Thiên đạo sở sinh 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tu vi cảnh giới của Trần Thực tuy không bằng Côn Đô Luân nhưng nội tình cũng thâm hậu, đã thuộc nằm lòng đạo văn trên bia đá xanh và Thiên đạo cung điện màu xanh.

Ngọc Thanh Tiêu Dao Chỉ chính là pháp môn phá giải Ngoại đạo của Côn Đô Luân được ghi trong bia đá xanh, Trần Thực từng truyền thụ Luân Hồi Sinh Tử Quyết cho Tiên nhân dưới trướng để tránh né loại Ngoại đạo tuế nguyệt này, nhưng pháp môn phá giải thì không truyền.

Thời cơ hắn ra tay vô cùng xảo diệu, đúng vào lúc Côn Đô Luân và Tiểu Đoạn cứng rắn đối đầu một đòn, không kịp trở tay.

Phối hợp của hai vợ chồng có thể nói là diệu đến đỉnh cao.

Côn Đô Luân là Ma thần do Địa Tiên giới sinh dưỡng, sau khi trưởng thành có thể trở thành Đại Ma, sánh ngang với Thái Ất Kim Tiên đỉnh phong, nhưng hắn còn nhỏ đã bị người ta đào lên, lúc Ninh Công Phủ đưa hắn đến Tổ Đình, tu vi thực lực của hắn còn không bằng Tiên nhân vừa mới hợp đạo. Nay trải qua sát phạt của Tổ Đình, thực lực đuổi thẳng đến Thái Ất Kim Tiên, nào ngờ chỉ kịp ra một chiêu đã bại trong tay Trần Thực và Tiểu Đoạn, trong lòng vạn niệm tro tàn.

Tiểu Đoạn tiên tử lập tức vỗ một chưởng lên đỉnh đầu Côn Đô Luân, hỏa diễm hừng hực từ lòng bàn tay trút xuống, rót vào trong cơ thể Côn Đô Luân.

Trần Thực thì lao về phía Trường Bá chân nhân, thân hình xiêu vẹo, tựa như say rượu, lắc trái lắc phải, tránh né thế công của Trường Bá chân nhân và Đại Hạ hung binh đang lao tới.

Trường Bá chân nhân là một nam tử tóc vàng, tướng mạo hung ác, miệng đầy răng vàng, tay cầm một lá phướn, một thanh kiếm, vẫy lá phướn, chỉ thấy mặt phướn trở nên vô cùng khổng lồ, hoặc vươn ra vô số cánh tay, hoặc từ trong lá phướn đen thò ra một cái đầu lớn cắn người.

Thanh kiếm trong tay hắn lúc ẩn lúc hiện, ẩn đi liền rời tay bay ra, đả thương người vô hình, hiện ra liền nằm trong tay.

Vị chân nhân này đã là Kim Tiên, tu vi hùng hậu, khi kiếm trong tay ẩn hình vẫn giữ tư thế cầm kiếm, chắc là có một bộ kiếm pháp phối hợp.

Thấy Trần Thực lao tới, Trường Bá chân nhân vẫy lá phướn đen, trong phướn thò ra một cái đầu lớn, miệng phun khói đặc, ma kiếm kia thì ẩn nấp vô hình, giấu trong khói đen, lao thẳng về phía Trần Thực.

Cùng lúc đó, thân hình Thủy Khiêm Ích Thủy đạo nhân lóe lên, không trung lập tức gợn sóng, thân hình Thủy Khiêm Ích liền biến mất, một khắc sau xuất hiện sau lưng Trần Thực.

Hắn tinh thông pháp môn thủy độn, đã luyện đến hóa cảnh, tâm niệm vừa động, trong phạm vi ngàn dặm đều có thể giăng đầy thủy văn, sóng nước trong không trung khẽ động, Thủy Khiêm Ích là có thể từ trong nước độn ra, xuất quỷ nhập thần.

Thân hình Thủy Khiêm Ích chợt ẩn chợt hiện xung quanh Trần Thực, thủy độn đến các bộ vị trên người hắn, tấn công về phía hắn.

Trường Bá chân nhân kết hợp phướn và kiếm, sáng tạo ra một lối đánh kết hợp giữa chiến đấu và pháp thuật, vô cùng lăng lệ.

Hai người vây công Trần Thực, một trước một sau, lấy nhanh đánh nhanh.

Trần Thực bỏ kiếm không dùng, phát động đạo pháp trên bia đá xanh, Thanh Long Ngâm, Bạch Hổ Ấn, Đẩu Mẫu Di Thiên, Tử Vi Hoán Đẩu, các loại Tiên đạo chiêu pháp dưới sự gia trì của Hỗn Nguyên Vô Cực Ma Công trở nên ma khí um tùm, tung hoành ngang dọc, quả thật là mạnh mẽ hùng hồn. Trường Bá chân nhân và Thủy Khiêm Ích dù đang giao chiến với hắn nhưng tiếp được mấy hiệp, trong lòng lại không khỏi sinh lòng kính sợ: “Người này quả là cự phách Ma đạo ta, thực lực thật sự lợi hại. Nếu không có Côn Đô Luân, Ma đạo nên tôn hắn lên đứng đầu!”

Hai người hợp lực vây công, qua hai chiêu bọn họ đã rơi vào thế hạ phong, qua năm chiêu, cả hai đã rơi vào hiểm cảnh.

Chiêu thứ sáu, Trần Thực đưa tay vào trong lá phướn đen, lá phướn đen kia dường như có không gian vô lượng, nuốt chửng cánh tay hắn, nhưng một khắc sau, bàn tay này của Trần Thực đã đánh xuyên không gian vô lượng bên trong lá phướn đen, một chỉ điểm trúng đầu Trường Bá chân nhân.

Đầu óc Trường Bá chân nhân rung chuyển dữ dội, một tiếng “bốp”, mảnh sọ sau gáy bay ra, thân thể như diều đứt dây văng đi.

Thủy Khiêm Ích kinh hãi, đang định dùng thủy độn bỏ chạy thì đột nhiên mọi thứ xung quanh đều bị đông cứng.

Gã lập tức bay lên, chợt thấy trên đỉnh đầu một chưởng ấn như trời cao úp xuống, không kịp né tránh, bị ép đến tan xương nát thịt.

Trần Thực dùng tuyệt học trên bia đá xanh trừ khử hai người, ánh mắt quét về phía người cuối cùng.

Người nọ đạo hiệu Thừa Tiên, người đời gọi là Thừa Tiên chân nhân, cũng là cao thủ Ma đạo của Tổ Đình. Chứng kiến Trần Thực như một vị sát thần, thế như chẻ tre, càn quét tất cả, liên tiếp giết mấy vị đạo hữu của mình, gã không còn chút chiến ý nào, hoảng hốt bỏ chạy. Chỉ có điều nơi đây đâu đâu cũng là Đại Hạ hung binh, gã chưa chạy được bao xa đã bị một đao bất ngờ chém thành hai đoạn!

Trần Thực thu hồi ánh mắt, đuổi theo Tiểu Đoạn tiên tử, chỉ thấy Côn Đô Luân vẫn còn sống.

“Phu quân, tên này có luyện cũng không chết.” Tiểu Đoạn xách theo Côn Đô Luân, tránh né công kích của Đại Hạ hung binh, lớn tiếng nói.

Lòng bàn tay nàng nắm chặt Côn Đô Luân, Huyền Điểu Thánh Hỏa có thể thiêu đốt vạn vật rót vào trong cơ thể Côn Đô Luân. Sọ não của Côn Đô Luân bị đốt đến đỏ rực, thân thể như một chiếc đèn lồng đỏ, trong ngoài soi rọi thông thấu.

Năng lực luyện hóa cường đại như vậy, cho dù là Trần Thực cũng tự thấy không chèo chống nổi, nhiều nhất là trong mấy hơi thở sẽ bị luyện hóa thành tro.

Nhưng Côn Đô Luân dù bị luyện thành như vậy vẫn không chết.

Nói cũng lạ, cơ nhục của hắn bị thiêu rụi nhưng trong cơ thể vẫn có Ngoại đạo kỳ dị đang tái tạo thân xác, đạo liên tự tạo, không thể bị đốt đứt.

Tiểu Đoạn lại tế Côn Đô Luân lên, đón đỡ binh khí do Đại Hạ hung binh vung tới, dù bị đánh đến da tróc thịt bong, thậm chí bị chém thành hai nửa, Côn Đô Luân vẫn có thể phục hồi!

Tình huống này Trần Thực chưa từng thấy qua, lập tức nói: “Ta đến thử xem.”

Tiểu Đoạn thu tay, giúp Trần Thực chèo chống đợt tấn công của Đại Hạ hung binh.

Trần Thực tế ra Huyền Hoàng kiếm khí, phát động thức thứ chín của Hỗn Nguyên Kiếm Kinh.

Hồng Mông Phẩu Phân, Huyền Hoàng Phán Ly!

Chiêu này là chiêu mạnh nhất của Hỗn Nguyên Kiếm Kinh, cũng là tuyệt học do Phu Tử sáng tạo, cho dù là Hỗn Độn Hồng Mông cũng phải bị khai mở, cho dù là Huyền Hoàng chi khí, cũng phải bị phân thành hai mặt đối lập!

Huyền Hoàng kiếm khí đâm vào cơ thể Côn Đô Luân, một tiếng “xẹt” liền xé toạc thân xác Côn Đô Luân, trong sự chấn động của kiếm quang, Côn Đô Luân tan xương nát thịt!

Trong kiếm quang, vẫn có những đạo liên kỳ lạ đan xen, tạo thành hình dáng cơ thể người. Đợi kiếm quang tiêu tan, trên những đạo liên kỳ dị kia lại mọc ra cơ nhục xương cốt, ngũ tạng lục phủ. Chẳng bao lâu sau, Côn Đô Luân lại một lần nữa phục sinh.

“Ta do Thiên đạo sinh ra, ai có thể giết được ta?” Côn Đô Luân cười nói.

Trần Thực lại thử dùng đạo pháp trên bia đá xanh, nhưng đạo pháp bia đá xanh chỉ có thể áp chế loại đạo liên kỳ lạ kia, không thể phá hủy nó.

Hắn lại thử Thiên đạo Hắc Ám hải được ghi lại trong cung điện màu xanh, không thể giết chết Côn Đô Luân.

Côn Đô Luân cười ha hả: “Thiên đạo sinh ta, nếu ngươi có thể diệt Thiên đạo, thì có thể giết ta!”

Trần Thực khẽ nhíu mày, Tiểu Đoạn đang cùng Đại Hạ hung binh dốc sức chiến đấu, vội vàng nhìn qua, nghi hoặc nói: “Tên ma đầu này thật sự giết không chết à?”

Đại Hạ hung binh từ bốn phía ùa đến ngày càng nhiều, khiến nàng luống cuống tay chân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters