๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thương Độ Công gật đầu, nói: “Khi đó còn chưa có Địa Tiên giới, đương nhiên là trấn áp ở Tổ Đình. Cùng Thạch là nơi hiểm ác của Tổ Đình, năm đó là nơi Đại Hạ đóng quân để trấn nhiếp bốn phương. Đại Thương ta đoạt nước của Đại Hạ, vì vậy Tam Thanh đã mượn hung khí của Đại Hạ để trấn áp Cửu Đế.”
Mắt Tiểu Đoạn tiên tử sáng lên: “Vậy chúng ta đi Hoa Hạ!”
Thương Độ Công lắc đầu nói: “Năm đó chúng ta đã thề không được rời khỏi Đạo Khư. Lần trước giúp Trần Hậu đã là vi phạm lời hứa.”
Dược sư Đường Phong nói: “Huống hồ, Tổ Đình Hoa Hạ đã bị người ta đưa về Hắc Ám hải, chúng ta không biết rốt cuộc Tổ Đình ở đâu.”
Tiểu Đoạn tiên tử nói: “Tổ Đình thì ta từng đến rồi, biết đường đi...”
Lúc này, giọng nói của Trần Thực truyền đến: “Nếu Cửu Đế bị trấn áp ở Hoa Hạ, vậy thì chúng ta trở về một chuyến. Vừa hay, ta chưa từng quay về Tổ Đình, lần này cũng coi như nhận tổ quy tông.”
Trong lúc nói chuyện, Thiên Mã ngọc liễn đã chạy đến ngoài thôn, Trần Thực từ trên xe bước xuống.
Thương Độ Công vui mừng nói: “Có Trần Hậu ở đây, có thể bảo vệ bệ hạ không bị bắt nạt.”
Trần Thực chẳng để tâm, nói: “Linh đan gấp đôi.”
Sắc mặt đám người Thương Độ Công đắng ngắt, ngượng ngùng không nói. Đến lúc này họ mới nhớ ra, Trần Thực không chỉ là đạo lữ của Tiểu Đoạn bệ hạ, mà còn là địa chủ của Đạo Khư.
Tiểu Đoạn tiên tử vội vàng từ biệt đám người Thương Độ Công, theo Trần Thực lên ngọc liễn.
Ngọc liễn cưỡi gió bay lên, trở về Ngọc Kinh trong Đạo cảnh. Tiểu Đoạn tiên tử nói: “Phu quân, khi nào chúng ta lên đường?”
Trần Thực cười nói: “Bây giờ có thể lên đường ngay. Chẳng qua ta và nàng đã nhiều năm không gặp, chưa kịp ôn lại chuyện cũ.”
Tiểu Đoạn tiên tử phì cười: “Ta cũng có ý này, chỉ là mãi chàng không nói, thiếp thân không dám hỏi. Còn nữa, trước kia là chàng làm bệ hạ, ta làm đế hậu, lần này ta làm bệ hạ, chàng làm đế hậu. Ta muốn ở trên.”
Trần Thực xua tan những đạo tượng tiên tử trong Ngọc Kinh, cười nói: “Tùy nàng thôi.”
Phu thê ân ái triền miên, qua một lúc lâu, Trần Thực hờn dỗi nói: “Nàng đè lên tóc ta rồi!”
Tiểu Đoạn tiên tử vội vàng xin tha.
Một giấc ngủ này chỉ cảm thấy xuân về đêm ngắn.
Không nhắc đến.
Lần này Tiểu Đoạn tiên tử giải phong đạo lực huyết mạch, thân thể quả thực cường hãn, lúc Trần Thực tỉnh lại, chỉ cảm thấy eo gối mỏi nhừ, có phần không chịu nổi, thầm than một tiếng: “Kim Tiên lợi hại.”
Hắn khẽ động tâm niệm, những đạo tượng tiên tử kia liền đến tẩm cung, hầu hạ hai người rửa mặt thay y phục.
Tiểu Đoạn tiên tử vốn có phần không quen, nhưng nghĩ đến những tiên tử này là do pháp tắc đại đạo của Trần Thực hóa thành, cho nên không còn bài xích nữa, nói: “Ta chưa từng đến Địa Tiên giới, không biết địa lý nơi này, tìm kiếm Tổ Đình có phần phiền phức. Không bằng từ Tây Ngưu Tân Châu đi vào biển, đến Tổ Đình.”
Trần Thực cười nói: “Từ Tây Ngưu Tân Châu đến Tổ Đình e rằng phải mất mấy năm. Dưới trướng ta có hai mươi vạn Thiên binh Thiên tướng, chắc chắn có người biết đường đến Tổ Đình. Cho dù họ không biết, Tiêu sư bá cũng sẽ biết.”
Hai đạo tượng tiên tử đang chải tóc cho Tiểu Đoạn, Trần Thực tiến lên giúp đỡ, Tiểu Đoạn thấy hắn tuấn tú, không khỏi động lòng, vuốt tay hắn cười nói: “Đế Hậu có chút tư sắc đấy.”
Trần Thực cười nói: “Được bệ hạ thương tiếc rồi.”
Hai người đùa giỡn một hồi, lại có phần động tình, Tiểu Đoạn đưa mắt ra hiệu, muốn hắn xua tan những đạo tượng tiên tử này.
Trần Thực tự nhủ nếu chỉ đấu thân thể thì không đánh lại được vị Kim Tiên Vu Tiên đồng tu này, bèn vờ như không thấy.
Cuối cùng Tiểu Đoạn tiên tử buộc xong tóc, Trần Thực nắm tay nàng, dẫn nàng rời khỏi Đạo cảnh.
Chỉ thấy ánh sáng lóe lên, hai người lại trở về Kim Ngao đảo, còn chưa đứng vững, đã nghe một giọng nói: “Trần Thiên Vương đã về chưa?”
Giọng nói của Tiêu sư bá truyền đến: “Chưa về. Làm phiền ba vị đợi thêm chút nữa.”
“Thôi được. Chỉ sợ phụ thân ta chèo chống không nổi.”
Trần Thực trong lòng thắc mắc: “Là ai tìm ta?”
Tiêu thọt tiễn biệt Mộc Tra tôn giả, quay lại đảo, chỉ thấy Trần Thực đứng cùng một nữ tử xa lạ, liếc mắt nhìn nữ tử kia, trong lòng cả kinh: “Lực lượng thật bá đạo!”
Trần Thực hỏi: “Sư bá, là ai đến tìm ta?”
“Thác Tháp Lý Thiên Vương. E rằng bây giờ không phải Thiên Vương nữa nên gọi là Thác Tháp Lý Tịnh. Không đúng, hắn bây giờ ngay cả tháp cũng mất rồi, phải gọi là Lý Tịnh mới đúng.”
Tiêu thọt hả hê, kể lại những chuyện Lý Thiên Vương đã gặp phải mấy ngày nay, nói: “Năm đó đồng môn chúng ta từng chịu thiệt thòi vì hắn, bây giờ thấy hắn bị làm nhục, cuối cùng cũng trút được nỗi uất ức.”
Trần Thực cười nói: “Hắn đã đến đây, ta không thể không gặp.”
Tiêu thọt nói: “Hắn đang ở dưới chân núi, ta dẫn ngươi đi. Vị này là?”
“Vị này là nội tử của ta, Ân Tiểu Đoạn.” Trần Thực thuận miệng nói, không hề tiết lộ họ của Tiểu Đoạn tiên tử.
Hậu duệ vương thất Đại Thương, chi mạch đơn truyền. Nếu để người khác biết được lai lịch của Tiểu Đoạn, e rằng sẽ rước lấy tai họa ngập đầu.
Tiêu thọt không để tâm, cười nói: “Quả thật xinh xắn. Ngươi có phúc khí đấy, đừng phụ lòng người ta. Còn nữa, bớt gây họa lại, dù sao cũng là người có gia thất rồi.”
Trần Thực vâng dạ, nhưng không để vào tai.
Ba người đến chân núi, tìm được vân liễn của Lý Tịnh, Trần Thực nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy xung quanh đều là dấu vết chiến đấu để lại, còn có một tăng nhân trẻ tuổi ngã trên đất, mệt đến thở hổn hển, dường như vừa đại chiến với người khác, thân thể không chịu nổi, có phần kiệt sức.
Lý Thiên Vương nằm trên vân liễn, trông như vừa bị ba trăm con bò đực qua lại giẫm đạp lên người, hơi thở yếu ớt, cố gắng nhìn về phía hắn, run rẩy nói: “Trần Thiên Vương về rồi à...”
Trần Thực lòng đầy thương cảm, vội vàng tiến lên, nắm lấy tay hắn, nói: “Về rồi. Đạo hữu, ngươi đây là...”
“Đừng, đừng nắm! Đau...”
Lý Thiên Vương hít hai ngụm khí lạnh, nói: “Bị nghịch tử đánh, xương cốt gãy hết rồi.”
Trần Thực quan sát gã, Lý Thiên Vương bị thương rất nặng, xương cốt toàn thân dường như đã rời rạc. Hắn đưa tay chọc vào người Lý Thiên Vương, quả thực toàn bộ xương cốt đã rã rời, bị người ta dùng thủ pháp nặng nề tháo rời các khớp xương.
Sắc mặt Lý Thiên Vương ảm đạm: “Nghịch tử đã ra tay là đánh đến chết, còn muốn lóc xương xẻo thịt ta.”
Trần Thực kiểm tra thân thể gã, một số vết thương quả thực là do dao cắt để lại, nghĩ đến cảnh tượng lúc đó chắc gã rất thảm khốc.
Thù hận giữa hai cha con là oán hận tích tụ nhiều năm, năm đó Tam Đàn Hải Hội Đại Thần cắt thịt trả cha, lóc xương trả mẹ, trả hết ân tình của cha mẹ, người mẹ muốn xây miếu đúc kim thân cho con, đi theo con đường Thần đạo.
Vào lúc kim thân sắp thành, Lý Thiên Vương nghe thấy tin này, tức giận không kìm được, đích thân đến phá miếu, đập nát kim thân, cắt đứt con đường Thần đạo của con trai, suýt nữa khiến hắn hồn phi phách tán.
Vì vậy mà họ kết đại thù.
Sau này Tam Đàn Hải Hội Đại Thần tái tạo thân xác, đi cả hai con đường Thần đạo và Tiên đạo, có được thành tựu phi phàm, lại luôn muốn giết cha báo thù.
Mấy lần suýt chết trong tay nghịch tử, may nhờ có Linh Lung Bảo Tháp do Nhiên Đăng Cổ Phật tặng mới giữ được tính mạng. Bây giờ Cổ Phật thu lại bảo tháp, nghịch tử lại có cơ hội lợi dụng.
Trần Thực đồng cảm nói: “Đạo huynh ngày thường đắc tội quá nhiều người, có thể có người tiết lộ tin tức, báo cho Tam Đàn Hải Hội Đại Thần biết phương vị của ngươi. Lần này đạo huynh đến tìm ta, là vì chuyện gì?”
Hắn thầm nghĩ: “Có lẽ nghĩa mẫu vẫn luôn mật báo cho Tam Đàn Hải Hội Đại Thần. Nghĩa mẫu làm việc quả thật chu toàn.”
Lý Thiên Vương nói: “Là Đại Thiên Tôn hạ chỉ, Hoa Hạ Thần Châu có ma khí chấn động, e có Đại Ma gây họa. Dù sao nơi đó cũng là Tổ Đình, lệnh cho ngươi suất lĩnh Thiên binh Thiên tướng đến Tổ Đình trấn ma.”
Gã chần chừ một chút, nói: “Thiên Vương bây giờ là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, ta không tranh với ngươi, chỉ mong làm phó tướng cho Thiên Vương.”
Trần Thực cười nói: “Đạo huynh đã cầu xin, tất nhiên ta không thể từ chối. Đạo huynh dẫn binh đánh trận, là người lão luyện, chẳng qua bây giờ ngươi còn đang bị thương, vị trí phó tướng này cứ để cho Ân đạo hữu tạm nhận.”
Hắn giới thiệu Tiểu Đoạn tiên tử với Lý Thiên Vương, nói: “Vị này chính là Ân đạo hữu, ái phi của ta, muốn lĩnh một chức quan khống trong quân.”