Quân tử báo thù không để qua đêm 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Nữ tiên kia cười nói: “Đúng là tính tình Hỗn Thế Ma Vương.”

Từ sau khi Trần Thực trở về, Lý Thiên Vương vết thương cũ tái phát, lại dưỡng thương mấy ngày, thương thế vừa khỏi hẳn kà lập tức liên lạc với sư huynh ở Linh Thứu sơn, dò hỏi động tĩnh của Linh Sơn.

Đợi đến khi gã nghe tin, sau vụ Lịch Kiếp Tự Tại Đại Minh Vương, tăng chúng Linh Sơn chết và bị thương không biết bao nhiêu mà kể, sắc mặt không khỏi vàng như đất.

“Tên Trần Thực này đã giết chết bao nhiêu tăng nhân của Linh Sơn? Như Lai Đại Thế Tôn sẽ không tính sổ lên đầu ta chứ?”

Gã đang suy nghĩ, đột nhiên ngoài trời vang lên một giọng nói khiến gã kinh hồn bạt vía: “Cha! Cha! Hài nhi về rồi đây! Hài nhi nghe nói cha bị thương, lòng nóng như lửa đốt, liền lập tức thúc ngựa không ngừng vó chạy đến. Cha, Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp của người đâu rồi? Gần đây da hài nhi lại ngứa ngáy, rất muốn vào trong đó hưởng thụ một phen!”

Lý Thiên Vương đưa tay định nâng Linh Lung Hoàng Kim bảo tháp lên, lúc này mới nhớ ra bảo tháp đã bị Nhiên Đăng Cổ Phật thu hồi, sắc mặt không khỏi biến đổi.

“Không lấy ra được phải không? Lý! Tĩnh!”

Trần Thực trở về Thiên Binh doanh, tìm Hắc Oa, phát hiện Hắc Oa không có ở đây, lòng không khỏi lo lắng vạn phần.

“Thời gian trước có một vị Chân Quân đến, mang theo một con chó, con chó đó hóa thành cẩu đạo sĩ, Hắc Tiên nhân thấy cẩu đạo sĩ bèn đi theo hắn rồi.”

Nho sĩ Thiên Cơ Trọng Lân nói với Trần Thực: “Đến nay vẫn chưa trở về.”

“Chân Quân, cẩu đạo sĩ?” Trần Thực ngỡ ngàng.

“Ta nghe người ta nói Chân Quân là ngoại tôn của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, đến từ Thần Châu Tổ Đình, tám phần là đã về trấn thủ Tổ Đình rồi.”

Trần Thực tạm thời yên tâm, hắn còn chưa đi qua Tổ Đình, không biết nơi đó rốt cuộc là cảnh tượng gì.

“Nếu có thời gian nhất định phải đến Tổ Đình một chuyến, tự mình xem thử nơi đó.”

Trần Thực nghỉ ngơi đôi chút rồi lập tức đến Đông Thiên cung, cầu kiến Đông Vương Công.

Đông Vương Công thấy hắn bèn cười nói: “Trần đạo hữu, mấy tháng không gặp, ngươi đã đi đâu vậy?”

Trần Thực bị vây hãm trong thế giới Mậu Phương, chìm đắm mấy phen trong thần thông Lịch Thiên Kiếp Vĩnh Chứng Tự Tại, mỗi lần chìm đắm đều là mười ba năm. Nhưng đó là trong thần thông, còn ở bên ngoài thực ra chỉ mới trôi qua mấy tháng.

Trần Thực mặt mày khổ sở, nói: “Bệ hạ, Lý Thiên Vương muốn giết ta! Xin bệ hạ hãy làm chủ cho ta, đòi lại một lẽ công bằng!”

Sắc mặt Đông Vương Công đột biến: “Chuyện từ khi nào?”

Trần Thực kể lại chuyện Lý Thiên Vương phái mình đến thế giới Mậu Phương một lượt, lau nước mắt nói: “Ta là Tiên nhân của bệ hạ, Lý Thiên Vương trăm phương ngàn kế hãm hại tính mạng của ta, đây là không nể mặt bệ hạ, coi bệ hạ như cỏ rác!”

Đông Vương Công giơ tay nói: “Đừng nói nữa! Lý Thiên Vương biết ta là chỗ dựa của ngươi vậy mà vẫn ra tay với ngươi, ta quyết không tha cho hắn! Con trai thứ ba của hắn đang nhậm chức ở Tam Đàn Hải Hội, là Nam Thiên Tam Quân Binh Mã Đại nguyên soái, xưa nay vốn không hợp với hắn. Nếu biết Linh Lung Bảo Tháp của Lý Thiên Vương đã mất, tất sẽ chạy tới lấy mạg hắn!”

Trần Thực chần chừ một chút, nói: “Bệ hạ, thật không dám giấu, nghĩa mẫu ta nghe được chuyện của ta, vô cùng tức giận, đã sai người đi mời vị Tam Đàn Hải Hội Đại Thần này rồi. Hay là bệ hạ đổi người khác đi?”

Đông Vương Công do dự một lát, nói: “Tuy Tam Đàn Hải Hội Đại Thần là Hỗn Thế Ma Vương, nhưng chắc chắn Ngọc Đế Đại Thiên Tôn sẽ không để hắn giết Lý Thiên Vương... Thôi được, ta lại giúp ngươi trút giận một phen. Ngươi cứ chờ tin tốt là được.”

Trần Thực bái tạ.

Sau khi rời khỏi Đông Thiên cung, Trần Thực lại thúc ngựa không ngừng vó đến Lôi Bộ Thần Tiêu Ngọc phủ, gặp Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, khóc lóc kể lể với sư bá một phen.

Sau đó lại đến Đấu Bộ tìm Đấu Mẫu Nguyên Quân, khóc lóc tố cáo sự bất nghĩa của Lý Thiên Vương, Đấu Mẫu Nguyên Quân nói: “Tuy ta đã nhập Thần đạo, nhưng Kim Ngao đảo bị ức hiếp, ta không thể ngồi yên. Ngươi cứ về đi, đừng nói là đã đến chỗ ta, sau này sẽ có tin tức.”

Trần Thực lại đến Ôn Bộ và những nơi khác, khóc lóc kể lể một phen, sau đó quay về Thiên Đình, trở lại Thiên Binh doanh.

Hắn vừa mới đặt chân đã nghe thấy một tin tức.

Lý Thiên Vương bị con trai tìm đến tận cửa báo thù, treo lên đánh, quất cho kêu gào thảm thiết, còn bị xẻo thịt, mắt thấy sắp bị đánh chết thì Ngọc Đế Đại Thiên Tôn truyền chỉ, vị Hỗn Thế Ma Vương kia mới chịu dừng tay.

“Nếu không phải có Đại Thiên Tôn, hôm nay nhất định phải bắt ngươi về Tây Thiên!”

Vị Hỗn Thế Ma Vương kia rời đi, vừa đi vừa ngoái đầu lại nói: “Ngày khác lại đến đánh nhé!”

“Tam Đàn Hải Hội Đại Thần không thể tiễn Lý Thiên Vương lên đường à?” Trần Thực có phần tiếc nuối.

Đến tối ngày thứ hai, Lý Thiên Vương đang dưỡng thương trong phủ, đột nhiên có kẻ bịt mặt xông vào Lý phủ, nhắm thẳng Lý Thiên Vương mình đầy thương tích mà ra tay đánh đập, đánh cho Lý Thiên Vương trên giường bệnh kêu la thảm thiết, âm thanh khiến người ta không nỡ nghe.

Các lộ Thiên tướng trấn thủ Thiên Đình vội vàng đến chi viện, chuẩn bị bắt giữ kẻ bịt mặt, nhưng kẻ bịt mặt lại có bản lĩnh vô cùng cao cường, ung dung rút lui dưới vòng vây của chúng Thiên tướng.

Các Thiên tướng đuổi đến Đông Thiên cung thì mất dấu kẻ bịt mặt, lại không dám lục soát Đông Thiên cung, đành phải rời đi.

Ngày thứ ba, Lý phủ lại bị trộm, kẻ trộm xông vào Lý phủ, chỉ trong phút chốc hàng trăm hàng ngàn tia sét đì đùng giáng xuống Lý Thiên Vương trên giường bệnh, đánh cho Lý Thiên Vương ngoài cháy trong tái, sau đó tên trộm lại ung dung rời đi dưới vòng vây của các lộ Thiên tướng.

Ngày thứ tư, lại có người xông vào Lý phủ, phá phách tan hoang, đánh cho cả nhà họ Lý một trận, bao gồm cả Lý Thiên Vương trên giường bệnh.

Ngày thứ năm...

Đến ngày thứ tám, Lý Thiên Vương sai người khiêng mình đến Thiên Binh doanh, tìm đến Thiên Đạo cư của Trần Thực, nói với Trần Thực: “Lý mỗ đặc biệt đến đây để tạ tội với Trần đạo hữu. Lúc trước để Trần đạo hữu đến các thế giới Tam Nguyên, Thái Lai, quả thật là ta không đúng, đã động tâm tư xấu xa. Mong đạo hữu lượng thứ, tha cho tội của ta.”

Gã nằm trên giường bệnh, gắng gượng giãy giụa, để người ta đỡ dậy, định cúi đầu bái lạy.

Trần Thực đỡ gã, không cho gã bái xuống, cười nói: “Thiên Vương hà cớ gì phải vậy? Tại hạ không phải kẻ hẹp hòi, làm vậy tổn phúc ta rồi.”

Lý Thiên Vương nghiêm mặt nói: “Làm sai chính là làm sai, đương nhiên phải tạ tội.”

Hai người hòa hảo như xưa, chẳng mấy chốc đã cười nói vui vẻ.

Lý Thiên Vương chuyển chủ đề, cười nói: “Trần đạo hữu, ngươi phi thăng Địa Tiên giới, gia nhập Thiên Binh doanh, tính ra cũng đã được mười năm rồi nhỉ?”

Trần Thực nói: “Cũng gần rồi.”

Lý Thiên Vương cười nói: “Nếu đã như vậy, thế thì đạo hữu được tự do rồi. Khế ước mà đạo hữu đã ký với Thiên Đình ở Dao Quang trì năm xưa có kỳ hạn là mười năm. Mười năm đã đến, đạo hữu có thể rời khỏi Thiên Binh doanh.”

Mắt Trần Thực sáng lên, cười nói: “Ta là nhóm Tiên nhân phi thăng cuối cùng, ta có thể rời khỏi Thiên Binh doanh, chẳng phải có nghĩa là tất cả các Thiên binh khác cũng đã đến kỳ hạn mười năm à? Bọn họ cũng đều có thể rời khỏi Thiên Binh doanh?”

Lý Thiên Vương nằm trên giường bệnh, cười nói: “Chưa chắc bọn họ đã muốn rời khỏi Thiên Binh doanh. Rời khỏi Thiên Binh doanh thì họ có thể đi đâu? Ở bên ngoài tuy có vẻ tự do nhưng cuộc sống còn không bằng ở Thiên Binh doanh. Bọn họ không thể rời khỏi Thiên Binh doanh được đâu.”

Trần Thực nói: “Thiên Đình sẽ không ngăn cản những Thiên binh này rời đi chứ?”

Lý Thiên Vương lắc đầu nói: “Lúc trước đã ký kết khế ước, sao Thiên Đình có thể vi phạm? Nếu không thì còn mặt mũi nào nữa?”

Trần Thực cười nói: “Vậy thì tốt.”

Hắn cất cao giọng nói: “Tại hạ là Trần Thực của Thiên Binh doanh, chư vị đồng đạo, ước hẹn mười năm của chúng ta với Thiên Đình, đã đến kỳ hạn! Chư vị đồng đạo, chúng ta phi thăng, lẽ nào là để làm Thiên binh cho Thiên Binh doanh à? Ai muốn cùng ta rời khỏi Thiên Đình hãy đến Tây Thiên đãng chờ ta!”

Giọng nói của hắn vang vọng khắp Thiên Đạo cư nhưng vẫn có một số Thiên binh Thiên tướng không nghe thấy, song các Thiên binh chạy đi báo cho nhau, chẳng bao lâu sau tất cả Thiên binh Thiên tướng đều biết được việc này.

Lý Thiên Vương lắc đầu nói: “Trần Thực, ngươi không mang đi được bao nhiêu người đâu. Ngươi có biết không? Không phải Thiên Đình cần Thiên binh, mà là những Thiên binh các ngươi cần Thiên Đình. Không có bổng lộc hàng tháng của Thiên Đình, ở Địa Tiên giới các ngươi sống còn chẳng nổi!”

Gã sai người khiêng cáng đến Tây Thiên đãng. Gã cũng muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào dám theo Trần Thực rời khỏi Thiên Đình!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters