Thiên Địa Hồi Tâm, biết về đâu? 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Tề Bội Bội trong lòng căng thẳng, cảm nhận được sát khí truyền đến từ trong cơ thể Trần Thực.

Sát khí này vô cùng nồng đậm, khóa chặt toàn thân nàng, bất kỳ hành động khác thường nào của nàng cũng sẽ đón nhận đòn tấn công hủy diệt của đối phương.

Nàng không hiểu rõ Trần Thực lắm, không biết Trần Thực từng có trải nghiệm thế nào, nhưng sát khí truyền đến từ trong cơ thể Trần Thực khiến nàng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Thế giới dưới chân nàng gọi là Ngư Thương, sở dĩ có tên này là vì thế giới này thịnh sản một loại Ngân Ngư, vảy cá thịt cá trong suốt, chỉ có thể thấy một bộ xương cá hình rồng đang bơi trong nước. Loài cá này rất được tiên nhân ở Địa Tiên giới yêu thích, mỗi tháng đều có tinh xa chạy đến, vận chuyển từng thuyền Ngân Ngư đi từ thế giới này. Lâu dần, bèn có cái tên Ngư Thương. Còn tên gọi ban đầu thì dần bị người ta lãng quên.

Tề Bội Bội tu hành ở thế giới Ngư Thương, trước sau mất hơn hai trăm năm, cuối cùng Hợp Đạo phi thăng. Trong hơn hai trăm năm này, nàng chỉ cảm nhận được sát ý tương tự Trần Thực trên người một người duy nhất.

Lúc đó Tề Bội Bội sắp đột phá Đại Thừa cảnh, cảnh giới tiếp theo cần phải độ kiếp. Nàng không nắm chắc thành công, bèn theo các sư huynh đệ trong sư môn xuống núi du ngoạn, tìm kiếm Ngân Ngư, định bán cho tiên nhân Địa Tiên giới đến thu mua Ngân Ngư để đổi lấy pháp bảo độ kiếp hoặc tiên pháp cao thâm hơn.

Tiên nhân của Địa Tiên giới thích ăn Ngân Ngư, vì thế Ngân Ngư trở nên vô cùng quý giá, rất khó tìm được.

Bọn họ hơn mười người đồng môn, du ngoạn khắp sông lớn núi cao, khám phá từng bí cảnh, cũng chỉ bắt được sáu bảy con.

Đột nhiên có một ngày sư đệ của Tề Bội Bội là Khương Vân Thăng phát hiện một ít Ngân Ngư, Tề Bội Bội nghe tin vội chạy đến lại thấy trong một thôn trang thi thể nằm ngổn ngang đầy đất, những người này đều là người thường, xem trang phục dáng vẻ hẳn là dân trong thôn.

“Sư tỷ, tìm được cá rồi!” Khương Vân Thăng hưng phấn nói với nàng, dẫn nàng xông vào một nhà dân, giở nắp vại nước lên, trong vại có bốn con Ngân Ngư.

“Những nhà khác cũng có!”

Khương Vân Thăng cười nói: “Có những con Ngân Ngư này, sư tỷ có thể mua được pháp bảo đủ lợi hại để chống lại thiên kiếp rồi!”

Nàng rất tức giận: “Những người này chỉ là phàm nhân, hà tất phải hại mạng họ?”

“Bọn họ nuôi cá cho Thiên Hà tông, không giết họ, chắc chắn Thiên Hà tông sẽ tìm đến cửa.”

Khương Vân Thăng nói: “Chúng ta ra ngoài làm việc, không thể để lại phiền phức cho sư môn!”

Tề Bội Bội im lặng, đi đến những nhà khác tìm kiếm Ngân Ngư. Nàng thu hoạch dồi dào, đủ để đổi một món bảo vật không tệ với thương nhân Địa Tiên giới thu mua Ngân Ngư. Khi nàng lục soát đến một gian nhà củi, nàng cảm nhận được một luồng sát ý không thể tả nổi đang bao phủ mình. Đó là một bé gái đang trốn trong nhà củi, ánh mắt đầy sợ hãi và hận thù, nhưng nhiều hơn cả là sát ý.

Cha mẹ cô bé đã ngã trong vũng nước đỏ bên ngoài, bị Khương Vân Thăng giết chết, tộc nhân và người cùng thôn với cô bé cũng đều ngã xuống dưới phi kiếm của Khương Vân Thăng.

Luồng hận ý và sát ý này của cô bé khiến Tề Bội Bội cực kỳ khó chịu.

“Tiểu muội muội đừng sợ.” Nàng dịu dàng khuyên giải cô bé này, trong lòng tràn ngập đồng cảm.

Đứa trẻ đáng thương, từ nay về sau đã không còn người thân.

Nàng động lòng trắc ẩn, rất muốn đưa tiểu nữ hài này về núi, truyền thụ đạo pháp, dạy nàng tu hành.

Nhưng đôi mắt này khiến nàng quá không thoải mái.

Nàng tìm kiếm một hồi trong nhà củi, không tìm thấy Ngân Ngư, bèn xoay người rời đi. Khi bước ra khỏi nhà củi, ánh nắng rực rỡ bên ngoài chiếu lên mặt nàng, lập tức khiến nàng tỉnh táo lại.

“Không thể để lại phiền phức cho sư môn a.”

Cây trâm trên tóc nàng lặng lẽ bay ra, hóa thành một thanh tiểu kiếm, đâm vào trong nhà củi.

Sau này, nàng được như ý nguyện độ kiếp, hợp đạo, phi thăng, nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện này đều sẽ nhớ đến đôi mắt tràn ngập thù hận và sát ý của tiểu cô nương kia.

Hiện giờ, đối mặt với Trần Thực, nàng không thấy sự thù hận trong mắt Trần Thực, nhưng lại cảm nhận được rõ ràng loại sát ý đó.

Mãnh liệt, khóa chặt thân thể, khiến nàng không dám động đậy.

Nhưng cũng giống như tiểu cô nương kia, luồng sát khí này khiến nàng cực kỳ khó chịu.

Nàng không biết Trần Thực đã trải qua những gì mà lại bồi dưỡng ra được sát khí đáng sợ đến thế.

Thuyền phu trầm giọng nói: “Cô nương, có cần tại hạ ra tay không?”

Gã nhìn chằm chằm vào Trần Thực, giọng nói vang dội, khí thế cực mạnh, trên đỉnh đầu hiện ra một mảnh đạo cảnh, lãnh địa rộng lớn, với các loại đạo tượng như Đại Ma, Hoàng Ma, Thất Bảo Lâm, Bát Nan Đình, chính là Đạo Cảnh đệ tứ trọng của Kim Tiên cảnh!

Hiển nhiên gã cũng đã nhận ra sát khí của Trần Thực, bị sát khí làm cho kinh hãi, lo lắng Tề Bội Bội bị thương nên mới có ý định ra tay.

Cùng lúc đó những cung nữ trong Thất Tinh Nguyệt cung đều quát lên một tiếng, đồng loạt tế ra tiên kiếm, mũi kiếm sáng loáng, chỉ thẳng vào Trần Thực.

Các nàng thân hình uyển chuyển phiêu dật, bước chân xen kẽ, vây quanh Trần Thực hình thành một tòa tiên trận sát phạt, đạo văn của mỗi người châu liên bích hợp, trận pháp nghiêm minh, lạnh lẽo, tuy là tiên nữ bày trận nhưng sát cơ tứ phía.

Tề Bội Bội nhìn chằm chằm vào mắt Trần Thực, cười nói: “Còn chưa cần các ngươi ra tay. Trần sư đệ, xem ra ngươi định từ chối ý tốt của sư tôn rồi.”

Trần Thực sắc mặt chân thành, nói: “Cô nương tốt nhất đừng vọng động. Ngươi không biết, ngươi và ta ở khoảng cách gần như vậy có ý nghĩa gì đâu.”

Tề Bội Bội cười nhẹ một tiếng, ung dung nói: “Ta nghe Hề Mục Nhiên sư huynh nói qua, hắn giao đấu với ngươi, tu vi của ngươi tuy còn kém xa, nhưng chiêu pháp lại vô cùng lăng lệ lão luyện, khiến hắn rất tán thưởng. Nhưng ngươi vẫn là Chân Tiên cảnh thôi nhỉ?”

Nàng mặt mày tươi cười. Lúc này, thế giới Ngư Thương khắp nơi dâng lên hào quang, hào quang đại đạo hội tụ về phía mặt trăng, hình thành từng luồng khí sáng chảy về phía nàng.

Đạo cảnh của nàng chính là thế giới Ngư Thương.

Thế giới này đã hoàn toàn bị đạo cảnh của nàng bao phủ.

“Ta đã tu thành Kim Tiên cảnh Đạo Cảnh đệ nhị trọng, tu thành Thái Cực Mông Tức Thiên.”

Tề Bội Bội cười tủm tỉm nói: “Ngươi tiến bộ thần tốc, theo lời miêu tả của các sư đệ sư muội bên cạnh ngươi, ngươi hẳn là Chân Tiên cảnh Đạo Cảnh đệ lục trọng, tu thành Thượng Minh Thất Diệu Thiên. Ngươi là Chân Tiên, ta là Kim Tiên, ngươi và ta chênh lệch một cảnh giới. Thị nữ bên cạnh ta đều là Chân Tiên, ngươi nói ngươi lấy mạng của ta không tốn chút sức lực nào ư?”

Trần Thực sắc mặt như thường, dường như không nhận ra áp lực ngày càng mạnh truyền đến từ trên người nàng, gật đầu nói: “Cô nương đừng tự gây lầm lỡ, làm hỏng tính mệnh của mình.”

Tề Bội Bội cười khẩy một tiếng, giơ tay nhẹ nhàng vén tóc mai, cười nói: “Ngươi biết vì sao ta chọn gặp ngươi trên mặt trăng của thế giới Ngư Thương không? Chính là vì thế giới Ngư Thương là đạo cảnh của ta. Ta thân ở trong đạo cảnh, thiên địa đại đạo đều do ta điều động, ta chính là chúa tể của thế giới Ngư Thương.”

Trần Thực thở dài một tiếng: “Cô nương đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

Hào quang đại đạo sau lưng Tề Bội Bội chiếu rọi thể nội nàng, khiến khí tức của nàng tăng vọt từng đợt. Trong mắt nàng lóe lên một tia hàn quang, áo bay phần phật, đang định ra tay thì hai ngón tay của Trần Thực đã ập tới, nhanh như chớp đâm vào hốc mắt nàng!

Tề Bội Bội nhắm mắt, bay ngược về sau, nghiêng đầu, mái tóc đen nhánh nổ tung, từng sợi tóc như từng thanh kiếm sắc bén, mềm mại mà sắc lẹm, cuốn về phía cổ Trần Thực.

“Phập phập!”

Sau gáy nàng chấn động mãnh liệt, hai mảnh xương sọ bay ra, rõ ràng là chỉ lực của Trần Thực đã xuyên qua đại não, đục thủng sau gáy nàng.

Cùng lúc đó, tóc của nàng cũng đã cuốn lấy cổ Trần Thực, từng sợi siết chặt, cắt sâu vào trong cổ hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters