Hỏa tịnh 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Hề sư huynh đích thân đến đây chịu chết, tình nghĩa đồng môn thật khiến người ta cảm động.”

Trần Thực khá cảm động, nói: “Ngươi tới đúng lúc lắm, có thể tiễn sư huynh và sư muội của ngươi cùng về Tây Thiên.”

Sắc mặt Hề Mục Nhiên vẫn như thường: “Đúng là ngươi tiến bộ hơn trước rất nhiều, ta có ba sư đệ sư muội đã bỏ mạng trong tay ngươi rồi phải không?”

Trần Thực gật đầu: “Tuần Giang Mục, tự xưng Thiên Tôn, gây họa tại Tây Ngưu Tân Châu của ta, bị ta diệt trừ. Thiều Quang, tân Tuần Giang Mục, làm xằng làm bậy ở thế giới Quy Nguyên, cũng chết trong tay ta. Vị Tề cô nương vừa rồi tự xưng đến giết ta cũng đã bỏ mạng. Cộng thêm Hề sư huynh, là bốn người.”

Hề Mục Nhiên khẽ nhíu mày, có phần không thích giọng điệu hung hăng của hắn, nói: “Ngươi và ta từng giao đấu, khi đó ngươi từ Huyền Hoàng hải đi ra, vẫn là hạng hai trên Tru Tiên bảng. Sau khi giết gần hai trăm vị khổ chủ, ngươi đã vinh quang leo lên đứng đầu Tru Tiên bảng.”

Trần Thực nhớ lại chuyện xưa, nói: “Khi đó bản lĩnh thần thông của Hề sư huynh khiến ta vô cùng khâm phục, nhờ ngươi chỉ điểm đã khiến ta nhận ra mình không phải là vô địch trong cùng cảnh giới.”

Hề Mục Nhiên cũng ngổn ngang cảm xúc: “Khi đó Trần sư đệ nói một câu sau Tiểu Chu Thiên Kiếp trận còn có một chiêu, làm ta sởn hết gai ốc, ta mới biết Đại Hoang Minh Đạo Tập mà sư tôn truyền thụ không hề hoàn chỉnh. Ngươi đã giúp ta biết đề phòng hơn, dù là đối với đồng môn cũng không thể không cảnh giác. Thật ra ấn tượng của ta về ngươi không tệ, thậm chí từng cảm kích lời nhắc nhở của ngươi.”

Lời này của y vô cùng chân thành.

Trước đây y không hề có chút đề phòng nào với Tiên Đế, nhưng sau trận chiến với Trần Thực, y đột nhiên cảnh tỉnh, từ đó bắt đầu phòng bị Tiên Đế.

Trần Thực hỏi: “Nếu Hề sư huynh đã biết Tiên Đế Chí Tôn đối đãi các ngươi không thành thật, thậm chí lòng mang ý xấu, tại sao còn ở lại Tiên Đình? Sao không thoát ly Tiên Đình mà tự lập?”

Hề Mục Nhiên lắc đầu nói: “Sư tôn đối với ta thế nào là tư đức, sư tôn thống lĩnh quần tiên chống lại Thiên Đình là công đức. Tư đức của người có khiếm khuyết, nhưng công đức lại không thể chê vào đâu được. Ta sao có thể vì thế mà phản lại người?”

Sắc mặt hắn nghiêm lại, nhắc tới Tiên Đế Chí Tôn là bất giác lộ vẻ kính ngưỡng, giọng điệu cũng dần hùng hồn.

“Ba mươi sáu vạn năm qua, Thiên Đình bạo chính, nô dịch Tiên nhân, sinh sát đoạt tước, coi như cỏ rác. Tiên nhân khổ vì Thiên Đình đã lâu. Các đời Tiên nhân chống lại Thiên Đình nhiều không kể xiết. Đáng tiếc đều thất bại. Môn nhân Tam Thanh, Phật Tổ Tây Thiên, việc không liên quan đến mình thì mặc kệ. Sư tôn vốn có thể như họ, làm một nhàn vân dã hạc, nhưng người đã không chút do dự đứng ra, mời gọi hào kiệt nghĩa sĩ, chống lại Thiên Đình. Dù tư đức của người có khiếm khuyết, nhưng nghĩa cử lại vô song, ta quyết không phản lại người.”

Hề Mục Nhiên nhìn Trần Thực, nói: “Nếu ngươi gặp người, cũng sẽ kính ngưỡng người, cũng sẽ một lòng một dạ đi theo người.”

“Ta sẽ không.”

Trần Thực lắc đầu nói: “Ta sinh ra ở Tây Ngưu Tân Châu, từ khi biết chuyện, đã biết ngoài thôn có tà ma, sẽ ăn thịt người. Người chết phải lập tức thiêu đi, hoặc kéo đến nơi mặt trăng không chiếu tới, nếu không sẽ biến thành tà ma.”

“Gần thôn chúng ta có rất nhiều thôn bị tà ma diệt sạch, thỉnh thoảng còn bộc phát Ma biến, trong phạm vi ngàn dặm, tất cả mọi người, mọi sinh linh đều hóa thành ma vật, bị Ma nuốt chửng. Lớn lên một chút ta mới biết, hóa ra sáu ngàn năm qua, cuộc sống của mọi người đều như vậy.”

“Sau đó ta lại phát hiện, trong một vạn sáu ngàn năm qua, không chỉ chúng ta thê thảm như vậy, còn có di dân Đại Thương còn thê thảm hơn chúng ta. Bọn họ không thể không biến thành tà ma, biến thành Quỷ tộc, sống ở cõi âm. Sau nữa ta mới biết, hóa ra kẻ suýt chút nữa đã diệt vong thế giới của chúng ta, chỉ là một con côn trùng!”

Trên mặt hắn lộ vẻ dở khóc dở cười, không biết là đang cảm khái vận mệnh của người dân Tây Ngưu Tân Châu lại hoang đường đến thế, hay là bất lực vì một con côn trùng lại có thể gây ra sự tàn phá lớn đến vậy.

“Ngươi có biết khi ta hay tin kẻ khiến chúng ta chìm trong vận mệnh bi thảm suốt một vạn sáu ngàn năm chỉ là một con côn trùng, trong lòng ta có cảm giác gì không?”

“Ngươi có biết khi ta hay tin, Thiên Tôn chỉ vì nuôi thả con côn trùng này mà muốn hủy diệt thế giới chúng ta dựa vào để sinh tồn, mối thù trong lòng ta lớn đến nhường nào không.”

“Ngươi không biết đâu. Hề Mục Nhiên, đừng tự dát vàng lên mặt các ngươi nữa. Đối mặt với Tổ Đình, các ngươi còn có thể thả ra băng hàn, làm chết cóng chết đói vô số người, còn có thể thả ra Đại Ma Ma thần, tàn sát bốn phương.”

Trần Thực cười nhạo: “Chỉ bằng các ngươi, cũng xứng là đội quân chính nghĩa à? Chỉ bằng các ngươi, cũng muốn lật đổ Thiên Đình? Các ngươi còn không bằng Thiên Đình!”

Hề Mục Nhiên thở dài một hơi, có phần thất vọng: “Hiểu biết của ngươi về Tiên Đình quá phiến diện, đã hiểu lầm chúng ta. Tất cả những gì sư tôn làm đều là vì Tiên nhân, vì để cho Tiên nhân chúng ta hoàn toàn nắm giữ Địa Tiên giới! Đây là một lý tưởng cao cả, vì mục tiêu này, đôi khi cần phải làm một số việc ác cần thiết.”

Khóe miệng Trần Thực nở nụ cười mỉa mai, ung dung nói: “Một câu ‘việc ác cần thiết’ của ngươi đã mang đến cho chúng ta một vạn sáu ngàn năm tai ương, chết vô số người… Đây chính là lý do ta phải giết các ngươi.”

Sắc mặt Hề Mục Nhiên trầm xuống, rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười: “Trần Thiên Vương, ta kính ngươi một ly.”

Y nâng ly rượu, Trần Thực cũng nâng ly, hai người một hơi cạn sạch.

Hề Mục Nhiên đặt ly rượu xuống, nói: “Côn Đô Luân ở đâu?”

“Côn Đô Luân ở đây!” Trần Thực ném Côn Đô Luân xuống đất.

Hề Mục Nhiên liếc nhìn Côn Đô Luân một cái rồi thu hồi ánh mắt, cảm khái nói: “Lần đầu ta gặp ngươi, ngươi hăng hái phong độ, một mình nghênh chiến mấy trăm Tiên nhân, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, khiến người ta khâm phục. Chỉ không ngờ hôm nay lại là lúc ngươi và ta đối đầu sinh tử.”

Y đứng dậy, nói: “Không biết chiêu thức mà ngươi lĩnh ngộ thêm kia, có thể phá vỡ khoảng cách cảnh giới, địch lại ta không?”

Trần Thực đứng dậy, giơ tay, hồ lô dưỡng kiếm bay tới, treo ngược trên trời, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Để Hề sư huynh thất vọng rồi. Giết ngươi, ta chuẩn bị dùng kiếm pháp.”

Hề Mục Nhiên hơi sững sờ, khó hiểu hỏi: “Vì sao?”

Trần Thực mỉm cười nói: “Ta dùng chiêu Thiên Địa Hồi Tâm này, giết Thiều Quang, lại giết phu xe, chiêu này quả thật cực mạnh. Nhưng để giết ngươi, ta không nắm chắc. Ta lo ngươi không chết dưới chiêu này, ngược lại còn học được tinh diệu trong đó.”

Ánh mắt hắn dừng trên mặt Hề Mục Nhiên, quan sát cẩn thận, nói: “Từ bước chân đầu tiên ngươi bước vào Thất Tinh Nguyệt cung, ta đã quan sát sự thay đổi khí tức của ngươi. Ta phát hiện, từ sau trận chiến lần trước giữa ta và ngươi, chiêu pháp của ngươi đã trở nên hoàn mỹ hơn. Sau trận chiến với ta, ngươi đã học được rất nhiều.”

Hề Mục Nhiên không phủ nhận, nói: “Trận chiến với ngươi, ta bại trong tay ngươi, ngươi dùng chiêu pháp giống hệt ta để đánh bại ta, khiến ta đau đớn suy ngẫm, bế quan rất lâu, cuối cùng cũng có tiến bộ.”

Sắc mặt hắn ảm đạm: “Trần sư đệ, ta không muốn giết ngươi. Trong số các sư huynh đệ chúng ta, thiên phú của ngươi cao nhất, người có thể hơn ta về thần thông chỉ có mình ngươi. Ngươi mới là người thật lĩnh ngộ được thần tủy của Đại Hoang Minh Đạo Tập. Ta không muốn ngươi chết trong tay ta.”

Y phấn chấn tinh thần, khuyên nhủ: “Ngươi giao Côn Đô Luân cho ta, theo ta đến Tiên Đình, ta bảo đảm ngươi vô sự!”

Trần Thực lắc đầu: “Hề sư huynh không cần nói nữa.”

Hề Mục Nhiên không tiếp tục khuyên nhủ, giơ tay nói: “Mời!”

Trần Thực hít sâu một hơi, quát lớn một tiếng, Đạo Khư Đạo cảnh trên đỉnh đầu lập tức hiện ra, đại lục treo ngược, các loại dị tượng do Hắc Ám Thiên đạo hình thành lơ lửng trên bầu trời!

Cùng lúc đó, một giếng ma khác xoay tròn xuất hiện, Ma vực trong giếng rộng lớn vô ngần, Ma Huyết bảo thụ treo ngược trên vòm trời, vạn ngàn cành cây bay lượn.

Lại có một hư ảnh Tây Ngưu Tân Châu lúc ẩn lúc hiện, nhìn không rõ, dường như cách rất xa, hơn nữa xung quanh Tây Ngưu Tân Châu có bóng tối bập như vô số xúc tu, đang cố gắng tìm kiếm vị trí chính thây của Địa Tiên giới.

Hào quang đại đạo như thủy triều cuồn cuộn, từ trên trời giáng xuống, ào ạt đổ về phía Trần Thực!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters