyên mà Thiên Đình nắm giữ.

Trần Thực chuyển lời, nói: “Vậy tại sao năm người các ngươi còn chưa chạy trốn?”

Ngưu Tĩnh Tĩnh, Long Uyên Linh và đám người Hạ Hầu Phong đều sững sờ, Hạ Hầu Phong nói: “Ý của Trần đạo hữu là bảo chúng ta lập tức chạy khỏi Nê Lê đại thế giới?”

Trần Thực nói: “Nếu các ngươi không đi, Lý Thiên Vương nhất định sẽ giết các ngươi. Bây giờ đi, còn có khả năng thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.”

Năm người chấn động, đưa mắt nhìn nhau, tâm ý tương thông.

Họ đang định rời đi, Ngưu Tĩnh Tĩnh hỏi: “Trần đạo hữu, ngươi không đi à?”

Trần Thực cười nói: “Bây giờ Lý Thiên Vương còn cần dùng đến ta, sẽ không giết ta. Nếu ta đi cùng các ngươi, chắc chắn hắn sẽ tự mình truy sát, nếu các ngươi đi mà ta không đi, hắn đề phòng ta bỏ trốn, sẽ không dám tự mình đi truy sát các ngươi mà sẽ phái binh truy kích. Thủ hạ của hắn không nhiều cao thủ, năm người các ngươi mới có cơ hội sống sót.”

Năm người đồng loạt cúi người bái lạy: “Đại ân đại đức của Trần đạo hữu, năm người chúng ta vô cùng cảm kích! Tương lai nếu có chút thành tựu tất sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp!”

Họ đứng dậy, vội vã rời đi.

Sở Hương Tú nhìn theo họ đi xa, nói: “Năm người họ chắc chắn khó mà sống sót. Dù có thể thoát khỏi Nê Lê đại thế giới nhưng không có người chỉ dẫn, cũng khó mà thoát khỏi Hắc Ám hải.”

Trần Thực nói: “Họ vất vả tu tiên không phải để phục vụ cho Thiên Đình, không phải để liều mạng cho Tiên Đình, chỉ là thân trong thời thế này, họ không thể làm gì khác, chẳng thể theo ý mình. Bây giờ, họ có thể nắm giữ vận mệnh của mình!”

Sở Hương Tú nói: “Ngươi quá lý tưởng hóa rồi. Làm Tiên nhân, hoặc là gia nhập Thiên Đình, hoặc là trở thành một phần của Tiên Đình, hoặc là biến thành đối tượng bị họ bóc lột, không có nhiều lựa chọn hơn.”

Trần Thực cười nói: “Tiên Đình, Thiên Đình, ta đều không muốn! Ta nghĩ, Tiên nhân phi thăng nên có lựa chọn thứ ba.”

Sở Hương Tú tâm thần đại chấn: “Ngươi muốn lập ra một Thiên Đình mới?”

Trần Thực không đáp lời.

Không lâu sau, Lý Thiên Vương đến gặp họ, muốn cùng Trần Thực lên thuyền rời khỏi Hắc Ám hải.

Trần Thực theo Lý Thiên Vương lên thuyền lầu, khoảnh khắc bước lên thuyền, hắn vô tình nhìn thấy bóng dáng của Ngưu Tĩnh Tĩnh, Long Uyên Linh và những người khác, năm người họ đang tiếp nhận hương hỏa thờ phụng.

Bên cạnh họ là hai mươi bảy vị Thần nhân Thiên đạo khác cũng như họ, đang tiếp nhận hương hỏa.

Sắc mặt Trần Thực trầm xuống.

Đám người Ngưu Tĩnh Tĩnh vẫn không thể thoát khỏi Nê Lê đại thế giới.

Họ vẫn chết.

Ba mươi ba Tiên nhân nhận được ấn ký Thiên đạo, chỉ còn lại một mình hắn sống sót.

Đám người Ngưu Tĩnh Tĩnh nhìn sang, ánh mắt trống rỗng, họ đã không còn thân xác, các Thần linh đang dùng hương hỏa để tạc kim thân cho họ.

Họ dường như đã biến thành những người không còn tình cảm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters