Cày Đình Quét Huyệt 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trong các trận chiến tiêu diệt sau đó, hoặc là vây quét cao thủ Ma đạo, hoặc là đơn đả độc đấu với Tiên nhân Ma đạo, chiến đấu vô cùng kịch liệt.

Hai vạn binh mã mà Trần Thực mang đến đều tu luyện theo các Thần linh Tiệt Giáo của Thiên Đình, đã nhận được đạo pháp Tiệt Giáo, bản thân cũng có rất nhiều cao thủ Ma đạo, cho dù đối mặt với Tiên nhân Ma đạo của Tổ Đình không hề sợ hãi.

Trong Tổ Đình còn có mấy ma tiên tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên, thực lực hùng mạnh, cũng gặp phải đối thủ, bị Hạo Thiên đạo nhân tế ra một con chó đen lớn, đánh cho hoa rơi nước chảy.

Không lâu sau, một đạo đồng to con lực lưỡng đi đến, tế ra Hạo Thiên Khuyển, đánh cho mấy ma tiên kia răng rơi đầy đất.

Hai gã cẩu đạo nhân xuất quỷ nhập thần, chơi đùa thỏa thích trên chiến trường.

Trần Thực quan sát hơn mười ngày, cười nói: “Sư đệ sư muội trong môn của ta đã có thể một mình đảm đương một phương.”

Nói xong bèn rời khỏi quân đội, cùng Tiểu Đoạn tiên tử du sơn ngoạn thủy, thưởng ngoạn cảnh sắc của Tổ Đình, không hề quan tâm đến chiến sự.

Tổ Đình là một Đại thế giới, quy mô gấp trăm lần Tây Ngưu Tân Châu khi xưa, số lượng Thánh địa cũng cực nhiều. Trần Thực và Tiểu Đoạn đi đường du ngoạn, luyện hóa ma khí và Ngoại đạo trong Tổ Đình, xua tan đi hàn khí còn sót lại do Dao Hoa Tiên Hồ mang đến.

Họ đến thăm các Thánh địa, lại đến chủ miếu của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ để bái kiến Hậu Thổ nương nương, dâng hương cho nương nương.

Triều đình Đại Thuận nghe tin hắn đến dẹp yên ma loạn, cũng vội vàng cử sứ thần đến, mời Trần Thực đến kinh đô Tây An. Vợ chồng Trần Thực ở lại Tây An một thời gian rồi lại cáo từ rời đi.

Chẳng mấy chốc đã hơn một năm trôi qua, Thiên binh Thiên tướng hội quân cùng đại quân của Lý Nham, xuất binh đến Kiến Châu, cày đình quét huyệt, nhổ tận gốc ma quân, chém được mấy trăm vạn thủ cấp.

Trong một năm này Trần Thực cũng đã nghiền ngẫm thấu triệt Bất Tử Tiên Pháp. Nhị Lang Chân Quân không truyền thụ cho hắn Bát Cửu Huyền Công nhưng trong quá trình giảng giải Bất Tử Tiên pháp cũng đã dung hợp đạo pháp của Bát Cửu Huyền Công vào trong đó.

Trần Thực không biết Bất Tử Tiên Pháp mà mình lĩnh ngộ được có điểm nào tương đồng với Bát Cửu Huyền Công hay không.

Hôm đó, trong lòng hắn khẽ động, nói với Tiểu Đoạn tiên tử: “Phu nhân, cố nhân đã đến, theo ta đi nghênh đón.”

Hai người đến cửa biển Thần Châu, đứng ở bến tàu, xa xa chỉ thấy một chiếc thuyền nhỏ từ trong Hắc Ám hải tiến đến, trên thuyền có một đạo nhân cao lớn, dáng vẻ trung niên, lưng gấu eo ong, sau lưng còn đeo một chiếc nón lá.

Trương chân nhân lái thuyền đến, từ xa đã thấy hai bóng người quen thuộc đứng trên bến tàu ở cửa biển, trong lòng không khỏi giật thót: “Sao vợ chồng Chân Vương lại ở Hoa Hạ Thần Châu?”

Thuyền nhỏ neo đậu xong, có tướng sĩ đến hỏi han, thây minh thân phận, rồi mời Trương chân nhân vào quan.

Trần Thực và Tiểu Đoạn tiến lên đón, Trương chân nhân cười nói: “Chân Vương, sao hai vị lại đến Tổ Đình trước lão đạo thế này?”

Trần Thực cười ha hả, kể lại chuyện Ngọc Đế mời hắn dẫn binh dẹp loạn, nói: “Hiện nay ma quân đã bị diệt, ma khí cũng đã bị ta luyện hóa, lại bắt được kẻ đầu sỏ, ta cũng nên thu quân về Thiên Đình. Vừa hay tính được chân nhân sắp đến nên mới chờ ở đây.”

Trương chân nhân á khẩu, một lúc sau mới nói: “Trong khoảng thời gian ta rời Thần Châu lại xảy ra nhiều chuyện như vậy! Tổ Đình suýt nữa đã biến thành Ma vực!”

Trần Thực lựa lời, nói: “Khi xưa chân nhân vì loạn tượng ở Địa Tiên giới mà không muốn phi thăng, rồi lại vì loạn tượng ở Tổ Đình mà đi xa đến Tây Ngưu Tân Châu. Lần này rời Tây Ngưu Tân Châu là vì Tây Ngưu Tân Châu đã biến thành Thiên Tiên giới. Mà nay, Tổ Đình suýt bị hủy diệt. Nếu không có ta dẫn binh dẹp loạn, chân nhân sẽ xử trí ra à? Rời Tổ Đình đi nơi khác, hay ở lại cùng tồn vong với Tổ Đình?”

Trương chân nhân im lặng một lát rồi nói: “Nơi này chắc chắn là quê hương của ta, ta sẽ cùng tồn vong với Thần Châu.”

Trần Thực khẽ nói: “Vậy trên đời này có thật sự tồn tại Vô Ưu Hương mà chân nhân mơ ước không? Ta cho là không. Dù Tổ Đình ẩn mình trong Hắc Ám hải, vẫn sẽ bị người khác nhòm ngó. Cho dù Nhị Lang Chân Quân lãnh đời mà cũng bị cuốn vào vòng tranh đấu. Cuộc tranh giành giữa Tiên Thần ngày càng kịch liệt, tình cảnh của Tổ Đình cũng ngày càng nguy hiểm. Trương chân nhân, ngươi còn muốn lánh đời nữa à?”

Trương chân nhân lại một lần nữa rơi vào trầm mặc, nội tâm giằng xé.

Ông muốn tránh phiền phức, nhưng phiền phức luôn như hình với bóng. Ông muốn diệt trừ những bất công này, nhưng biết rõ một khi đã lún sâu vào thì khó mà thoát thân, không thể tiêu dao tự tại.

Trần Thực cười nói: “Ta có một cách, có thể bảo vệ Tổ Đình tránh khỏi cuộc tranh giành Tiên Thần lần này. Cách này ta có thể nói cho Trương chân nhân, nhưng ta cũng có một yêu cầu quá đáng.”

Trương chân nhân chần chừ một lát rồi nói: “Chân Vương cứ nói, không có gì mà ta không đáp ứng.”

Trần Thực nghe vậy tinh thần phấn chấn, nói: “Sau khi ta rời Tổ Đình, Trương chân nhân hãy phá hủy Hàm Cốc quan, cắt đứt liên lạc với Hàm Cốc quan ở Địa Tiên giới. Địa Tiên giới không tìm được Tổ Đình, tất nhiên Tổ Đình có thể bình an vượt qua cuộc tranh giành tiên thần lần này.”

Mắt Trương chân nhân sáng lên, nở nụ cười.

Cách này của Trần Thực, khả thi!

“Vậy, yêu cầu quá đáng của Chân Vương là gì?” Hắn hỏi.

Trần Thực chỉ vào chiếc thuyền nhỏ đang neo đậu ở bến tàu, nói: “Sau khi chân nhân phá hủy Hàm Cốc quan, hãy lên chiếc thuyền nhỏ này, trở về Thiên Tiên giới. Ta không thường ở Thiên Tiên giới, Thiên Tiên giới hiện nay còn phải phiền Trương chân nhân trấn thủ.”

Trương chân nhân cười ha hả: “Chân Vương đã mời, Tam Phong sao dám từ chối?”

Trần Thực lòng đầy mãn nguyện, cáo từ rời đi.

Trương chân nhân ân cần tiễn đưa, mãi đến khi đưa hai người đến Hàm Cốc quan.

Trong Hàm Cốc quan, các lộ Thiên binh Thiên tướng đang từ Kiến Châu kéo về. Trần Thực kiểm điểm binh mã, lần này hắn mang đến hai vạn Tiên nhân, không ít người bị thương, nhưng không ai tử trận, có thể nói là toàn thắng.

Trần Thực lập tức hạ lệnh, đại quân khởi hành, trở về Địa Tiên giới.

Đợi đến khi hai vạn binh mã này hoàn toàn biến mất trong tinh môn ở Hàm Cốc quan, Trương chân nhân đột nhiên phát động Thái Cực đạo tràng, toàn bộ Hàm Cốc quan chậm rãi chìm vào trong Thái Cực đạo tràng, tinh môn tan biến, tất cả đều hóa thành tro bụi, cắt đứt con đường qua lại giữa hai giới!

Hàm Cốc quan ở Địa Tiên giới, Trần Thực vừa bước ra khỏi tinh môn, chỉ thấy tinh môn ầm ầm sụp đổ, liên lạc với Hoa Hạ Tổ Đình cứ thế đứt đoạn!

Tiên thần trong cửa quan đều kinh hãi thất sắc, vội vàng chạy đến xem xét. Ô đạo nhân xông lên trước nhất, thấy cảnh này vừa kinh vừa giận, quát lớn: “Yêu nhân dưới trướng Thông Thiên dám phá hủy tinh môn trong quan của ta! Các ngươi gây ra đại họa tày trời, đừng hòng trốn thoát! Người đâu!”

Gã quát lớn một tiếng, tiên thần trong quan sát khí đằng đằng, vây khốn hai vạn binh mã của Trần Thực, đồng thanh nói: “Có!”

Thiên binh Thiên tướng dưới trướng Trần Thực cũng tự bày trận thế, tế ra Tiên khí, hai bên đối đầu, căng thẳng tột độ.

Ô đạo nhân đang định hạ lệnh bắt đám người Trần Thực, lúc này một giọng nói truyền đến: “Hàm Cốc quan ở Tổ Đình không phải do Trần Thiên Vương phá hủy mà là có yêu nhân ở Tổ Đình phá hủy tinh môn. Các ngươi không được hành động thiếu suy nghĩ.”

Ô đạo nhân nghe thấy giọng nói này, vội vàng khom người: “Cẩn tuân pháp chỉ.”

Chủ nhân của giọng nói chính là Văn Thủy chân nhân, nhưng lúc này chân thân của lão vẫn đang ở trên bầu trời sao phía trên cửa quan, chưa hề giáng lâm.

Trần Thực khom người nói: “Đa tạ Văn Thủy đạo hữu đã lên tiếng cứu giúp.”

Tiếng cười của Văn Thủy chân nhân truyền đến: “Chỉ là hiểu lầm mà thôi. Lần này Trần Thiên Vương thắng lợi trở về, còn cần phải báo cáo chiến sự với Đại Thiên Tôn. Ta không giữ Thiên Vương lại nữa.”

Trần Thực cười nói: “Chân nhân nói phải. Hôm khác cởi bỏ áo giáp sẽ đến cửa bái kiến.”

Văn Thủy chân nhân nói: “Thiên Vương đi đường cẩn thận.”

Trần Thực trong lòng khẽ động, ngẩng đầu nhìn lên các vì sao trên bầu trời Hàm Cốc quan một cái rồi dẫn binh xuất quan.

Hai vạn tướng sĩ dưới trướng hắn vẫn giữ đội hình chỉnh tề, mỗi người đều tế lên Tiên khí, nghiêm ngặt giữ vững trận thế, không hề rối loạn, đối đầu với đại quân tiên thần thủ quan, chậm rãi rút khỏi Hàm Cốc quan.

Đợi đến khi hai bên cách nhau mấy trăm dặm, họ mới thu lại Tiên khí, nhưng vẫn giữ nguyên trận thế không tan.

“Đội quân này có trận thế thật tốt!”

Ô đạo nhân nhìn từ xa, thấy cảnh này, tán thưởng: “Hành động thu quân đâu ra đấy, xem như đã được rèn luyện. Đáng tiếc, không biết có bao nhiêu người có thể sống sót trở về Thiên Đình.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters