Đại La Chặn Giết 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tiểu Đoạn tiên tử nhìn từng ngôi sao đang lao tới trước mặt, nói: “Phu quân, các ngươi đi trước đi.”

Nàng khẽ phất tay áo về phía sau, Tinh tra đột nhiên bay ngược lại, lao vào một nhánh của Thiên Hà, thuận theo Tinh Hà lao đi vun vút, tốc độ nhanh đến mức còn hơn cả Tinh tra khi ngự tinh quang!

Tinh quang ngưng tụ bên dưới Tinh tra hóa thành ánh lửa, tựa như có phượng hoàng chở Tinh tra bay lượn trên Ngân Hà, vô cùng lộng lẫy.

Nguyên Linh phu nhân khẽ vê ngón ngọc, cong ngón tay búng ra, cười nói: “Chạy được à?”

Dải lụa phiêu diêu sau lưng nàng gào thét bay ra, xuyên qua Tinh Hà, vô số tinh tú lơ lửng trên dải lụa, lao về phía Tinh tra.

Cùng lúc đó, Tiểu Đoạn quát lên, sau lưng bốc lên ánh lửa ngùn ngụt vô biên, xông về phía con sóng lớn đang ập đến ngập trời. Trong ánh lửa vô số Huyền Điểu xoay tròn vỗ cánh, càng lúc càng lớn, đôi cánh che kín đất trời, đồng loạt thò ra vuốt sắc, tóm lấy vô số tinh tú đang lao đến với tốc độ chóng mặt! Bầy Huyền Điểu xông về phía Nguyên Linh phu nhân, ngọn lửa càng thêm hừng hực, mang theo cả quần tinh, mắt thấy sắp nhấn chìm vị nữ tiên Nguyên Thần kia!

“Nương tử của Trần Thiên Vương lợi hại thật!” Nguyên Linh phu nhân mắt sáng lên, khen ngợi.

Nàng thổi ra một ngụm Tiên khí, vô số Huyền Điểu đồng loạt tắt ngấm, ngay cả những tinh tú kia cũng tự bốc cháy hết trong khoảnh khắc, hóa thành từng ngôi sao chết.

“Chênh lệch lớn quá!”

Tiểu Đoạn tim đập thót một cái, tự biết không địch lại, sau lưng hiện ra Nguyên Thần.

Nguyên Thần của nàng y phục thướt tha, lại có lông vũ, mang hình thái thần nhân độc đáo của thời viễn cổ.

Tuy Nguyên Thần của nàng cũng cực kỳ quảng đại nhưng vẫn nhỏ hơn Nguyên Thần của Nguyên Linh phu nhân rất nhiều, đôi cánh hoa lệ vô song sau lưng giang ra, vỗ cánh bay lên, xông về phía dải lụa của Nguyên Linh phu nhân!

Tiểu Đoạn cũng đồng thời bay lên, lao đi vun vút dưới sự yểm hộ của Nguyên Thần.

Lúc này Trần Thực đang đứng trên Tinh tra, chỉ thấy tốc độ của Tinh tra càng lúc càng nhanh, cũng trở nên chao đảo dữ dội, không ngừng rung lắc, dường như có thể tan rã bất cứ lúc nào.

“Lái đò, giữ vững Tinh tra!” Hắn lớn tiếng nói.

Người lái đò kia cũng chưa từng gặp phải chuyện thế này, vội vàng phát động đạo văn trên Tinh tra, cố gắng khống chế hướng đi.

Theo một lần chấn động kịch liệt, Tinh tra phát ra một tiếng “rắc” vang dội, vỡ làm đôi, người lái đò đứng trên một nửa thuyền, Trần Thực đứng trên nửa thuyền còn lại, hai người đều có phần luống cuống.

“Trần Thiên Vương, ngươi có biết lái Tinh tra không?” Người lái đò lớn tiếng hỏi.

“Không biết!”

“Ngươi cẩn thận!”

Người lái đò bỏ lại câu đó, điều khiển nửa chiếc Tinh tra, đổi hướng, đâm đầu vào trong Tinh Hà, nhanh chóng biến mất không còn tăm tích.

Trần Thực đối mặt với nửa chiếc Tinh tra dưới chân mình, có phần không biết phải làm sao.

Hắn thử kích hoạt đạo văn trên Tinh tra như người lái đò, nhưng chỉ thấy Tinh tra vừa lộn nhào vừa lăn tròn, va đập lung tung trong tinh không, suýt nữa đã hất văng hắn ra ngoài.

Trần Thực cố hết sức giữ vững Tinh tra, không dám thử lại, mặc cho nửa chiếc Tinh tra này men theo nhánh sông lao đi với tốc độ cực nhanh.

Hiện giờ tinh lực hỗn loạn, hắn không biết Tinh tra đang đi về phương nào.

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tinh Hà rung chuyển dữ dội, chính là bị dải lụa của Nguyên Linh phu nhân cuốn lên, vô số tinh tú xoay vần, tấn công về phía Tiểu Đoạn.

Thần thông của Tiểu Đoạn cương mãnh bá đạo, lực công kích kinh người, nhưng Trần Thực liếc mắt qua là biết Tiểu Đoạn không phải là đối thủ.

Tuy Tiểu Đoạn tiên tử đã thức tỉnh huyết mạch vương thất Đại Thương, lại được Cửu Đế Đại Thương truyền thừa, nhưng thần thông đạo pháp của Đại Thương đã sớm lạc hậu. Tu vi của Tiểu Đoạn tăng tiến quá nhanh, trước đây chỉ tiếp xúc với thần thông cấp Chân Tiên mà hiện tại phải đối mặt lại là Nguyên Thần của Đại La Kim Tiên! Nàng vận dụng Đại Hoang Minh Đạo Tập do Trần Thực truyền thụ nhưng chỉ có thể thi triển được những chiêu pháp như Tiểu Chu Thiên Kiếp trận, còn những chiêu thức như Thiên Địa Hồi Tâm cần có ngộ tính cực cao cùng với tích lũy như Trần Thực mới có thể lĩnh ngộ được ảo diệu, nàng không thể thi triển ra được.

Vận dụng Hỗn Nguyên Kiếm Kinh lại không thể nào thi triển ra được đại thần thông như Hồng Mông Phẩu Phân, Huyền Hoàng Phán Ly.

Nàng chỉ có thể vận dụng thần thông do Cửu Đế Đại Thương truyền lại, bá đạo có thừa nhưng thiếu đi tinh diệu, đối mặt với Thái Ất Kim Tiên còn có sức đánh một trận nhưng đối mặt với Đại La Kim Tiên, rất dễ dàng bị đối phương phá giải, rơi vào thế bị động.

Hai nữ nhân giao phong trong chốc lát, Tiểu Đoạn đã rơi vào thế hạ phong.

Nàng vận dụng Bất Tử Tiên Pháp, áp sát cận chiến một phen, dù thân xác cường đại nhưng vì thần thông không đủ mà liên tục bị thương.

May mà Bất Tử Tiên Pháp do Trần Thực cải tiến quả thực hiệu quả kinh người, dù bị thương cũng có thể nhanh chóng hồi phục.

Chỉ trong khoảnh khắc Trần Thực quay đầu lại, Tiểu Đoạn tiên tử đã liên tiếp gặp nguy hiểm.

“Trần phu nhân tu vi tuy không tầm thường nhưng kiến thức còn nông cạn, chưa luyện thành đạo dữ thân đồng.”

Nguyên Linh phu nhân cử chỉ hồn nhiên thiên thành, chỉ trong vài chiêu đã dẫn động một dải Tinh Hà, giam cầm Tiểu Đoạn, năm ngón tay thon như cọng hành, thò về phía yết hầu Tiểu Đoạn, cười nói: “Trần phu nhân, thật đáng tiếc.”

Ngay lúc nàng sắp hái được đầu của Tiểu Đoạn, một luồng khí tức cuồng bạo ngút trời bùng lên từ trong cơ thể Tiểu Đoạn, làm Tinh Hà đang giam cầm nàng đứt ra từng đoạn, một giọng nói uy nghiêm truyền ra từ miệng Tiểu Đoạn.

“Cái gọi là Tiên đạo do phản đồ Đại Thương sáng tạo cũng xứng so với Vu Tế đạo văn của Đại Thương ta à? Nguyên Thần cập thể!”

Tiểu Đoạn tiên tử hét lớn một tiếng, Nguyên Thần dung nhập vào cơ thể, thân xác tăng vọt từng khúc, chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành Cự Linh Thần chân đạp Tinh Hà, về phía phía Nguyên Linh phu nhân cúi người một lạy.

Nguyên Linh phu nhân dù đã tu thành đạo dữ thân đồng, Nguyên Thần được cấu thành từ pháp tắc đại đạo, nhưng bị Tiểu Đoạn dùng Đại Thương Chú đạo, suýt nữa Nguyên Thần băng liệt!

Cùng lúc Tiểu Đoạn lạy xuống, sau lưng ánh lửa ngút trời, công kích Nguyên Linh phu nhân.

Nguyên Linh phu nhân gắng sức ổn định Nguyên Thần, tránh né Huyền Điểu Thánh Hỏa đang xông tới, ngay sau đó bị Tiểu Đoạn áp sát, bàn tay Tiểu Đoạn ấn vào lồng ngực nàng, đồng thời thần thông Huyền Điểu cũng đánh vào trong cơ thể nàng, vuốt sắc của Huyền Điểu khóa chặt trái tim nàng.

Chiêu thần thông cận chiến này, gọi là Thiên Phượng Chước Tâm.

Nguyên Linh phu nhân đè nén trái tim để không bị bóp nát, ngón trỏ và ngón giữa tay trái của Tiểu Đoạn đã điểm vào mi tâm nàng, cũng là thần thông Huyền Điểu giết vào trong óc nàng.

Chiêu thần thông này cũng là pháp môn cận chiến, gọi là Phần Sơn Chử Hải.

Nguyên Linh phu nhân vừa kinh hãi vừa phẫn nộ, chỉ cảm thấy thần thông của Tiểu Đoạn tuy thô kệch nhưng cách đánh lại vô cùng khó nhằn, là điều nàng chưa từng thấy bao giờ, chỉ trong chốc lát đã khiến nàng liên tiếp bị thương.

“Nàng ta dùng là Vu Tế thần thông!”

Nguyên Linh phu nhân trấn áp thần thông Phần Sơn Chử Hải trong đầu, càng thêm khó chèo chống, liên tục trúng chiêu.

Biến cố này không chỉ Nguyên Linh phu nhân kinh ngạc đến ngây người mà ngay cả Trần Thực cũng bị kinh sợ.

Ngay lúc Tiểu Đoạn định hạ sát thủ, đột nhiên tinh không nứt ra, chân thân Nguyên Linh phu nhân đã đến, thu hồi Nguyên Thần, chặn lại thế công của nàng.

“Ta vốn tự phụ, chỉ phái Nguyên Thần đến, không ngờ bản lĩnh của Trần Thiên Vương thì tầm thường mà Trần phu nhân lại là một nữ trung hào kiệt!”

Chân thân Nguyên Linh phu nhân chèo chống thế công của Tiểu Đoạn, vậy mà lại không chèo chống nổi, trong lòng thầm kinh hãi, tâm niệm khẽ động, chỉ thấy trên Tinh Hà hiện ra một dải chư thiên, tựa như một thế giới được cấu thành từ đại đạo, đạo lực thuần túy đến cực điểm.

Nguyên Linh phu nhân triệu hồi Đạo cảnh, lập tức áp chế được Tiểu Đoạn, thầm thấy hổ thẹn: “Chí Tôn mời ta ra tay, không ngờ ta lại suýt lật thuyền. Trần phu nhân này, sao thủ đoạn lại quỷ dị đến thế?”

Nàng vừa nghĩ đến đây, trong miệng Tiểu Đoạn lại truyền ra một giọng nói uy nghiêm khác: “Tổ Giáp, ngươi quá hung bạo, mất đi vương đạo rồi. Đổi ta!”

Nguyên Linh phu nhân chợt cảm thấy chiêu pháp của Tiểu Đoạn đột nhiên biến đổi, lúc trước là thần thông cận chiến, nay lại là toàn thân quấn đầy Vu Tế đạo văn, mạnh mẽ hùng hồn, không gì không phá!

“Hình như trong cơ thể Trần phu nhân này có giấu người khác!” Nàng nghi hoặc không thôi.

Đạo Khư, bên ngoài Đạo cảnh của Trần Thực, Hề Mục Nhiên cưỡi xe đến, ngồi trên xe gảy đàn, tiếng đàn uyển chuyển du dương, thỉnh thoảng y lại gảy dây đàn, dọa lui những ma quái đang định tấn công Kỳ Lân liễn.

Đợi đến khi tới trên không Đạo cảnh của Trần Thực, Hề Mục Nhiên nhìn xuống một lát, rồi lấy ra một tấm kim phù, cúi người một lạy, kim phù đó lững lờ bay xuống, rơi vào trong Đạo cảnh của Trần Thực.

“Bất kỳ Tiên nhân nào, một khi để lộ Đạo cảnh là tương đương với con đường chết. Trần sư đệ, ngươi vẫn còn non quá.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters