๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Chung Vô Vọng không nhịn được nói: “Chim Đại Bàng, người phải thu làm đồ đệ là hắn mới đúng, người mau thu hắn đi!”
“Câm miệng!”
Lão tăng trợn mắt, quát lên: “Ngươi quên nỗi khổ bị vi sư hàng phục rồi à? Lẽ nào còn muốn hưởng thụ thêm một lần nữa sao?”
Chung Vô Vọng tức đến thổ huyết, hận không thể nôn ra ba thăng huyết dịch đỏ tươi.
Trần Thực không còn cảm nhận được vẻ hồn nhiên và vui tươi trước đây trong mắt Chung Vô Vọng, đại khái chỉ còn ngưỡng mộ và ganh tị của kẻ đồng hương, khiến hắn thấy thật đáng buồn.
Rõ ràng khi còn ở Tây Ngưu Tân Châu mọi người vẫn có nói có cười, sao bây giờ lại nảy sinh ngăn cách?
“Ánh mắt hắn nhìn ta, như thể nhìn một vị lão gia.” Trần Thực thầm nghĩ.
“Mấy năm nay Nhị Ngưu sống có tốt không?” hắn hỏi.
Chung Vô Vọng nghe vậy, nước mắt bất giác tuôn rơi.
Nam nhi có lệ không dễ rơi, chỉ là chưa đến lúc đau lòng. Nếu đã chạm đến nỗi đau, vẫn sẽ tuôn lệ.
Lúc này, Trần Thực đã nói trúng nỗi đau của y, khiến y không nhịn được muốn dốc bầu tâm sự.
Nhớ lại trận chiến năm xưa với Thiên Tôn, y đã chiếm hết lợi thế, vừa cướp đi Âm Dương Nhị Khí bình vừa dùng bình này luyện hóa thân thể không đầu của Thiên Tôn, lại còn phi thăng lên Địa Tiên giới ngay trước khi Trần Thực đuổi đến giết mình.
Mỗi khi nhớ lại những gì mình làm trong trận chiến đó, dù đang ngủ y cũng có thể cười đến tỉnh giấc.
Nào ngờ sau khi phi thăng lên Thiên Đình, vận số của y lại sa sút.
Đầu tiên là ở Ngọc Hành môn, bị thần quan dẫn tới Dao Quang trì tắm gội một phen, lại uống Tiên khí linh dịch của Dao Quang trì, đành phải ký vào khế ước bán thân mười năm. Sau đó phụng lệnh xuất chinh Bắc Câu Lô Châu, suýt nữa thì bỏ mạng trong miệng yêu ma nơi đó.
Thiên Binh doanh nơi y đầu quân chết sạch không còn một mống, chỉ riêng y may mắn thoát chết. Vốn định nhân cơ hội này giả chết để thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đình, ai ngờ vừa trốn khỏi Bắc Câu Lô Châu đã bị một lão tăng để mắt tới, cứ khăng khăng nói rằng y đã cầm Âm Dương Nhị Khí bình thì chính là đệ tử của mình.
Chung Vô Vọng không muốn làm hòa thượng, bèn giải thích rằng Âm Dương Nhị Khí bình là do người khác bổ sung hoàn thiện, mình chỉ cướp của người nọ. Nhưng lão tăng kia ra tay thăm dò, lại dùng đúng đạo pháp Âm Dương. Chung Vô Vọng phát hiện mình dùng đạo pháp khác đều không thể phá giải, chỉ có một con đường chết, duy chỉ có thi triển Âm Dương đạo tràng của Trần Thực mới có thể hóa giải. Y không muốn chết, bèn thi triển Âm Dương đạo tràng phá giải đạo pháp của lão tăng.
Lão tăng kia cười ha hả, chẳng nói chẳng rằng liền cạo sạch tóc trên đầu y, lại còn đốt cả sẹo giới.
Y có lý mà nói không nên lời, đành phải trở thành đệ tử của lão tăng.
Những năm này, y theo lão tăng ăn chay niệm Phật trên Linh Sơn, lão tăng còn phải thỉnh giáo y về Âm Dương nhị khí, ép hắn truyền thụ thêm Âm Dương chi đạo.
Chung Vô Vọng không biết ai là sư phụ ai là đồ đệ. May mà tuy chịu nhiều khổ cực nhưng lão tăng cũng đem hết bản lĩnh của mình truyền thụ cho y, hơn nữa trên Linh Sơn y cũng học được không ít tuyệt học Phật môn, tu vi đại tiến.
Lão tăng học vấn không cao, nhưng đối đãi với y quả thực không tệ, thấy tu vi của y có thành tựu bèn giúp y tìm một Đạo cảnh khác trên Linh Sơn.
Dĩ nhiên, chủ nhân của Đạo cảnh không chịu nhường, bị lão tăng đánh cho một trận rồi cũng phải nhường ra.
Chung Vô Vọng vốn đi theo con đường Đạo cảnh trong cơ thể, khác với con đường thiên địa hợp ta của Trần Thực, cũng là một con đường do y tự sáng tạo ra khi đối mặt với sự dị thường của Tây Ngưu Tân Châu.
Y thể nội hợp đạo, ngoại pháp bất xâm, trời sinh đã là Kim Cang Bất Hoại Chi Thể.
Chỉ vì không gian Đạo cảnh trong cơ thể có hạn khiến cho tu vi của y trong trong cùng cảnh giới có giới hạn. Ban đầu không khác biệt nhiều so với Tiên nhân cùng cảnh giới, nhưng lâu dần, tu vi sẽ thấp hơn người khác vài phần, hơn nữa cảnh giới càng cao, kém lại càng nhiều.
Lão tăng đối đãi với y cũng thực sự tốt, lần Linh Sơn hợp đạo này đã giúp y bù đắp thiếu sót, khiến pháp lực của y hùng hồn vượt xa đồng đạo.
Chung Vô Vọng nói đến đây, ánh mắt nhìn Trần Thực đã không còn vẻ ngưỡng mộ ganh tị như trước, ngược lại tràn đầy thương hại, thầm nghĩ: “Đạo cảnh của ta ở Linh Sơn, cũng xem như người của Địa Tiên giới. Còn Đạo cảnh của hắn vẫn ở Tây Ngưu Tân Châu, chẳng qua chỉ là kẻ nhà quê mới đến.”
Y nở một nụ cười, thầm nghĩ: “Còn cái danh Chân Vương, chẳng qua chỉ là Thổ Hoàng đế chốn nhà quê, có gì đáng nhắc tới?”
Trần Thực không biết y nghĩ gì trong lòng, nghe thấy những trải nghiệm thê thảm mấy năm nay của Chung Vô Vọng, trong lòng liền khoan khoái hơn nhiều, khóe miệng bất giác nở một nụ cười.
Hắn cũng khá quan tâm đến việc Chung Vô Vọng phi thăng, một là quan tâm tên này đã mang đi Âm Dương Nhị Khí bình của mình, hai là cũng thực nỗi lo lắng cho an nguy của người đồng hương này ở Tiên giới.
Thấy Chung Vô Vọng vẫn an toàn, lại sống không được tốt, hắn cũng yên tâm hơn nhiều.
Chung Vô Vọng dốc hết tâm sự, nỗi uất ức trong lòng đã vơi đi quá nửa, bèn hỏi: “Cớ sao Trần Chân Vương lại đến đây?”
Trần Thực chần chừ một lúc rồi nói: “Ta vốn làm việc ở Thiên Binh doanh, một thời gian trước đắc tội với Lý Thiên Vương, hắn muốn lấy mạng ta nên sai ta đến Mậu Phương thế giới này tra xét một phen.”
Chung Vô Vọng nghe vậy càng thêm vui vẻ, ra vẻ người từng trải, cười nói: “Lý Thiên Vương phái ngươi đi chịu chết đó. Nếu hắn muốn ngươi toi mạng sẽ không chủ động giết ngươi mà giao cho ngươi một nhiệm vụ nguy hiểm, để ngươi tự đi vào chỗ chết. Lúc trước Thiên Binh doanh của ta chính là vì đắc tội Lý Thiên Vương nên mới bị phái đến Bắc Câu Lô Châu chịu chết.”
Trần Thực hơi sững người, Lý Thiên Vương bảo hắn đến các thế giới như Tam Nguyên, Thái Lai, chứng kiến Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại Kinh phá hoại gây ra, lẽ nào quả thật là kế mượn đao giết người của Lý Thiên Vương?
Nếu hắn chết ở mấy nơi nguy hiểm này, Lý Thiên Vương vẫn có thể biến hắn thành Thần nhân Thiên đạo.
“Cái tên Lý Thiên Vương này...”
Trần Thực lắc đầu, hỏi: “Mậu Phương thế giới rất nguy hiểm à?”
Chung Vô Vọng nói: “Đối với ngươi thì cực kỳ nguy hiểm, nhưng bây giờ có hai sư đồ chúng ta ở đây thì không còn nguy hiểm như vậy nữa.”
Y ngừng lại một chút, nói tiếp: “Mậu Phương thế giới vốn là nơi Phật môn chúng ta dùng để mài giũa Phật pháp, tăng tiến công đức, thường có tăng nhân các nơi đến đây.”
Trong lúc nói chuyện, Tinh tra đã đi qua vô lượng tinh không, dần dần chậm lại, tiến đến trước một bến đò cổ xưa.
Bến đò này chỉ có một vị Thần linh trấn thủ, tóc bạc trắng, vẻ ngoài rất già nua, chống một cây câu liêm đại thương ngồi trên bến tàu. Bên cạnh còn có mấy vị tăng nhân đang chờ đợi.
Lão thần thấy Tinh tra tiến đến, bèn giơ câu liêm lên, móc lấy Tinh tra, kéo nó lại gần bến tàu.
Thuyền gia nhảy lên bờ, thắp cho lão thần mấy nén hương, nói: “Làm phiền đạo huynh.” Lại dúi cho hắn mấy đồng tiền.
Vị lão thần kia nhận hương xong lại bóp nát đồng tiền trong tay, một luồng lực bất phàm bộc phát từ trong tiền, khiến tinh thần ông ta phấn chấn lên nhiều.
Những Thần linh như thế này, nếu không phải trấn giữ những nơi huyết mạch giao thông như bến đò thì đã sớm bị người đời lãng quên, thần lực tiêu tán, già yếu mà chết. Thuyền gia này bản thân thực lực không yếu, dâng hương cho ông ta cũng xem như nối mạng cho ông.
Tiền lưu thông ở Địa Tiên giới được gọi là Thiên Nguyên Giao Tử, do chư thần của Tài Bộ dùng lực lượng bất phàm luyện thành, lưu thông rộng rãi, ngay cả Tiên nhân mua bán hàng hóa cũng dùng loại tiền này. Dù Tiên nhân muốn làm giả Thiên Nguyên Giao Tử cũng sẽ vô cùng phiền phức, được không bù nổi mất.
Mọi người nhảy xuống khỏi Tinh tra, thuyền gia dặn dò: “Thuyền của ta cứ một tháng đến một chuyến, chuyến tiếp theo là một tháng sau. Nếu các ngươi muốn quay về thì nhớ đến bến đò sớm, quá giờ không chờ đâu.”
Tinh tra lại tự mình rời đi.
Trần Thực nhìn bốn phía, chỉ thấy bến đò nằm trên một nhánh của Thiên Hà, nhánh Thiên Hà này lướt qua bầu trời của một thế giới, tạo thành một dải ngân hà rực rỡ cho thế giới đó.
Nếu đứng trong thế giới ấy nhìn ra ngoài không trung, sẽ có thể thấy một dải ngân hà treo trên bầu trời đêm.
Mọi người ai nấy đều men theo nhánh Thiên Hà bay về phía thế giới kia, ánh sáng khi họ phi hành, trên bầu trời đêm chính là những ngôi sao đang chậm rãi di chuyển.
Qua hai ba ngày, họ mới đến được bầu trời của Mậu Phương thế giới.
Những tăng nhân này không vội tiến vào Mậu Phương thế giới mà lần lượt dừng lại, có người ngồi kiết già, tụng Phật pháp vài lần, cũng có người thắp hương, thỉnh tượng Bồ Tát hoặc tượng Phật ra, rồi lặng lẽ niệm tụng.